Monday, March 13, 2017

Kitchen



Tìm thấy máy hút ẩm!

Điều ấy vào lúc này có ý nghĩa với nhà tôi ngang ngửa như Comlumbus tìm ra châu Mỹ. Tối qua gia đình đã lục đục mặt ai cũng nặng trĩu (sũng nước) vì nhà ẩm quá mà ếu thấy máy đâu. Mẹ đã mạnh dạn kết luận là lúc sửa nhà đứa nào nó lấy rồi.

(Tộ xư đứa nào rảnh ghê bê cái máy to như cái vali 20 lít lại nặng như cùm rồi chưa chắc nó đã biết cái máy ấy dùng làm ếu gì?)

Hạnh phúc quá tôi ko cảm thấy buồn ngủ hay mệt. Tôi lệt sệt từ tầng 3 xuống tầng 1 coi nó chạy ổn ko. Tôi đi chân trần coi nhà đã khô đc chút nào chưa và tính dịch chuyển cái máy, nếu nó đã hút khô phòng khách, vào bếp.

Nhưng phòng khách chưa khô cho lắm nên tôi để nó yên.

Rồi tôi vào bếp và định chỉnh lại lọ hoa nhưng hoa nhiều gai quá ko chỉnh đc chỉ có nước cắm lại thôi. Tôi quyết định dỡ lọ hoa ra cắm lại. Hồng này rất đẹp. Màu trắng phớt hồng và viền cánh thì hồng đậm hơn, nhưng ko gắt. Tóm lại trông rất elegant mỗi tội ai đó đã cắm rất xấu. Nhà giờ khá nhiều nghi phạm nên tôi ko đoán ra đc ai. Cũng chả quan trọng lắm.

Tôi dỡ từng cành hồng khỏi đống bạn bè gai góc lằng nhằng níu nó lại. Hãy cầm ở gần bông hoa, khoảng 1 gang tay. Chỗ đó sẽ ko có gai. Tôi cắt lại cành bằng kéo sắc, góc 45 độ. Luôn luôn. Để hoa hút nước dễ hơn. Tôi biết ngay ai đó đã cắm hoa ẩu vì đầy cành ko cắt, nhựa đen sì. Tôi thích nhìn cành hoa có vết cắt mới. Cảm giác là nó tươi.

Ai đó cắm hoa vẫn ẩu. Lá úa lá vàng lá rậm rạp... ko đc tỉa. Tôi tỉa bớt lá vàng úa, và cả lá xanh nếu nó quá um tùm vì tôi chỉ muốn một bình hoa ko muốn một rừng hoa. Rồi cắm cành hoa ấy vào lọ. Từng cành một, đều từng đấy công đoạn. Nhưng độ cao và góc cắm sẽ khác nhau.

Lọ hoa hôm nay là một cái bình miệng rộng sọc trắng đen. Như cái xô vậy. Nhưng là bằng gốm. Bình này, các mẹ sẽ đek mua kèm một câu xuýt xoa: lọ miệng to thế này tốn hoa lắm! Nhưng tôi sợ ếu. Các loại bình hoa cao thấp béo gầy vuông tròn loe búp... khác nhau làm tôi vui. Hoa nào thì cắm lọ nào bày chỗ nào mùa nào ở đâu. Ếu gì chuyện đó vui bỏ mẹ.

Xong tôi nghĩ nhẽ tôi phải ôm theo hết đống lọ hoa làm của hồi môn. Ủa nhưng ko. Lọ hoa toàn tôi mua cả, mẹ chả mua gì ngoài những cái lọ đc tặng trong các thể loại hội nghị. Tôi có thể điềm nhiên ôm hết đi: đấy ko phải của hồi môn. Cái máy hút ẩm chả hạn. Aha đấy làm của hồi môn đc đấy, dù con lừa đi mua máy và thồ về là tôi chứ ai (nhưng tiền mua máy là của mẹ, aha!).

Mẹ tôi cắm hoa xấu kinh. Tôi ko biết xưa mẹ cắm hoa cưới giúp ng ta thế nào chứ giờ mẹ cắm hoa như bụi tre :))

Cũng có thể là vì mẹ lúc nào cũng vội cuống. Ko như tôi. Khi đã sờ vào hoa thì tôi kệ thây mọi thứ, tôi thành tỉ phú thời gian. Và chỉ nhận ra thời gian trôi khi lưng kêu mỏi, chân kêu chồn, và tay dính thuốc ủ hoa của người ta, mùi hăng hắc rửa mãi ko sạch.

.
Tôi đứng trong bếp tẩn mẩn cắm hết "xô" hoa miệng rộng với cỡ độ ba chục bông gì đó. Và vì cắm lâu thật là lâu tôi nghĩ được đủ thứ. Tôi thấy tôi thích bếp kinh dị. Ko tính phòng riêng thì bếp là chỗ tôi thích nhất trong nhà (mà nếu đem so với phòng riêng thì cũng chưa biết thằng nào hơn?). Tôi thích ánh đèn vàng của bếp, khi đã khuya và mình tôi lọ mọ. Tôi châm nến tôi pha cà phê. Tôi bày ra bàn ăn (một cái bàn to tướng bày rất sướng) tùm lum đồ lề máy tính sách vở. Tôi lấy đá, tôi quơ đồ ăn trong tủ lạnh (ngay cạnh, và cũng to tướng), nếu cần. Và, tôi ko biết nữa. Nhẽ vì phòng ngủ có cái giường ngủ, một sinh vật rất chảy thây và cám dỗ. Nên ở bếp sẽ tập trung hơn thì phải.

Tôi thích bếp đến nỗi phòng riêng tôi có thể ko dọn cả tháng trời nhưng bếp thì tôi luôn luôn giữ gọn. Tôi xếp lại tủ bát vì mẹ ko úp đĩa đúng trật tự. Tôi cất bớt thìa nĩa ở ống đũa vào cốc để thìa nĩa, vì cái ống kia hay để lọt các thứ lấy ra rất khó. Tôi lau mặt bếp sạch bong (nhẽ hơn cả mặt tôi), tôi thích bồn rửa phải khô ráo ko có vệt nước đọng. Và các mảnh khăn lau thay phiên nhau được giặt và phơi.

Có một thoáng khi cắm bình hoa này tôi chợt nghĩ ko biết vài ngày nữa, chỉ vài ngày nữa thôi: tôi còn ung dung như này ko, còn cảm thấy đây là căn bếp của-mình hay ko?

Tôi ko biết nữa nhưng tôi kệ mie.


2 comments:

  1. Mình xin phép được đăng bài tại đây vì mình tìm không thấy bài bạn nhắc tới cuốn Những mối tình nực cười của Milan Kundera. Mong bạn chiếu cố.

    Xin chào bạn, mình tên là Ngân và mình ở Hà Nội.
    Trong lúc tìm kiếm nơi bán cuốn Những mối tình nực cười của Milan Kundera thì mình đọc được blog của bạn. Mình xin được hỏi một chút là bạn còn đang sở hữu cuốn truyện này không ? Nếu câu trả lời là có thì thật may quá. Mình tìm kiếm cuốn này cả năm trời rồi mà không thấy chỗ nào còn bán cả, nên mới nghĩ ra việc tìm những ai đang sở hữu cuốn này.
    Mình tìm thấy blog của bạn cũng coi như chúng ta có duyên biết tới nhau. Vậy nên mình xin mạn phép được hỏi mượn bạn cuốn truyện đó để mình photo ra một bản, bạn có chấp thuận không?
    Mình biết việc người lạ bắt chuyện như thế này có thể khá phiền phức nhưng mong bạn cân nhắc việc nhờ cậy này của mình, mình rất mong chờ và háo hức được đọc cuốn truyện đó, mong bạn giúp đỡ mình.
    Và bạn có thể cho mình biết nơi bạn ở và số điện thoại của bạn được không? Vì mình cũng có một số bạn bè ở các tỉnh, như sắp tới đây mình cũng vào sài gòn công tác thì nếu bạn ở HN hoặc SG, mình muốn được gặp bạn lắm.

    Chờ tin hồi đáp từ bạn từng ngày! Dù bạn nhận được tin sớm hay muộn thì cũng trả lời mail cho mình nhé. Cảm ơn bạn thật nhiều.

    ReplyDelete
  2. Mình xin phép được đăng bài tại đây vì mình tìm không thấy bài bạn nhắc tới cuốn Những mối tình nực cười của Milan Kundera. Mong bạn chiếu cố.

    Xin chào bạn, mình tên là Ngân và mình ở Hà Nội.
    Trong lúc tìm kiếm nơi bán cuốn Những mối tình nực cười của Milan Kundera thì mình đọc được blog của bạn. Mình xin được hỏi một chút là bạn còn đang sở hữu cuốn truyện này không ? Nếu câu trả lời là có thì thật may quá. Mình tìm kiếm cuốn này cả năm trời rồi mà không thấy chỗ nào còn bán cả, nên mới nghĩ ra việc tìm những ai đang sở hữu cuốn này.
    Mình tìm thấy blog của bạn cũng coi như chúng ta có duyên biết tới nhau. Vậy nên mình xin mạn phép được hỏi mượn bạn cuốn truyện đó để mình photo ra một bản, bạn có chấp thuận không?
    Mình biết việc người lạ bắt chuyện như thế này có thể khá phiền phức nhưng mong bạn cân nhắc việc nhờ cậy này của mình, mình rất mong chờ và háo hức được đọc cuốn truyện đó, mong bạn giúp đỡ mình.
    Và bạn có thể cho mình biết nơi bạn ở và số điện thoại của bạn được không? Vì mình cũng có một số bạn bè ở các tỉnh, như sắp tới đây mình cũng vào sài gòn công tác thì nếu bạn ở HN hoặc SG, mình muốn được gặp bạn lắm.

    Chờ tin hồi đáp từ bạn từng ngày! Dù bạn nhận được tin sớm hay muộn thì cũng trả lời mail cho mình nhé. Cảm ơn bạn thật nhiều.

    ReplyDelete