Dù hông có tổng kết gì nhưng năm nay có 2 vocal rất ưng là Hoàng Quyên và Trọng Bắc. Giọng vô cùng manly. Thích từ khi nghe Bắc hát "mong về với em bữa cơm chiều" cho tới đây. Chưa nghe đc nhiều như Quyên nhưng vẫn thích zị đã.
.
Quên mất ._.
Còn có Hương Tràm bước ra và hét lên HÀ NỘIIII rồi hát
giọng sáng vang lộng lẫy nữaaaaaaa. Còn anh Hải Bột come back nữaaaaaa.
Còn Khánh Linh tự nhiên hát Ướt mi siêuuu hay nữaaa. Còn Ngọc Anh nữaaaaa.
._. Thôi kệ dù sao cũng ko phải tổng kết nên thừa thiếu gì cũng ko sao.
Rét ngọt lịm và mưa bụi nhẹ. Lu ngồi uống một cốc trà nóng, mua hoa cúc chi vàng rói của một chị bán rong. Cúc hăng hắc thơm và trà thì ấm. Mưa lất phất bay bay trên tóc.
Tết luôn thì sao.
Chưa Tết luôn thì sao.
?
À thì. Nếu Tết đến thì mình gói bánh, cắm hoa, mặc áo dài dẹo qua dẹo lại.
Nếu chưa Tết. Thì mình chạy tiếp các deadline. Phởn phơ vì những achievement nhỏ xíu. Cho trôi qua những chuyện trôi qua. (Mà không cho, thì cũng vẫn trôi qua).
Mood tổng kết, có lẽ cũng chả cần thiết cho 1 năm chả làm gì.
Ở phân cảnh này, K đang ngồi gẩy gót trước tô phở bà nấu. Bát xinh nhưng miệng hẹp và cao, giữ nóng lâu. Người lớn ăn thì được còn chú bé thấy khó ăn.
Lu lấy chiếc bát chiết yêu Pokemon bé tí xíu rồi lấy phở sang bát đó cho chú. Chú ăn veo véo và hí hớn khen bà nấu phở ngon nhất trần đời. Bát thứ 3, Lu bảo thôiiii ăn luôn zô bát to đi đã vơi rồi đã nguội bớt rồi dễ ăn hơn rồi. Chú bảo khôngggg cho con ăn ở bát Pokemon.
Và chú lại ăn tiếp bát nữa.
.
Ở phân cảnh này, K ôm chiếc loa bluetooth đi ngủ, bảo hôm nay
muốn nghe tiếp Charlie và nhà máy sicula. Hôm qua đã đến đoạn vào nhà
máy rồi hôm nay nghe tiếp phần 7 đi.
.
Ở phân cảnh này, K bảo "hôm nay con được quà này bim bim này. Mình hãy mở tiệc đi lâu rồi không mở tiệc!" À tiệc thì cũng chỉ là một đĩa snack gì đó tuỳ theo nhà có gì, Lu uống một ít cồn, chú bé uống gì đó không cồn. Hoặc trà atiso, hay táo đỏ kỷ tử.
Nhưng Lu bảo "học bài điiiii tiệc tùng gìiii". Nên đã không có tiệc gì cả.
.
Ở phân cảnh này, K hì hụi vẽ tranh viết thư gửi ông già Noel. Vừa kẻ vẽ nó vừa lẩm bẩm: "Phải có tí nhạc Giáng sinh chứ mẹ! Phải có gì cho giống Giáng sinh nữa chứ?" Và Lu nhớ ra cần đi mua cây tùng thơm.
.
"Ông già Noel có tặng đồ ăn không mẹ? Giá mà ông tặng một bữa gà rán."
"Con bóc luôn ô lịch số 24 được không?"
"Cái gì cơ?"
"Không. Một câu hỏi ngu ngốc."
.
"Đi cà phê đi mẹ. Đi với cô abc đi, đi với chú xyz đi. Đi quán def đi, điiiii mẹ!!!"
"Được nghỉ Tết bao nhiêu ngày hả mẹ để mình còn đi chơi!!!"
Trước Lu hay quote 2 câu này. Nhà thơ tất nhiên cũng có bối cảnh nhất định để viết ra như vậy. Nhưng sau nhận thức về trời cây mây nước kia thì Lu nghĩ chắc vì nhà thơ là nhà thơ, vì tâm hồn treo ngược cành cây, vì sự cảm động rưng rưng trong bối cảnh ấy mà nghĩ rằng hoa nở vì mình.
Thực ra hoa không nở vì mình. Hoa vẫn nở, dù có mình hay không.
.
Lu thích một người. Một người kỳ dị. Một người bình thường. Một người đọc nhiều. Một người vô tâm. Một người với những nỗi lo cơm áo gạo tiền. Một người không biết quả dưa chuột nếp. Một người đeo tạp dề vào bếp nấu ăn. Một người ấm áp. Một người suy nghĩ rất lâu. Một người để ý những điều tí ti. Một người hay chọn mấy thứ đồ kỳ cục.
Mọi mô tả đều đúng và đều không đúng. Người ta, chỉ là người ta mà thôi. Và Lu, cũng chỉ là Lu thôi, đeo chiếc lens ngớ-ngẩn-mộng-mơ và nhìn mọi thứ qua đó. (Có thể chẳng phải như nó vốn dĩ là.)
Nàng thơ mới cụa tui là Hoàng Quyên. Trước giờ chỉ nghe mỗi Chiếc lá vô tình. Cho đến hôm rồi đi nghe bạn hát live ở ngoài si mê si mê si mê quáaaaaaa.
Hôm ấy Quyên mở màn cả show, và chọn bài mở đầu là Nói yêu em hôm nay của Đỗ Bảo (ơ hơ tui cũng ko biết là anh Bảo có bài này luôn). Nghe xong mê quá về tìm bản thu - cách đây dăm năm - thì thấy nó không hay như bạn hát live. Hêy, nó đúng cảm giác kiểu "tựa ly rượu ngon ủ men thời gian". Kiểu như Quyên càng trưởng thành hơn thì hát càng chín chắn càng sâu sắc càng hay hơn.
Xin cho hôm nay trôi đi là một bài khác, hình như Quyên cũng hát đêm đó. Bản thu này khá mới (năm ngoái với năm nay - ý là mới hơn so với bản thu 5 năm trước và bây giờ) nên khá gần với phong độ hiện tại của bạn. Nhưng chắc chắn Quyên live hay hơn bản thu và càng live càng hay <3 (Như Minh nói là, có cái KHÔNG KHÍ mà các bản thu ko có được).
Năm ngoái đi show Đỗ Bảo tui cũng nhìn thấy bạn - dù hôm ấy bạn ko đc hát. Nhưng tui nghĩ bạn xứng đáng hát trong show đó hơn NHIỀU NGƯỜI :)
Nếu Quyên chơi riêng 1 show hoặc 1 album Đỗ Bảo thì chắc chắn có tui thả tim chiu chiu <3 <3 <3
---
[Capo 3]
Xin cho hôm nay trôi đi
1. [Em] Đôi chân đang [G] trôi đi
Thời [C] gian đừng dừng [G] lại [Em] Ai như đang [G] trôi đi
Cho [C] em ngày buồn [D] thế
[Em] Đó là cuộc [G] đời
Hay [C] cát bụi gió [G] trời [Em] Nỗi buồn cất [G] lời
Tình [C] ai đang chơi [G] vơi
T-ĐK:
Rằng [Em] em đang vỡ [Bm] tan mình
Vầng [C] dương không ghé [D] nữa
Và anh như bão [G] tan rồi
Ngày [C] đi theo áng [D] mây
ĐK: [C] Xin đêm đông [G] qua đi
Điều [Am] không màu trả [Em] lại [C] Em đang tan [G] trong sương
Những [Am] vết thương lạnh [D] giá
Màu [C] đông như sang [G] xanh lơ
Còn [Am] mơ hồ ở [Em] lại [C] Anh như mênh mông
Ước [D] nguyện viển [G] vông
2. [Em] Trong cơn mơ [G] đêm qua
Điều [C] xa vời hiện [G] ra [Em] Anh không mang [G] say mê
Con [C] tim chỉ lạnh [D] thế
[Em] Đó là cuộc [G] đời
Hay [C] giấc mộng bất [G] thường [Em] Cuối ngày gió [G] đầy
Điều bền [C] lâu như lung [G] lay
T-ĐK:
Rằng [Em] em đang vỡ [Bm] tan mình
Vầng [C] dương không ghé [D] nữa
Và anh như bão [G] tan rồi
Ngày [C] đi theo áng [D] mây
ĐK: [C] Xin đêm đông [G] qua đi
Điều [Am] không màu trả [Em] lại [C] Em đang tan [G] trong sương
Những [Am] vết thương lạnh [D] giá
Màu [C] đông như sang [G] xanh lơ
Còn [Am] mơ hồ ở [Em] lại [C] Anh như mênh mông
Ước [D] nguyện viển [G] vông
* [Em] Đưa mây lên cao giấc [D] mơ hôm [G] nào
Giờ [C] đôi chân bước ra trong khu [D] rừng mưa [Em] mùa [C] Ai như nguyên sơ mang [D] nỗi đau dịu [G] ngọt
Con [Am] đường năm xưa gió [C] cuốn
Mờ [D] xa cuối trời
ĐK: [C] Xin đêm đông [G] qua đi
Điều [Am] không màu trả [Em] lại [C] Em đang tan [G] trong sương
Những [Am] vết thương lạnh [D] giá
Màu [C] đông như sang [G] xanh lơ
Còn [Am] mơ hồ ở [Em] lại [C] Anh như mênh mông
Ước [D] nguyện viển [G] vông
Đâu đó, khi Lu đọc một đoạn tiếng đàn ba-la-lai-ka trên sông Đà.
Đâu đó, khi các bạn còn trong mood rưng rưng. Trong đầu Lu đã chạy hết một lượt "Sân ga chiều em đi/mênh mang màu nắng nhạt/Bụi bay đầy ba lô/Bụi cay xè con mắt."
Đâu đó, khi Lu xem tranh mà cảm động quá, viết cho các bạn mấy dòng. Bạn cũng cảm động quá, bảo viết tay lại cho tớ xin nhé.
Đâu đó, một hôm trong túi Lu có quyển thơ, cũng như hôm khác có quyển truyện - đưa chị F đọc trong lúc ngồi cà phê, lúc lêu hêu chờ hết tắc đường thì về. Và chị đọc với dáng vẻ si mê, tấm tắc tâm đắc từng câu chữ. Những chữ đáng ra quen - lại thành lạ: bởi vì là cổ-ngữ, thất lạc đã lâu, người ta không dùng nữa. (Cũng như, câu chuyện đã nói nhiều lần về những chữ đáng ra rất đẹp và trong sáng, bỗng thành trong tối đục ngầu, người ta không bao giờ còn dùng lại được nó với ý nghĩa cũ nữa.)
.
Thì đại khái Lu hiểu rằng thi ca không chết. Trong cuộc đời này.
đi, như sóng, giữa mùi hương tóc ngắn. rất xa bờ, nỗi nhớ nhúng chia, ly.
đi, như biển, ngang dốc đời bất trắc. những con đường lôi tuột tháng, năm theo.
đi, như nắng, nỏ tay người tháng chạp. trên môi tôi còn mặn, cỏ ai, rừng. chim ngậm ngải tìm trầm hương tháng sáu gối chăn kia, thương mãi chỗ ai nằm.
đi, như mắt, xa dần manh vải trắng mỗi linh hồn: tẩm, liệm một hơi, riêng.
.
Càng ngày càng thích thơ Du Tử Lê. Thích cả việc cẩn trọng, chủ ý viết hoa viết thường gạch ngang gạch chéo hay thậm chí ngắt sẵn bằng chấm phẩy xuống dòng như này. Nó như cách Lu tự ý ngắt dòng thơ của Vũ, hay của ai đó, theo ý mình, vì thấy đọc vậy mới hợp lý) (Và chắc là để tránh những đứa như Lu, bác ngắt luôn cho đúng ý bác :))) ).
Sự ngắt đoạn này gây cảm giác như một người đang đi trong vô thức. Đi, cũng không biết, mình đang đi đâu. Như, vốn không phải đang đi trên đường nào cả. Mà đi trong tâm trí. Bước cao thấp giữa cõi không vô tận vô cùng.
Trà nghe nói từ suối Giàng gì đó, mà đóng gói như mấy túi chè bồm chè Thái, nguyên bịch nilon hơn 1 ki lô. Lu phải dỡ ra cho vào từng túi nhỏ, dán kín lại cho đẹp đem đi tặng cho dễ. Trà này - người ta hay gọi là gì nhỉ? Chè nõn tôm? (Vì trông búp trà như con tôm khô?) Chè móc câu? (Vì trông như cái móc câu?) Thì đại khái búp trà này trông như thế. Vốn dĩ Lu ko biết về trà cho lắm nên pack thì pack vậy thôi.
Pack xong dư một ít đầu thừa đuôi thẹo, anh em bèn đem pha. Set pha trà không phải quá xịn xò, anh em bảo thế. Nhưng nước (vốn là nước tinh khiết để pha cf) thì Lu nghĩ cũng ok. (Tất nhiên không thể như các nhân vật của cụ Nguyễn Tuân đi gánh nước mưa về pha trà cho được).
Aqua đổ ra nước đầu tiên. Không có vị trà cho lắm: màu cũng nhạt và vị cũng không thấy gì mấy. “Không thấy gì mấy” tức là không thấy đắng chát gì, chỉ có hậu ngọt nhẹ.
“Tại ủ chưa đủ lâu” ổng chống chế.
Nước 2, màu trà vẫn nhạt vị trà vẫn nhạt. Chỉ có “ngọt” thêm. Vị ngọt êm dai dẳng dai dẳng.
Aqua lại đổi giọng bảo: “Trà này người ta sẽ uống tới khi hết ngọt, lên chát thì ngừng. Trà ngon nghĩa là châm được nhiều lần vẫn ngọt.”
Châm thêm nước 3, rồi nước 4.
Lu cũng không chắc Aqua nói thiệc hay bốc phét. Nhưng vị ngọt hậu của trà là thứ không phét được.
Uống một ngụm trà, như muôn trùng sương đọng, như hơi gió qua bao đại ngàn, như ánh bạc của trăng như màu vàng của nắng. Như suối chảy. Như rất đỗi thơ trong.
Đi với K loanh quanh phố xá, thế nào mà hết 15000 bước chân.
Qua phố này kia nọ. Qua những ngôi nhà cổ. Qua những công trình biểu tượng. Qua những chỗ người ta hay chụp hình check-in. Qua những gốc cây to. Qua những quán xá đóng cửa. Qua những nơi chẳng có gì cả. Điều đó chưa bao giờ nằm trong tưởng tượng của tôi.
Từ việc đi. Chứ đừng nói là đếm bước chân.
Đi, là đi thôi.
Tôi đã không nhận ra là sương buông rất nhiều.
Cũng không nhận ra là chúng tôi đã già.
(Và sương thì không tốt cho người già. Dù chân không mỏi, tim không mệt.)
Tại vì, ham vui mà.
Đi, là đi thôi.
(Cũng không liên quan gì đến bài nhạc. Nhét zô là nhét zô thôi)
Ai đã [C] ghim vào những thân [D] tre bao ký [Em] ức xót xa hỡi mẹ
Ai đã [C] ru ngủ những dòng [D] sông cùng êm [Em] ả chảy về hướng đông
Con đã [C] vẽ hình hài quê [D] hương qua những [Em] khúc hát ru của mẹ
Còn bao [C] nhiêu lời ru con [D] vẫn chưa được [Em] nghe?
Việt [C] Nam quê hương ta đẹp [D] lắm mặc lửa [Em] khói dày xéo tháng năm
Người Việt [C] Nam da nâu mắt [D] đen thảo thơm [Em] bất khuất như cành sen
Việt Nam [C] ơi quê hương ta [D] ơi? Biển lúa [Em] chín vàng thơm ngát trời
Vọng [C] tiếng ai hò? vì [D] nhớ con đò à [Em] ơi.
Dậy [C] với tôi nào dạo [D] với tôi nào dạo [Em] khắp một vòng Việt Nam
Nhìn [C] non sông trời [D] văn đất [Em] võ
Cùng [C] với tôi nào dạo [D] với tôi nào dạo [Em] khắp một vòng Việt Nam
Come [C] with me! We'll [D] travel around Viet [Em] Nam.
.
Một bản phối phức tạp hoành tráng như trên, chơi bằng guitar chỉ cần 1 vòng lặp với 3 hợp âm chơi hết cả bài, vẫn ra được bài vẫn hát lên được - dù không phức tạp không hoành tráng.
Tất nhiên vẫn có thể làm khó hơn được phức tạp hơn được với guitar - nhưng không phải cho Lu người mà chỉ chơi 3 hợp âm này là thấy đủ rồi, khó hơn không chơi được :))
Xét ra, phức tạp hay không đều là do mình. Thấy đủ hay không, cũng do mình.
.
Cây không chịu đổi bài cũng được, không được giải cũng chả sao. Miễn được hát, và hát được bài mình thích.
.
Monday, November 11, 2024
Ai đi
Sẽ đến
Ai tin
Sẽ được
Ai tìm
Sẽ thấy
Ko thấy
Thì thôi
Ko được
Thì sao
Ko đến
Chắc chắn vẫn đến
Chỉ là đến đâu
:)
.
Nói vậy chứ chắc chắn tìm - sẽ thấy GÌ ĐÓ, có thể ko phải là thứ mình định tìm ban đầu nhưng ko thấy x thì cũng thấy y thấy z. Tương tự thế tin sẽ được GÌ ĐÓ, cũng ko chắc có phải thứ mình expect nhưng là thứ mình xứng đáng nhận lấy (cho dù nhận đc shit thì cũng là, yay you've deserved ịt). Và đó, chắc chắn đi thì sẽ đến thôi mà. Đến đâu đi chăng nữa - thì cũng là đến.
"Em biết anh vẫn luôn là một người ngay thẳng và anh tự hào về điều đó. Nhưng anh cứ tự đặt cho mình một câu hỏi đi: Tại sao
lại phải nói sự thật? Điều gì buộc chúng ta làm vậy? Và tại sao lại
phải coi sự thành thực như là một đức hạnh? Cứ thử tưởng tượng anh gặp
một kẻ điên cứ tự nhận mình là cá và rằng tất cả chúng ta đều là cá hết.
Anh có cãi nhau với hắn không? Anh có tụt quần áo ra trước mặt hắn để
cho hắn thấy là anh ko có vây ko? Anh có nói thẳng vào mặt hắn những gì
anh nghĩ ko? Nào, nói cho em biết đi!"
Anh trai anh im lặng, và Edouard nói tiếp: "Nếu anh chỉ nói với hắn sự
thật, chỉ những gì anh thực sự nghĩ về hắn, thì điều đó cũng muốn nói
lên rằng anh đồng ý thực hiện một cuộc tranh luận nghiêm túc với một
thằng điên và bản thân anh cũng bị điên. Cũng y hệt như vậy đối với thế
giới xung quanh chúng ta. Nếu anh cứ khăng khăng nói sự thật thẳng vào
mặt nó, thì điều đó cũng có nghĩa là anh coi nó là nghiêm túc. Và coi
một thứ ít nghiêm túc như thế là một cái gì đó thực sự nghiêm túc, thì
tự bản thân anh cũng mất đi toàn bộ sự nghiêm túc của mình. Còn em, em phải nói dối để khỏi phải coi những kẻ điên là nghiêm túc để rồi chính em cũng phát điên luôn."
1. Đứng bên [C] em không gian như đang lắng yên
Bao năm trôi qua [A7] như thước phim
Liệu em [Dm] có từng suy nghĩ về tôi?
Về năm tháng bên nhau ngày [G] xanh nắng.
2. [C] Bao nhiêu cơn mơ tôi vẫn mơ
Về ngày mình như [A7] chưa cách xa
Về [Dm] nơi mà ta từng qua
Về năm tháng chẳng điều gì [G] vội vã
T-ĐK: [Am] Có giấc [G] mơ bên [F] người [Am] Vẫn nơi [G] đó chẳng [F] vơi
Ngược [Dm] về mùa hạ em [C] nghe trong gió
Lời [G] thì thầm đẹp như [E7] thơ
ĐK:
Để tôi [F] đưa em về phút [G] ban sơ gặp gỡ [Em] Đưa em về dấu [Am] yêu ta từng ngóng [Dm] chờ
Đưa em [E7] về những ngày hồn [Am] nhiên ta vẫn [Bb] từng
Đưa em [F] về quán quen sau [G] giờ tan ca
Đưa em [Em] về ngày phố mưa [A7] hay nắng xa
Để [Dm] nghe một thoáng yêu [C] dấu như về đây
Để [F] thấy tim run [G] lên như lần [Am] đầu.
Vấn đề của bài này là nó buồn chetme đi được, đây là một bản hiếm hoi hát chậm rãi mà không buồn thê thảm. Lu có cách giải quyết dễ hơn đó là hát nhanh cmnl. Tự nhiên nghe lại vui vui. Freaky vui. Kiểu thế.
1. Đứng bên [C] em không gian như đang lắng yên
Bao năm trôi qua [A7] như thước phim
Liệu em [Dm] có từng suy nghĩ về tôi?
Về năm tháng bên nhau ngày [G] xanh nắng.
2. [C] Bao nhiêu cơn mơ tôi vẫn mơ
Về ngày mình như [A7] chưa cách xa
Về [Dm] nơi mà ta từng qua
Về năm tháng chẳng điều gì [G] vội vã
T-ĐK: [Am] Có giấc [G] mơ bên [F] người [Am] Vẫn nơi [G] đó chẳng [F] vơi
Ngược [Dm] về mùa hạ em [C] nghe trong gió
Lời [G] thì thầm đẹp như [E7] thơ
ĐK:
Để tôi [F] đưa em về phút [G] ban sơ gặp gỡ [Em] Đưa em về dấu [Am] yêu ta từng ngóng [Dm] chờ
Đưa em [E7] về những ngày hồn [Am] nhiên ta vẫn [Bb] từng
Đưa em [F] về quán quen sau [G] giờ tan ca
Đưa em [Em] về ngày phố mưa [A7] hay nắng xa
Để [Dm] nghe một thoáng yêu [C] dấu như về đây
Để [F] thấy tim run [G] lên như lần [Am] đầu.
Lu không biết mình sẽ còn viết bao nhiêu chiếc post với tên Mì, Nước, Road, Mây, Lumos... Nhưng như này. Tự nhiên hôm rồi xem một chiếc phim Trung toàn mì là mì.
Tự nhiên, trong một chiếc phim Trung thời hiện đại bối cảnh ngày nay với các cuộc thâu tóm nhưng lại toàn mì là mì thì lại có nhạc Hang me oh hang me (I'll be dead and gone). Lại có poster Đặng Lệ Quân ở một góc chiếc quán vỉa hè khi hai nhân vật đi ăn món ối giời ơi gì đấy.
Chiếc quán có poster Đặng Lệ Quân
Chuyên gia ẩm thực thì cũng ăn mì
Anh đầu bếp nấu mì cho chị kia ăng
Chị này cũng ăn mì nốt
Chuyên gia ăn xong khóc thút thít cảm động các thứ các thứ
Nữ cường superwoman giữ dáng ăn gì cũng đếm calo ko ăn ngọt ko ăn tinh bột rồi thì cũng ăn mì thôi!!!
Mùa hè này tôi hay mua hoa quả của một nhà nọ. Đến nỗi có những lần tôi ăn guacamole suốt 3 ngày liền vì mua quá nhiều bơ hay giờ thì ăn lê suốt 3 ngày liền vì mua quá trời lê...
Lê Hà Giang, lần đầu mua còn có tem dán. Quả cứng đanh, giòn, cruchy fresh các thứ các thứ. Những lần sau đó, lê có thể đã bớt ngon. Nhưng tôi không cảm thấy sự khác. Tôi vẫn thấy đó là quả lê rất tươi rói rất giòn và rất thơm nữa. Có lẽ thứ ăn là first taste, là câu chuyện.
Bởi vì bà bán hoa quả đó khá lộn xộn buồn cười, hơi ngơ ngẩn hơi ngốc nghếch, có thể nói là chẳng chuyên nghiệp tí nào. Lần tôi chê dâu tây hỏng thì thay vì bảo vâng em xin lỗi chị ơi dâu cuối mùa mà trời nắng quá không tránh được. Thì bả nói haha giời này làm gì có ai dám bán dâu nữa ngoài em. Ơ kìa ủa.
Lần tôi hỏi còn quả này quả nọ không. Thì bả bảo huhu thôi em dẹp hết em bị chồng mắng.
Lần trời mưa tôi chờ bả xách hoa quả xuống, đứng như một cái cột thu lôi dưới sân nhà bả. Thì bả cười hô hố bảo chồng em vừa mới đi về ướt như chuột vừa tắm xong em lại bắt xách xuống cho chị (đang chửi em).
Lần bả ngã xe què chân gì đó, tập tễnh vừa đi vừa nhảy với túi hoa quả làm tôi phải chạy vào đỡ.
Lần thì bả kêu em đang trong viện!!! Chị lấy ở sachsx hay 1 chữ gì đó tôi tưởng ý bả là ở sảnh nhưng lỗi typo. Nhưng không bả để ở NGOÀI CỬA của một cửa hàng có tên như vậy thật oimeoi.
Lần khác cũng mưa. Chồng bả ship đến cho tôi và làu bàu bảo mưa gió vcc sao chị ko đặt sớm. (Dạ ko tôi đặt sớm mà vợ anh giờ mới sai anh đi ship thì tôi biết sao…) Bả lại cười hihi bảo chồng em tuy hay quạu nhưng cũng dễ tính nãy chiều bọn em vừa ngồi chơi rảnh bảo ê đi xem chiếc ê tô đi xem 10’ mua luôn rồi. À tất nhiên ko có tiền, đi vay. Nhưng ngân hàng gánh nợ í mà.
Rồi lần này bả đích thân xách 5kg lê xuống. Tôi hỏi bao xiền nhỉ? Bả nói chị tự tính đi em lên nhà đây bai!!!
Rốt cục tôi cũng ko biết tôi ăn quả. Hay ăn câu chuyện làm quà. Niềm vui là quả lê ngọt giòn thơm. Hay niềm vui là những chuyện ngớ ngẩn lông gà vỏ tỏi của người bán.
Giữa những cơn mất ngủ và múi giờ sinh hoạt đảo lộn, Lu thật không biết chính xác đang cảm thấy gì. Tìm kiếm rất nhiều lí do để 'đổ tại', từ sóng từ trường Trái đất giở đi. Không phải là không chịu nhận về mình, mà là không biết phải nhận gì. Không phải là không nhìn vào bên trong. Mà là không nhìn thấy gì. Màu của Hy vọng cũng như màu của Bất lực. Màu của Cơ hội cũng như màu của Nguy nan.
Có thể đó là nỗi sợ. 1 nhân cách thứ N nào đó đã kịp phóng tầm mắt xa khơi thấu suốt tới 8 vạn 9 nghìn cảnh huống trong 3 vạn thế giới khác nhau và đều dẫn đến kết cục không ra gì. Nhưng nhân cách thứ 1 này còn đang ngáo ngơ trong những cơn thiếu ngủ chưa đọc được 1 mảy may tín hiệu nào cả.
Có thể là nỗi sợ Sai.
Có thể là nỗi sợ Đúng.
(Sống chóa gì mà đúng cũng sợ sai cũng sợ thế con Lu?)
Đi sau nỗi sợ đến nỗi buồn.
Buồn nhỡ mình sai.
Buồn nhỡ mình đúng.
Mặc dù chưa rõ là đúng sai của cái gì. (Và có chắc đo bằng đúng sai không?)
.
Nhưng vốn dĩ đã chọn kệ rồi thì cứ "lặng nhìn không nói năng".
Dù là nỗi sợ. Thì, ừ, cứ sợ đi.
Dù là nỗi buồn. Thì, ừ, cứ buồn đi.
Dù buồn với sợ cũng không giúp cho thế giới bớt được 1 tí chút ít vấn đề nào cả.
.
hellocck rất lâu rồi không viết gì. nhưng có hỏi hay không thì cũng chẳng khiến bạn 'sáng tác' thêm được hay không nên là cũng không cần hỏi.
Lu đã ko nghĩ là mình sẽ buồn gì nhưng hóa ra có buồn thật. Tự nhiên lại cũng nghĩ tới McMurphy Bay trên tổ cúc cu. Rồi lại cũng nghĩ tới lời 1 người nói (trong 1 tình huống hoàn toàn khác) rằng có đáng không. Và cũng nghĩ tới chiếc phin vừa coi xong.
Thì rồi lại nghĩ đáng hay không chẳng phải do ai đánh giá. Nếu mình cảm thấy đáng - thì là đáng. Dù sao cũng là cuộc đời của mình mà. Và đã đến tầm này, chắc chẳng ai buồn quan tâm là người ta nghĩ gì về mình nữa.
1. Tình [G] yêu như trái phá, [B7] con tim mù [Em] loà Một [C] mai thức [G] dậy, chợt [E7] hồn như ngất [Am] ngây Chợt [Cm] buồn trong mắt [G] nai, [Em] rồi tình vui trong [Bm] mắt [E7] Rồi tình mềm trong [Am] tay [D7]
Tình [G] yêu như vết cháy, [B7] trên da thịt [Em] người Tình [C] xa như [G] trời, tình [E7] gần như khói [Am] mây Tình [Cm] trầm như bóng [G] cây, [Em] tình reo vui như [Bm] nắng Tình [D7] buồn làm cơn [G] say.
ĐK: Cuộc tình lên cao [C] vút như [D] chim mỏi cánh [G] rồi Như chim xa lìa [C] bầy, như [Bm] chim xa lìa [G] trời Như [D7] chim bỏ đường [G] bay.
2. Tình [G] yêu như trái chín, [B7] trên cây rụng [Em] rời Một [C] mai thức [G] dậy, chuyện [E7] trò với lá [Am] cây Rồi [Cm] buồn như lá [G] bay, [Em] một dòng sông nước [Bm] cuốn [E7] Một cuộc tình không [Am] may. [D7]
Tình [G] yêu như thương áo, [B7] quen hơi ngọt [Em] ngào Rời [C] nhau hôm [G] nào, hồn [E7] mình như vá [Am] khâu Buồn [Cm] mình như lũng [G] sâu, [Em] rồi tình trong im [Bm] tiếng Rồi [D7] tình ngoài hư [G] hao.
3. Tình [G] yêu như nỗi chết, [B7] cơn đau thật [Em] dài Tình [C] khâu môi [G] cười, hình [E7] hài xưa đã [Am] thay Mặn [Cm] nồng xưa cũng [G] phai, [Em] tình chia nhau gian [Bm] dối [E7] Tình đày tình đôi [Am] nơi. [D7]
Tình [G] yêu như cơn bão [B7] đi qua địa [Em] cầu Tình [C] thắp cơn [G] sầu, tình [E7] dìu qua hố [Am] sâu Tình [Cm] vời lên núi [G] cao, [Em] rồi trong cơn yêu [Bm] dấu Tình [D7] đày tình xa [G] nhau.
ĐK: Cuộc tình lên cao [C] vút như [D] chim mỏi cánh [G] rồi Như chim xa lìa [C] bầy, như [Bm] chim xa lìa [G] trời Như [D7] chim bỏ đường [G] bay.
4. Tình [G] yêu cho anh đến, [B7] bên cơn muộn [Em] phiền Tình [C] đi âm [G] thầm, nghìn [E7] trùng như vết [Am] sương Lạnh [Cm] lùng như dấu [G] chim, [Em] tình mong manh như [Bm] nắng [E7] Tình còn đầy không [Am] em? [D7]
Tình [G] yêu như đốt sáng, [B7] con tim tật [Em] nguyền Tình [C] lên êm [G] đềm, vội [E7] vàng nhưng chóng [Am] quên Rộn [Cm] ràng nhưng biến [G] nhanh, [Em] tình cho nhau môi [Bm] ấm Một [D7] lần là trăm [G] năm.
.
"Tình cho nhau môi ấm một lần là trăm năm"
Saturday, June 8, 2024
Bởi vì em nhớ anh như nhớ tuổi trẻ
Bởi vì anh quên em như quên tuổi già
.
Ta đã đi quá xa
Như biết bao quán xá trong thành phố xuất hiện rồi biến mất thay tên hay đổi chủ
Đường đi làm nếu đi đường 'off road' một chút thì sẽ qua 1 hầm chui mà chỉ một chiều ô tô đi lọt, và 1 ngã tư mà không hề có đèn giao thông mặc dù ngã tư ấy rất kinh khủng với các xe to như khủng long và nhiều vụ tai nạn - mỗi lần đi qua đều nín thở. Có cả đoạn đường bé tí và cấm ô tô 1 chiều.
Nhưng ô tô vẫn điềm nhiên đi ngược chiều ở đoạn đường cấm.
Nhưng có khi qua hầm chui hay ngã tư, gặp được những xe không vội vàng không chen ngang. Không nhường, chỉ là đợi đúng đến lượt thì đi. Tui tới sau, mời bạn đi trước.
Có mỗi thế thôi mà mình đã rất ngạc nhiên bất ngờ =)) Vì mặc định là sẽ bị giành đường bị vượt bị tạt đầu... chứ đợi-đúng-lượt (chưa cần nhường nhịn) đã là cái gì impossible ấy.
Sau đó thì thấy nhẹ nhõm hơn bao nhiêu.
.
Có 1 tối nằm dài nghe lại hết nhạc Đen. Nghe Diễn viên tồi, cảm giác vẫn nguyên buổi chiều hôm ấy. 1 ngày tháng 8 nắng vàng, chạy lên hồ, gặm 1 cục mousse chanh leo (hay là tiramisu ấy) to đùng & uống 1 chai bia. Trời màu rất đẹp, nhìn qua cửa sổ he hé.
Kể từ sau đó cũng ko lên hồ nữa vì đường làm tùm lum đi khó quá vòng vèo quá, ko có chỗ đỗ xe .v.v. này nọ.
À nhưng buổi tối nằm nghe Đen ấy mà, nghĩ ơ nếu chuyện Đen date với ai kia là thật. Nếu bài này viết cho người đó. Thì nó đúng/nó buồn/nó làm sao/nó như nào. Tất nhiên không ai mướn mình nghĩ và bài hát này cũng không chắc viết cho người đó. Mà mắc nghĩ, nên nghĩ zị. Rồi cũng thôi.
.
Hôm rồi ngồi 1 tiệm cà phê mới tìm trớt quớt, vì tiệm quen cũ cà phê trở nên dở quá uống không nổi vibe cũng tù túng. Ngồi dưới tán cây khế, rất xinh và cà phê thực sự ngon.
Lu thực sự thích chiếc album này (link Youtube Music hay Spotify nè), dù sẽ nói những câu nghe vẻ như troll hay như chê, nhưng Lu đã luôn nghe album này những lúc lái xe - kể từ hôm đó đến nay. Thời lượng cũng vừa phải - đủ cho một chặng tầm 40' lẻ chút, không cần bấm chuyển/đổi/bỏ qua bài nào cả.
Keyword: vừa vặn, nhẹ nhõm, sáng
1. Lu thấy nó đủ khác, vẫn Đỗ Bảo nhưng mà khác. Thực sự rất nhẹ nhõm, kiểu như ko cần lắp não vào vẫn nghe đc (đấy, đây ko phải 1 câu chê mà là 1 câu khen). Tức là thường khi nghe Đỗ Bảo qua Hà Trần Thanh Lam Ngọc Anh Tấn Minh Hồ Quỳnh Hương Lê Hiếu... đều có độ sâu, đều phải rơi vào một cái gì đó. Ở chiếc album này có thể nhìn ngắm, mà không rơi. Kiểu, đứng ở cửa sổ hóng hớt nghe lỏm xong kiểu "ái dà nghe cũng vui" (có những lúc nghe hơi buồn cười =)) kiểu ơ ơ đoạn này xử lí như zị ấy hả =))). Về cơ bản thì bản phối nhẹ nhàng dễ chịu, voice khá sáng (làm hơi nhớ tới Lê Hiếu, dù tất nhiên không tới). Sự nhẹ nhõm đôi khi đến từ việc, hát theo bản này dễ hơn là các bản của các diva divo (tất nhiên rồi...!)
Thích nhứt bài Thủy chung, nghe vibe hợp với bạn nhứt trong tất cả. Cầu vồng đêm mưa với cả Mây nghe bị phì cười :)) xin lỗi nhưng ko xin lỗi :))
2. Lu thích cách ra album 'độc lâp' như thế này, cảm thấy cả âm nhạc Đỗ Bảo & người nghe đều đc tôn trọng. Kiểu như là (đây là suy diễn cá nhân nhé): hêy, đây là tôi hát Đỗ Bảo theo cách cảm nhận của tôi (và thêm tôi nữa, phối khí theo cách của tôi). Bà có thể thích hay ko thích thì cứ việc khen chê, tôi ko lấy danh dự thương hiệu Đỗ Bảo gắn vào đây. Bà có thể nói hêy ông hát hỏng hết nhạc Đỗ Bảo rồi =>>> thì bà có quyền không nghe nữa, ko mua đĩa nữa. Nó khác với việc Lu đi nghe show Đỗ Bảo 30 năm (đã tốn tiền mua vé) với hàng đống kỳ vọng xong chuốc về hàng đống thất vọng. Show 30 năm ko phải, và không nên, là thử nghiệm, nếu có, thì ít thôi. Ko thể take risk của 30 năm cho 1 thứ như thế. Lu ghét việc bị đặt vào một cái thử nghiệm như thế cho một show quy mô tầm vóc như thế. Ok cho ca sĩ mới zô cũng đc, tạp kỹ cũng đc - mà nó dừng ở thử nghiệm thôi ở khai vị hay tráng miệng thôi chứ ko thể là món chính được, hơi xúc phạm người nghe (như mình).
(Hay họ tưởng như thế là hay thật nâng niu tôn trọng thật? Đừng hòng t tin :) )
3. Và Lu hy vọng bạn ít truyền thông ít chiêu trò :)) Hy vọng bạn tin vào chất lượng hơn là sự tung hô của truyền thông. Vì cái bìa đĩa :)) kiểu style của 30 năm trước khi mà quán Chuồn chuồn phố còn ở Hàng Bài (giờ nó còn ko mình ko biết nữa) thì điều đó hoặc có nghĩa là bạn tự tin với gu cá nhân ko bị điều phối quá nhiều bởi ê kíp truyền thông chuyên nghiệp, hoặc vì bạn tưởng rằng như thế là hay ho điẹp đẽ thật :)) ?
Làm Lu nhớ đến chiếc vở nhạc kịch bạn đã đóng - dù ê kíp có tự khen nhau hay có book bao nhiêu bài báo ban khen thì vẫn là dở tệ mà thôi.
...
Bởi vì viết luyên thuyên thế nên mới bảo... dù viết như chê nhưng tui thích album này thật mà ._.
(Khi nào hết thích tính sau)
Friday, March 22, 2024
"Lòng ai đã mang tên một loài hoa
Hoa xanh biếc thơm hương màu gió ngàn"
Lâu rồi người viết hông viết chì. Thi thảng gặp mọi người lại hỏi dạo này có viết lách gì không. Eo ơi xấu hổ. Dạo này viết nhưng là viết mail viết tờ trình ._. Viết năn nỉ xin xỏ. Viết khóc lóc ỉ eo. Viết... copy từ word sang excel sang keynote.
"Tôi mua hào thuốc lá Ngồi hút mà buồn thiu..." [Lưu Q Vũ]
"Đi châm cho anh tôi 1 nén" (Táo)
.
Trời lất phất mưa và quán vắng. Phố cũng vắng (nếu đây đc gọi là phố). Một tiệm cà phê thậm chí đã treo biển nghỉ Tết từ 22 tháng Chạp, hoa với hoét vẫn bày rợp ô vẫn giăng. Chỉ là dẹp hết ghế đi kiểu chúng tôi ko mời ngồi lại.
Ghé chiếc quán còn lại. Đi qua một, hai ô nhà lá rụng tràn và chị lao công đang cặm cụi quét. Có thể quét vì chức danh của chị nghĩa là phải quét vậy chứ ko xi nhê gì so với mức độ rụng lá (và cả cũ kỹ điêu tàn nhưng dễ chịu của bối cảnh này).
Ghé chiếc quán còn lại. Đồ uống ko có gì đáng để đọc. Nhưng có thể ngồi ngoài trời dưới những tán ô và chảy thây trong những chiếc ghế vải.
Có rất nhiều những khoảng lặng như kiểu mỗi đứa đều lạc vào một vũ trụ nào đó, ko nghe thấy xung quanh nói gì. Táo châm một "que" cigar. Và hỏi quán có gì để đốt không vì thấy hơi lạnh. Các em đem cho một nụ trầm.
Trong mưa, trong khói trầm, giữa rất nhiều những chậu cúc vàng ươm trạng nguyên đỏ sẫm thược dược lấp ló của nhà này nhà kia trước mặt sau lưng bên kia đường chếch phải. Chúng tôi đôi khi nói những chuyện linh tinh đâu đâu. Hoặc chỉ là cứ ngồi vậy cho đến khi nụ trầm cháy hết, như một lời chia tay.
Friday, January 26, 2024
"Đừng sợ hãi. Nếu anh còn nơi đây."
Monday, January 22, 2024
Friday, January 19, 2024
"Một rừng cây không dễ ngủ bên dòng sông lạc mất nguồn"
Tôi tỉnh dậy và giật mình thấy ngoài trời mưa tầm tã: "Ôi thế này thì có hủy hẹn không". Nhưng nhìn đồng hồ thấy đã hơn 4 giờ chiều - quá giờ hẹn quá quá rồi.
Vội vàng mở messenger ra thì thấy tin nhắn dài ngoằng của K.
Trước đó cậu hẹn đi cafe, một tiệm nào đó mới và hay ho gì đó. Nhưng giờ thì trễ quá rồi.
Mà tin nhắn của cậu cũng ko nói đến cái hẹn cafe nào nữa. Chỉ có quote lại chiếc thư của tôi kèm với trả lời của cậu. Tôi hơi ngạc nhiên thấy cái thư vẫn còn đến giờ này (đáng ra nó phải bị tiêu-hủy rồi chứ nhỉ).
Cơ mà những lời đáp của cậu khiến tôi buồn cười. Nó có phần khó chịu miễn cưỡng ngao ngán phiền hà.
Đáng ra phải thấy buồn.
Nhưng tôi chỉ buồn cười thôi.
.
Từng trang nhật ký mở ra về với ngày xưa chúng ta chúng ta của ngày hôm qua những nụ cười vang thảnh thơi cõi lòng nhẹ nhàng phơi phới cuộc đời mà ta vẫn mơ
Dịu êm tiếng đập con tim khi ánh hoàng hôn xuống buông lắng nghe trái tim dại khờ bao ngày yêu thương vẫn nhớ dưới trời vàng đẹp như thơ nơi nào em có bơ vơ
Bao chiều vàng em mơ gặp lại nhau như ta chưa quen bao ngày hững hờ gặp lại nhau như ta đã nhớ hò hẹn nhau như ta chưa quen bao nỗi ưu phiền hò hẹn nhau như ta vẫn mơ
Hẹn anh cà phê phố trên dưới chân hoàng hôn phố trên
- Đỗ Bảo -
.
Trời vẫn mưa tầm tã bất tận.
Tôi không biết sao mình lại có giấc mơ như thế.
.
Hôm rồi xem lại Love Actually, đoạn về người phụ nữ nghe Joni Mitchell mãi không chán.