Thursday, June 25, 2026

Kafka bên bờ biển (nhưng tôi thì không)

Mở bài theo kiểu clip review phim của Liếc: Tôi đã thức đến 3h sáng để đọc hết truyện này và nhiều ngày sau thức đến 3h sáng nói chuyện với mấy con ây ai về quyển này. Nên bạn cố mà đọc cho hết nhé!!!!

À thực ra thì chỉ là: Tôi đọc xong nhưng ko tìm thấy review nào vừa ý nên đành bàn luận với mấy con ây ai rồi viết lại đây. Nếu đã đọc và chưa gặp rì viu nào zừa lòng thì bạn có thể đọc thử, nếu chưa đọc thì dừng lại đi vì bên dưới t spoil vl. 

Tôi đã đọc Rừng Nauy và Biên niên ký chim vặn dây cót hồi còn trẻ. Rừng thì không thích, ko nhớ gì lắm nhưng tổng thể là không thấy thích - có thể vì hồi ấy trẻ chưa hiểu gì, nhưng cũng ko có nhu cầu đọc lại cho lắm. Biên niên ký thì tổng thể thấy smooth hơn. Cũng ko nhớ cuối cùng như nào nhưng nói chung ko thấy khó chịu cho lắm. 

Kafka mở đầu hơi có không khí của truyện trinh thám Kengo, có thể vì thế nên cũng khá cuốn, nên t không đề phòng, t đã đọc cho đến hết mặc dù đọc đc 1/2 muốn drop lắm rồi. 

Cho đến hết :) 

Cho đến lúc đọc các rì viu :)

Ok đây là vấn đề của riêng t với cuốn này: T thấy nó cực kỳ thiếu tôn trọng. 

Thiếu tôn trọng nhân vật: kiểu nhân vật đc xây dựng thành công theo quan điểm của t - là họ có cá tính riêng (ờ thế nên nhân vật mới là ‘character’ và cá tính thì là ‘characteristic’). Xấu cũng đc tốt cũng đc từ xấu thành tốt cũng đc người tốt có những mặt tối cũng đc nhưng họ sẽ từ đầu đến cuối nói bằng ngôn ngữ của họ, hành xử theo cái cách họ đã xây dựng, theo bối cảnh họ đã được đặt vào. Tomas, Sabrina, Tereza (Đời nhẹ khôn kham) ko phân biệt bằng xấu tốt nhưng hành vi của họ có logic từ đầu đến cuối (dù nhảy bổ vào giữa chiến tranh ko chắc là khôn ngoan, bỏ về làng quê ko chắc là đúng đắn). Nghi Lâm, Nhạc Linh San, Lâm Bình Chi có những sự mù quáng nhất định, nhưng mà họ chính là họ. Đó, là cái t đòi hỏi. 

Chứ t ko đòi hỏi nhân vật phải làm theo đúng 1 mô típ dễ đoán. Ý t là: Đừng nhét chữ của tác giả vào mồm nhân vật. Như cái cách Ayn Rand nhét bài phát biểu 10 trang vào mồm Roark trước phiên toà. Như cái cách Murakami bắt 1 tài xế lái xe tải ít học tự nhiên hiểu được nhạc cổ điển (ok tốt thôi) nhưng thưởng thức nhạc cổ điển & phát biểu như 1 người đã nghe nhạc cả mấy chục năm? Đây ko phải là phân biệt giai cấp (á à ý m là lái xe tải thì ko hiểu nhạc cổ điển hả?). Ý t là, cho dù ok lái xe tải hiểu đc nhạc cổ điển nhưng sẽ ko CẢM bằng cái giọng điệu của tác giả. 

T ko phê phán sự vô lý của Nakata. Chính ra nhân vật này với t, lại có sự thống nhất khá là từ đầu đến cuối, dù none sense, dù hành động lạ kỳ. Nhưng sự ngây thơ thuần khiết và có thể xem là, thiểu năng của ổng, thì từ đầu đến cuối vẫn thế. Ông ko bỗng nhiên thông thái hơn, ko bỗng nhiên nói những điều hiền triết hơn. À cũng có thể có nhưng ko chướng & ko lộ liễu như các nhân vật khác trong truyện này nên t đã bỏ qua. Nhưng tóm lại là nếu đã xây cho nhân vật 1 profile, 1 cá tính thì từ đầu đến cuối nên có sự nhất quán. Quần áo mới có thể khoác lên người, nhưng giọng văn/cách diễn đạt (thể hiện thế giới quan, ngôn ngữ, cách tư duy) của 1 người ko tự nhiên thay đổi được. 

Thiếu tôn trọng văn hoá: đoạn này thì cho t nói wtf nhé. Wtf? Tại sao trước khi đi vào đền lấy phiến đá thì phải xxx mới được? Và cho dù Hoshino kêu lên là “t ko dám lấy đâu t sợ thánh vật” thì 1 lão ‘đại tá’ KFC dám lớn tiếng bảo rằng “mẹ kiếp tao đã bảo là không sao” và nhân vật không sao thật??? Ô wtf? Ko ai bắt người khác phải theo niềm tin của mình nhưng như thế ko phải là báng bổ à? 

Xã hội hậu hiện đại cũng được, fantasy cũng được, khủng hoảng hiện sinh cũng được, thì tránh mie tín ngưỡng truyền thống ra, đi lấy cục đá ở đâu chả được sao phải vào đền, và thể hiện bằng thái độ giễu nhại như thế? 

T cũng ko thích cái ‘thế giới phẳng’ trong truyện Murakami kiểu như lúc đ’ nào cũng phải là nhạc jazz nhạc cổ điển mưa rơi mỳ Ý cà phê, và trong cuốn này thì hổ lốn nào Jonnie Walker KFC nhạc nhẽo sách vở tâm lý học tâm thần học vừa truyền thống vừa hiện đại vừa nhảy tùm lum giữa các vũ trụ… nếu nói là Murakami rất giỏi trong việc tạo vibe chứ không phải là những câu chuyện có kết cục rõ ràng. Ok vibe truyện nào cũng thế mà? Đọc Banana còn có vibe nét hơn ấy. 

Đỉnh điểm: Thiếu tôn trọng người đọc: Nói cái này thì thấy hơi nực cười. Kiểu ai mà chê là:
(1) Cuốn này kết kiểu gì vậy??? Bày vẽ rườm rà xong không hề giải quyết, treo rất lắm Chekov’s gun mà ko cho nổ. Đến chi tiết tưởng như quan trọng nhất là bài hát Kafka bên bờ biển (đến nỗi được lấy đặt làm tựa sách cơ mà???) cũng không phải là 1 cái chìa khoá giải quyết được cái gì. Lời bài hát nhắc đến phiến đá mở cửa, nhưng ko giúp cho ai lật được phiến đá cả, Hoshino ất ơ từ đâu ra tự phải vần phiến đá bằng sức mình. =>>> thì sẽ đc trả lời là: Murakami bảo đây là chỗ ‘để mở cho bạn tự có câu trả lời riêng nhé’ (ổng trả lời pvan), còn fan thì bảo: ổng giỏi tạo vibe, chứ ko phải là văn học kinh điển để mà cần cho nổ tất cả các khẩu súng. Tạm hiểu: Murakami treo súng lên và để đó, kiểu performance art hay tranh trừu tượng, chứ ko cần giải thích ok? 

T không OK nhé. Dù là tranh trừu tượng đi chăng nữa, cũng có tranh xấu tranh đẹp. Ko phải cứ cái gì khó hiểu thì đều là tranh trừu tượng và không phải hễ cứ tranh trừu tượng thì là đẹp. Ngay như ông bố Kafka được cho là 1 nhà điêu khắc rất giỏi (được Oshima nhắc đến & ngợi khen nhé, mà Oshima là biểu tượng duy mỹ rất chi ư là tri thức, có gu nhé) thì chính thằng con ổng là Kafka nói rằng ờ tác phẩm đẹp đẽ thì ở đâu đâu chứ trong nhà chứa rất nhiều phế phẩm kinh deochiuduoc. Thì đó, tác phẩm này có được loại bớt những phế phẩm ko hay tất cả đều bày biện ra ê hề?

Và, nữa, những cái kết mở khác với việc bày ra và ko giải quyết. Có 1 ranh giới mong manh ở chỗ này và cụ thể trong cuốn này thì t chỉ thấy là bày ra 1 mớ ê hề xong bỏ đấy; chứ k phải là cái kết mở. 
 
(2) nhân vật ko hề có cái sự phát triển gì ko hề có lesson learnt nào chỉ là đi trốn xong đi về, trốn đi vì 1 ‘lời nguyền’ xong làm đúng như lời nguyền đó nhưng chả cảm thấy gì cả? =>>> thì lại được trả lời là: Murakami tạo ra sự đồng cảm, thấu hiểu, cần 1 người lắng nghe ko cần 1 người rao giảng.

Đây, Kafka: Kafka cậu thiếu niên 15 tuổi nằm cạnh Sakura thôi mà đã xấu hổ đến nỗi hôm sau bỏ đi chứ ko thể ở chung. Nhưng sau đó làm tất cả - như lời nguyền Oedipus thì lại chả cảm thấy gì nữa? Xấu hổ ở đâu rồi??? Ý là nếu từ đầu đến cuối Kafka hành xử ko có suy nghĩ tính toán ko có lý trí ko có xấu hổ… thì ok. Nhưng ban đầu là 1 thằng bé 15 tuổi, còn phải tính xem mang hành lý những gì, còn dè dặt lo sợ như kia xong về sau bỗng nhiên trở nên thản nhiên đến vô đạo đức - ko có khoảng lặng nào để nhân vật chiêm nghiệm rồi trưởng thành, chỉ có trốn chạy, đọc sách, nghe nhạc… ko có 1 khoảng lặng nào cho đạo đức lên tiếng, cho con lương tâm cắn cắn à? “Ôi bạn ơi chỉ cần bạn đi qua đc cơn bão thì bạn đã là thiếu niên 15 tuổi anh dũng nhứt thế giới rồi”. Ủ ôi. Thật? Holden cũng 15 tuổi cũng bỏ nhà ra đi, cũng chỉ đi loanh quanh gặp 1 cô điếm đòi nói chuyện cả đêm, nhớ đến cô bạn gái với những quân đam ở hàng cuối. À thế mà t lại thấy có bài học có nhận ra có sự trưởng thành. Lạ thế. 

(3) trừ tuyến về Nakata tạm ổn, không có một cái gì bày ra được giải quyết thấu đáo - à kể cả tuyến về Nakata nhưng với Nakata thì cứ cho rằng: ổng đã bị gắn với 1 hiện tượng ko giải thích được thuở ấu thơ nên có thể cho rằng các thứ sau này xảy ra với ổng đều là kiểu ko giải thích đc như zậy đó, ok. Và ông làm các việc vô lý chỉ bởi vì đấy là gì đó ổng phải làm. Và cái chính là, về đạo đức mà nói thì từ đầu đến cuối t thấy ổng vẫn giữ sự ngây thơ thuần khiết, của một con người lương thiện. Kafka thì ko có cái đó. Mọi thứ bày vẽ ra quanh Kafka, ko cái gì có câu trả lời ra hồn. Mỗi biến cố tự nhiên được xử lý, vì =>>> “à, truyện này có 3 thế giới/vũ trụ quan xuyên qua nhau, lỗi của Murakami chỉ là ko giải thích với bạn lúc nào ổng đang nói trong vũ trụ nào, chúng ta sống cũng như zậy á”. WTF. Đấy là sự tuỳ tiện. Kafka đột nhiên bất tỉnh và tỉnh dậy thấy áo dính máu, hậu quả: ông bố chết. Kafka mơ thấy mình ngủ với Sakura dù cô ko đồng ý, hậu quả: Sakura chả cảm thấy gì. Ủa??? Cách xử lý vô cùng tuỳ tiện kiểu như 2 phù thuỷ đang oánh nhau bằng đũa phép thì 1 bên rút súng ra bắn chếc mie bên kia vậy đó. 

(4) Dở như thế xong chả hiểu sao đc lắm giải này nọ kia nhỉ? =>>> thì đc trả lời là: àaa bạn ko hiểu thì bạn mới chê thôi. Thế có phải hơi kiểu “bộ quần áo mới của hoàng đế” ko? Kiểu bạn bị ngu thì mới ko nhìn thấy á. 

Thế nên t nói là thiếu tôn trọng người đọc vì thế đó. 

.
Thực ra thì chả có fan nào của Murakami tranh luận với t cả, đến nỗi phải đi thảo luận với 2 con ây ai. 1 con thì khăng khăng khen. Con còn lại thì nói chiện dài như đoàn tàu hoả lan man từ cái này sang cái khác, à thì t cũng lan man. Mỗi khi nó định tổng kết lại ý muốn chấm dứt cuộc nói chuyện thì t lại hỏi thêm câu khác. Đến lúc thấy cũng có thể dừng lại rồi, bảo nó tóm tắt lại đi thì nó lại tóm tắt liên thiên. 

Rốt cục t đọc ko ưng và vẫn tự viết lại các điều trên. 

Có 1 đoạn mà, nó - Gemini - nói khá được. Đại ý:

Gemini: Mình nghĩ là ko phải ai cũng cần dẫn đường (lesson learnt), nhiều khi chỉ cần 1 người ngồi cạnh. 
T: Cũng ok thôi nhưng cứ ngồi trong bóng tối với nhau à? 
Gemini: ừ bạn nói đúng vẫn cần thắp lên 1 ngọn đèn. 
T: Nhưng m có công nhận ko, dù các chất kích thích ko giải quyết đc vấn đề gì nhưng đôi khi người ta vẫn xài. 
Gemini: à đúng. Đọc Kafka bên bờ biển chính là cảm giác ngồi trong một quán bar tối đèn, nhấm nháp một ly whisky mạnh giữa một đêm mưa. Nó không mang lại cho bạn một đáp số toán học sòng phẳng cho cuộc đời, nhưng cái vị cay nồng của cồn và bầu không khí bảng lảng của quán bar đêm mưa ấy lại là thứ duy nhất có khả năng xoa dịu cơn đau của sự cô đơn trong chốc lát.

Đoạn kết luận dưới đây của Gemini, t giữ lại cho có vẻ khách quan 1 tí (dù t ko thích các chỗ mở ngoặc cài cắm ý của nó) chứ, nếu là whisky mà nói, thì t cho rằng chả thiếu những vại whisky ngon hơn để đổ vào mồm. T cho là thế :)

-- 

KẾT LUẬN (CỦA GEMINI): QUYỀN TỰ DO CỦA LỮ KHÁCH
 

Kafka bên bờ biển là một tác phẩm bất toàn và có phần cẩu thả về mặt mỹ học cấu trúc, nhưng lại thành công tuyệt đối về mặt chức năng tâm lý. Nó giống hệt như ngôi nhà của ông bố nhà điêu khắc Tamura Koichi: người ngoài đi qua nhìn vào cửa kính thì trầm trồ vì danh tiếng vĩ đại và vài bức tượng đẹp đẽ được bày ra; nhưng người có tư duy sắc bén, duy lý khi bước hẳn vào bên trong sẽ lập tức bị dị ứng bởi một đống phế phẩm ngổn ngang không được dọn dẹp.


Tuy nhiên, việc một độc giả yêu hay ghét, khen hay chê tác phẩm này không còn là câu chuyện về trình độ, mà nó là lựa chọn cá nhân tại mỗi thời điểm trong đời.
 

Chừng nào bạn bước vào bóng tối, uống một ly rượu ngôn từ của Murakami, nhưng trong lòng bạn vẫn tỉnh táo nhận biết rõ: "Mình chỉ đang trú mưa thôi, ngày mai khi trời tạnh, mình sẽ lại bước ra ngoài" — thì chừng đó, lựa chọn ấy hoàn toàn hợp pháp và đáng được tôn trọng. Miễn là, đừng để bản thân trở thành một kẻ nghiện ngập (alcoholic), bị bóng tối nuốt chửng và quên mất đường về với thế giới thực tại.


Biết mùi vị của bóng tối để trân trọng ánh sáng, biết thưởng thức một ly rượu mạnh giữa đêm mưa để càng thêm yêu quý những ngày nắng ráo tỉnh táo bước đi giữa vườn hoa thanh cao — đó mới là hành trình của một người đọc thông thái và một con người sống trọn vẹn.

 

 

Wednesday, June 24, 2026

26.06.24


Buổi chiều không vướng nắng, tôi ngồi ở ban công thử khả năng chịu nóng. Nguyệt quế đơm nụ kín từ gốc lên ngọn, nụ đã căng tròn mà chưa nở. Tôi nghĩ không biết bao giờ nụ sẽ nở nhỉ. Trời cũng nóng. Mấy hôm nay 35 - 40 độ. Mặt đất vẫn còn ướt, tôi nghĩ tưới nước thì hơi nhiều rồi, nên là có lẽ nên lấy súng phun nước bắn vào các lá cây cho mát (và cũng vui tay). Súng bắn ko thích lắm - mấy cái bình xịt tưới cây thích hơn, đầm tay và tia nước có hiệu ứng mù sương hơn. Nhưng ko sao, đây là súng cơ mà.

Bùm.

Buổi tối hoa đã nở bung xoè, từ ngọn đến gốc.

.
Tôi lại ngồi thu lu ngoài ban công hứng gió. Tối nay không nhìn rõ các ngôi sao như hôm qua, nhưng hương hoa thì ngập tràn thơm nức. Tôi như xuyên vào không khí của Đồ Sơn Diptyque sực mùi hoa trắng ngọt - một không gian cách đây cả thế kỷ (nhưng nguyệt quế thơm kiểu điểm nhấn, đậm chắc (bold) và nhấn; còn nốt hương trong Đồ Sơn Diptyque là kiểu dành dành/bạch thiên hương - thơm tràn trề ngọt ngọt u mê), hay ít nhất là Mùa hè chiều thẳng đứng - cách đây cũng đã mấy chục năm? Một thứ cũ kỹ kiểu như nền gạch bông mát lịm dưới chân và phả hơi ẩm vào mặt (khi nằm đất, chui dưới gầm ghế tràng kỷ, ko ngủ trưa chỉ nhìn quạt trần màu xanh lơ quay bất tận, bất tận), kiểu như những bức tường quét ve toả mùi nhẹ nhẹ (và cũng ẩm ẩm, mát mát, và thi thoảng tróc ra những hình kỳ dị tha hồ tưởng tượng - tất nhiên, cũng là những buổi trưa nằm nhìn, không ngủ). 

Có hôm nhìn bức hình giếng nước trong xanh như ngọc, trong đến ngẩn ngơ để hiểu “xanh ngọc” hoá ra là thế, và lại như xuyên vào tưởng ký, nhớ chiếc giếng nhà đắp thành cao mà mình thì bé, thả gầu múc mãi mới được lưng lưng, kéo lên đến nơi chắc còn phần bốn. Gầu bằng sắt hay gì đó nặng oằn oại, va đập vào thành giếng kêu coong coong. Nhưng cũng có những chiếc giếng ở đâu, ở đâu, ở đâu đó, mà thành giếng thấp và dày, bám đầy rêu xanh, có thể đặt gầu nước trên thành giếng, và nước dâng đầy múc tí là xong. 

Đầu làng ngày xưa còn có giếng làng. Lúc nước cạn trẻ con có thể chạy quanh bờ đất bên trong lòng giếng. Những bậc thang gạch đỏ, dân làng quẩy đôi thùng nước đi từ bờ giếng xuống tới mặt nước, vục qua lớp bèo tổ ong để lấy đầy hai thùng nước, gánh về. (Có lần tôi xuống rửa chân gặp người làng mắng cho tơi tả “chỗ lấy nước ăn mày dám rửa chân à!”). 

.
Có rất nhiều chuyện tôi nước đổ lá khoai nghe xong quên luôn, đến một hôm lại chợt nhớ ra rồi lại phải ngồi để nhớ xem ai đã nói với mình chuyện này nhỉ. Cái ấm bialletti, ai đó bảo là chỗ cái phễu đựng cf ko cậy ra được bên trong bẩn lắm - tôi đã quên mie luôn cho đến hôm qua chính tôi rửa và cậy cho được cái chỗ đó ra và (oẹ) nó bẩn thật. Thì tôi mới nghĩ: ừ lúc trước ai nói với mình điều này rồi ta?

Là ai nhỉ?

.
Ngồi nhìn chậu cây và bóng hoa lá rung rinh và hoàn toàn choáng ngợp bởi một “mâm xôi” hoa ấy. Ko thể tin được là cây ra hoa được như này từ tay mình - ko biết bón phân bón thuốc gì chỉ tưới nước và nước vo gạo và bã trà và bã cà phê, và thi thoảng ko tưới cây héo ngất, và thi thoảng còn tưới đẫm nước rửa bát + cồn vì cây có rệp (và hôm sau lá rụng sạch sành sanh). Thế mà, giờ ra hoa được kín cây vậy à? Chỉ uống nước lã hít khí giời mà ra hoa đậu quả? Và ‘bàn tay mỡ’ tôi đây có thể vun được một chiếc cây như thế?

Tôi chỉ biết đem chậu hoàng lan về cho bố chăm và bố thay chậu và bố phun thuốc rệp và cây cứ thế ra hoa nườm nượp (ừ phải gọi là nườm nượp vì hết lứa này đến lứa kia), um tùm và lộng lẫy, từ lúc là một chậu cây thấp ngang chân tôi giờ đã cao quá đầu tôi - dù vừa trước Tết bố tôi tỉa hết ngọn cây bảo rằng để nó ko cao thêm còn mẹ thì bảo sao cắt nó tả tơi trơ trụi (tôi đã hỏi bố cắt thế có chếc cây ko??? đến giờ ông vẫn nhắc lại ‘sao mày thấy cây chếc chưa’). Cũng là tôi, đem cây bách xanh còng queo như cái chân gà và bà bán cây bảo cây này mỗi năm cao đc 5cm thôi hay gì đó và nào thì phải lót đá vôi bên dưới - đưa bố trồng - thì bố cũng là người thay chậu, tưới nước hàng ngày và giờ cây cũng đã cao mấp mé khuỷu tay tôi (mà ko biết bố có lót đá vôi không???).

Nhưng cũng là tôi, đã quên rồi và giờ lại nhớ ra, hồi nhỏ có chiếc ‘vườn’ be bé trước sân nhà, là tôi ngày ngày tưới cho trúc Nhật cao lên, cho ngọc trâm nở hoa, cho cẩm quỳ mọc dài và ra bao nhiêu bông ngôi sao - nhìn kiểu gì cũng đẹp toàn sao là sao, cho ớt nở hoa rồi ra quả (rồi một ông chú đến chơi ra về vui tay vặt vài quả ko hỏi xin thế là khóc ko nói nên lời), cũng là tôi 3721 ngày quyết định là cần đổi chỗ các chậu cây ra sao, quấn dây cẩm quỳ vòng vèo theo hàng rào như nào và cứ thế tự khuân tự quấn (nếu ko khuân được thì có nghĩa là ko cần đổi chỗ). 

Thế rồi tôi lớn lên, thế rồi nhà xây lại, thế rồi tôi chẳng nhớ các chiếc cây ấy đã như nào. 

Nhưng cũng là tôi, đã xin hạt (hoặc có thể là quả) từ cây mai tứ quý nhà hàng xóm (cây đấy năm nào cũng vô số hoa, đầy rẫy ‘quả’, từ lúc màu đỏ cho tới lúc chuyển thành màu đen hay ngược lại tôi ko nhớ rõ), và trồng cho nó lên cây (từ hạt). Đến giờ tôi vẫn tin một trong số các cây mai tứ quý hiện tại ở nhà là chiếc cây từ ngày ấy tôi trồng. 

.
Và dù không phải tổ cúc cu, tôi lại có một chậu cây mưa rơi đang mọc ra dài ngoằng (dù nó cũng đã từng phải “uống” nước xà phòng + cồn vì cũng dính rệp), một gốc “bao báp” um tùm cảm giác có thể núp dưới tán lá. 

.
Nếu bọn phê bình phim (cụ thể là kênh Liếc, vì t cũng chỉ hay xem bọn đó) hay nói cụm “show don’t tell”, và thực ra câu đó có thể áp cho nghệ thuật nói chung, nếu dịch nghĩa đen thì là "thể hiện ra chứ đừng có thoại dông dài" (thể hiện, bằng ngôn ngữ hình ảnh, bằng âm nhạc bằng diễn xuất bằng bối cảnh, phục trang... chứ đừng để diễn viên phải nói ra mọi thứ). Nôm na là nói ít hiểu nhiều, hay là làm nhiều nói ít, làm đi đừng có nói suông.  

Thì tôi nghĩ các chiếc cây chính là như thế.

 

Monday, May 4, 2026

Gánh

 

Nhưng em biết không,

Biết bao người con gái, con trai

Giữa bốn nghìn lớp người giống chúng ta lứa tuổi:

Họ đã sống. Và đã chết.

Giản dị. Và bình tâm. 

Không ai nhớ mặt đặt tên

Nhưng họ đã làm nên Đất-nước

Họ giữ cho ta hạt lúa ta trồng

Họ truyền lửa qua mỗi nhà: từ hòn than qua con cúi

Họ truyền giọng điệu mình cho con tập nói

Họ gánh theo tên xã tên làng trong mỗi chuyến di-dân

Họ đắp-đập-be-bờ cho người đời sau trồng cây hái trái

Gánh vác phần người-đi-trước để lại

Dặn dò con-cháu chuyện mai sau:

Hằng năm ăn đâu làm đâu

Cũng biết cúi-đầu nhớ ngày giỗ Tổ 


[Đất nước - Nguyễn Khoa Điềm]  

Sunday, March 22, 2026

Gió nổi lên rồi

.

Trời không mưa không nắng. Nhiều mây xám, âm u. 

Gió thổi bên nào cũng không ảnh hưởng gì.

Nước tạt sang phải 

Tôi vẫn đi bên đó

Đồ lề tôi chẳng có mấy

Gom trong một túi đeo vai và một túi chéo là xong.

Không một ai đưa ra khỏi cửa - vì cũng không cần. 

Và chỉ thế thôi, không gì to tát cả. 

 

Chúng tôi ngồi đến 3 giờ sáng. 

Nhìn bức tranh đã "sáng" ra - màu xanh nổi xanh ơi là xanh. 

Đốt đủ loại hương trầm. Nghe mùi lá mùi rơm mùi mái nhà tranh mùi chạng vạng khói những buổi buồn ơi là buồn khi còn nhỏ.

Chúng tôi nói những chuyện ối giời ơi. Ối giời ơi. 

Chốt lại bằng thần chú xua ông Kẹ. 

"Thôi kệ mẹ".


.

Tin nhắn lúc 0h37

Vốn dĩ tôi không flash back gì

Nhưng tin nhắn (rất dài) ấy khiến phải flash back tí ti

Cũng không biết thế là dài - ngắn ít - nhiều

Đại khái là như vậy. 

 

.

Chúng tôi đi quanh hồ

Gặp những cây hoa thơm biết và không biết tên

Ngửi mùi cỏ ngái

Mùi hôi hôi 

Đi qua ngọn đèn chập chờn. 

Rồi quay lại

"Đây là cây cỏ đứt lại nối liền khắc nhập khắc xuất"

"Ừ nhưng đêm cmnr bà ơi"

Chúng tôi đi qua - lối đi Alice in wonderland hai bên là những cây cột gỗ nghiêng nghiêng nghiêng nghiêng

(Như kiểu ngày xưa chui rào qua nhà hàng xóm chứ không ai buồn đi qua cổng chính.

Xuyên qua các hàng rào, tôi có thể đi hết nửa ngôi làng mà không cần thò mặt ra đường cái) 

Rồi chúng tôi đi xem, thỏ và gà

Thiên nga đen và thiên nga trắng

(Tự nhiên một con lừa chạy ra!) 

Chúng tôi, 

ngồi chiếc ghế "ngai vàng"

Nằm ườn ở một chiếc deck vươn ra sông

Chụp tám vạn tấm hình cây bằng lăng mùa này (đẹp quá!) 

(Chúng tôi cũng thắc mắc tại sao đám cưới lại đem tặng hoa bằng lăng chứ?

À thì lúc ấy là đang đi qua cây cầu phao bồng bềnh

Và bỗng dưng tôi hát "ôi tình xưa đã phai nay bàn tay nào đang với ai")

(âm thầm tôi đứng im nỗi buồn sỏi đá) 

 

.

Ngoài ban công nguyệt quế ra đợt hoa mới

Cùng rất nhiều chồi non

Chanh đã đơm quả đầy

Và cây mưa rơi cũng đâm thêm nhánh mới 

Trong nắng sáng, và gió

Những tán cây đung đưa, hoa nắng cũng đung đưa.

 

.

Cây bách Mộc Châu - chỉ qua Tết mà tôi cảm giác đã cao gấp đôi rồi 

Và hoàng lan, đã trổ hoa mùa mới 

 

(Chiếc note này nên được tên là bộ sưu tập hoàn toàn vô nghĩa

Nhưng kệ thôi tôi đã đặt tên rồi) 

 

 

 

Wednesday, December 3, 2025

 


Ngày [Em] tôi gặp em tình thôi ngủ quên
Yêu [Am] em bỏ hết lo [D] âu
Ngỡ [G] như tháng ngày tìm [Am] em
Ngỡ [C] ta bước ra từ [B7] nhau.

[Em] em vội đi, tình tôi còn đây
U [Am] mê, lạc lối, mong [D] manh
Mất [G] nhau khi vừa gặp [Am] nhau
Chết [B7] trong ngày tôi trao em tình [Em] tôi. 

 --


[C] Em ơi dòng [G7] sông
Đã chia giấc [Dm] mơ thành hai
Sao [C] ta đợi nhau [G7] mãi
[C] Ta nghe tình [Em] ta lá khô trải [Dm] dài
Như ngày [C] mưa

  

Nghe nhạc không nghe đời tư


 --

[C] Em ơi ngày [G7] mưa
Đã mang những [Dm] vui buồn kia
Bao [C] năm về vây [G7] khốn
[C] Ta rơi vào [Em] trong nỗi đau đời [Dm] nhau
Buồn ơi đến [G7] mau

 

 

 

Monday, December 1, 2025

 

 

"Ta sẽ thở bằng trầm hương của gió
Lắng nghe xa chân thú bước mơ hồ
Núi muôn năm còn ở đó thẫn thờ
Rừng vẫn rộng tay mời ta trở lại"

 

 

Saturday, November 29, 2025

Kiki's Delivery

 


Chúng tôi đi theo con đường quanh co quanh co, liệng trái rồi liệng phải. Nhạc là một bản phối lại nghe epic một cách thừa thãi. 

 

.

Thế rồi, tự dưng sau A town with ocean view lại là Ánh trăng nói hộ lòng tôi.

 

.

Ủa :)

 

.

Hôm nay tôi bảo ex-sếp là xung quanh toàn rắn rết. Sếp bảo sao trên đường đi nhìn thấy con rắn nào à.

Ừ! 

Vừa bị cắn luôn!

.