1.
Bữa ấy, chúng tôi lang thang. Rốn tặng tôi cuốn sách này cho sinh nhựt. Cảm ơn bạn.
2.
Tôi dành một buổi tối chui trong bếp đọc hết cuốn sách nhỏ. Có tí sụt sịt. Tôi nghĩ, nếu vớ đc nó vào một thời điểm 'trai trẻ' khác, dễ tôi khóc như mưa.
Tôi thích không khí "rất Nga" như ánh trăng bàng bạc trong câu chuyện. Anh - tôi, Chị - tôi. Tình cảm trong sáng, và không gì khác ngoài tình cảm. Không trách nhiệm, không ràng buộc. Nó làm tôi nhớ tới Giamillia.
Nhưng Francesca rất tỉnh. Chị không bỏ đi theo Robert. Và tôi thích kết cục ấy. Chuyện tình của họ có lẽ sẽ không bất tử nếu họ bỏ đi cùng nhau. Thế đấy.
Dẫu cho những tháng năm về sau có nhớ thương mòn mỏi, thậm chí cả sợ hãi đối diện, thì tôi vẫn tin họ không tiếc cho sự hạnh ngộ ấy. Nghĩa là nếu có sống lại một trăm cuộc đời, vẫn muốn một trăm lần gặp gỡ như thế. Dẫu chỉ là vài ngày đếm chưa đầy một bàn tay, trong ngàn vạn ngày của một đời.
3.
Tôi ko chèn bất cứ cái hình nào của những cây cầu ở Madison vào đây. Quá xấu so với quy định. Đọc mà xem Robert đã chụp tuyệt vời ntn!
Đấy cũng là lí do tại sao tôi luôn luôn rất sợ xem phim chuyển thể từ tác phẩm văn học. Với truyện, nhân vật ấy hiên lên, là một dáng vóc, mái tóc, nét cười... có thể tưởng tượng đc từng thứ, nhưg ko bao giờ có cảm giác nhìn rõ ràng rành rành con người ấy là như thế. Luôn luôn trong tình trạng lơ mơ lửng lơ với những tưởng tượng, ảo tưởng...
Với phim, nhân vật ấy cộp dấu trong hình dung rõ ràng của một diễn viên, trong chi tiết và hành động dưới sự chỉ đạo của đạo diễn. Nói cách khác, câu chuyện đã đc lọc qua mắt nhìn của đạo diễn và mình đang nhìn bằng cái nhìn của ông ta. Phúc tổ 70 đời nếu ông đạo diễn ấy hợp gu với mình. Bằng ko, mìh sẽ thấy tuyệt vọng vô đối.
4.
Những trích dẫn dưới đây là những chi tiết đẹp cực kỳ đẹp trong mắt tôi, hay những điều đúng kiểu "it's amazing how u can speak right to my heart" (đấy cũng là lí do vì sao câu chuyện này làm tôi liên tưởng đến khúc ca ấy). Cảm ơn sự đồng cảm, Francesca và Kincaid!
--
It's clear to me now that I've been moving toward you and you toward me for a long time. Though neither of us was aware of the other before we met, there was a kind of mindless certainty humming blithely along beneath our ignorance that ensured we would come together. Like two solitary birds flying the great prairies by celestial reckoning, all of these years and lifetimes we have been moving toward one another.
*
- It's called Roseman Bridge, - Said Francesca over the noise of the wind and tires and engine. Her voice sounded strange, as if it belonged to someone else, to a teenage girl leanin out of a window in Naples, lookin far down city streets toward the trains or out at the harbor and thinking of distant lovers yet to come.
*
- ... How do u like it here in Iowa?
There was a moment of truth in this. She knew it. The standard reply was, "Just fine. It's quite. The people are real nice."
She didn't answer immediately.
- Could I have another cigarette?
Again the pack of Camels, again the lighter, again touching his hand, lightly. Sunlight walked across the back porch floor and onto the dog, who got up and moved out of sight. Francesca, for the first time, looked into the eyes of Robert Kincaid.
- I'm supposed to say, 'Just fine. It's quiet. The people are real nice.' All of that's true, mostly. It's quiet. and the people are nice, in certain ways. We all help each other out. If someone gets sick or hurt, the neighbors pitch in and pick corn or harvest oats or do whatever needs to be done. In town, you can leave your car unlocked and let your children run without worrying 'bout the people here, and I respect them for those qualities.
- But - she hesitated, smoked, looked across the table at Robert Kincaid. - It's not what I dreamed 'bout as a girl.
*
"The old dreams were good dreams; they didn't work out, but I'm glad I had them."
*
"I don't just take things as given; I try to make them into something that reflects my personal consciousness, my spirit. I try to find the poetry in the imagine. The magazine has its own style and demands, and I dont always agree with the editors' taste; in fact, most of the time I don't. And that bothers them, even though they decide what goes in and what gets left out. I guess they know their readership, but I wish they'd take a few more chances now and then. I tell them that, and it bothers them.
'That's the problem in earning a living through an art form. U're always dealing with markets, and markets - mass markets - are designed to suit average tastes. That's where the numbers are. That's the reality, I guess'...
Sometime I'm goin to do an essay called 'The Virtues of Amateurism' for all of those people who wish they earned their living in the arts. The market kills more artistic passion than anything else. It's a world of safety out there, for most people. They want safety, the magazines and manufactures give them safety, give them homogeneity, give them the familiar and comfortable, don't challenge them.
Profit & subscriptions and the rest of that stuff dominate art. We're all getting lashed to the great wheel of uniformity.
*
- I call that 'bounce' - Robert Kincaid said, pointin upward. - Most people put their cameras away too soon. After the sun goes down, there's often a period of really nice light & color in the sky, just for a few minutes, when the sun is below the horizon but bounces its light off the sky.
*
... They would live with those attitudes all their lives. That's what discouraged her, knowing that, and she felt compromised and alone, in spite of the outward friendliness of the community. Poets were not welcome here. The people of Madison County liked to say, compensating for their own self-imposed sense of cultural inferiority, "This is a good place to raise kids." And she always felt like responding, "But is it a good place to raise adults?"
*
"In a universe of ambiguity, this kind of certainty comes only once, and never again, no matter how many lifetimes u live.".
---
Các trích dẫn này lấy từ Ebook tiếng Anh, bản pdf ở đây.
Showing posts with label books. Show all posts
Showing posts with label books. Show all posts
Friday, August 3, 2012
Wednesday, March 17, 2010
Thuốc Krummerlus nhỏ yêu quý!
Lục lại đống file cũ, tìm đc cái này. Chắc lát nữa lại lôi Pippi ra đọc B-)
---
"Nào!" Pippi thì thào.
Chúng nuốt những viên thuốc.
Thuốc Krummerlus nhỏ yêu quý
Ta chẳng bao giờ muốn luý.
Cả ba đồng thanh đọc.
Thế là xong. Pippi bật đèn trần lên.
"Tuyệt diệu!". Nó nói. "Giờ thì mình khỏi lo lớn lên, khỏi ngại mắt có quầng thâm và ti tỉ những việc khó chịu khác...
*
Tớ phiêu lưu qua ngày tháng với Pippi, Thomas và Annika. Từ Biệt thự Bát Nháo tới trường học, khu rừng Quái vật, hội chợ, rạp xiếc, cửa hàng sược phẩm, cửa hàng đồ chơi... Từ thị trấn nhỏ bé tới biển Nam xa xôi: nơi có hòn đảo nhỏ, có tấm bia tưởng niệm 1-0-2: "Thủ lĩnh béo da trắng của chúng ta đã đến từ biển rộng mênh mông. Nơi đây Người đã dạt vào bờ đúng lúc cây bánh mì nở hoa. Cầu cho Người luôn béo tốt và phương phi như ngày nào Người mới đặt chân đến đất này!".
Tớ lặn trong những cuộc phiêu lưu, để nhận ra bao điều mới mẻ.
Nếu trộn tất cả các loại "sược phẩm" cả uống trong lẫn bôi ngoài vào nhau - rồi ực một hơi? Không sao cả! Nếu thuốc tốt - thì sẽ phòng được tất cả các bệnh. Còn nếu không? Phần thuốc còn lại sẽ được đem đánh vecni cho cái tủ - chẳng thiệt đi đâu!
Ấy, phải nhớ rằng đừng im lặng quá lâu. "Cái lưỡi sẽ héo úa đi nếu không được sử dụng đến.". Tới mức "xương quai hàm đã gỉ sét... phải lấy dầu máy khâu ra bôi trơn..." cơ mà! Nguy hiểm lắm!
Cũng đừng buồn, nếu có một cuộc "sát hạch" nào đó - xếp mình vào cái loại "thật đáng xấu hổ về bản thân", để rồi sẽ không được nhận những phần thưởng như là: bánh kẹo, áo lót, quần len... Đừng lo, đừng buồn! Sẽ có một cuộc "sát hạch" khác - mà mình sẽ hoàn toàn tự tin rằng mình thật xứng đáng. Và hơn nữa: khi mình cảm ơn "tác giả" của cuộc sát hạch ấy, thì được đáp lại:
- Chà, có gì đâu... các cậu không cần phải cảm ơn tớ về điều đó. Nhưng việc tớ đã tránh cho các cậu khỏi phải nhận những chiếc quần lót len màu hồng, thì các cậu không bao giờ được phép quên đâu đấy!
*
Trẻ con!
Hai tiếng ấy ngân vang và lung linh như hàng hàng dây chuông nhỏ. Người lớn vẫn dạy dỗ trẻ con. Nhưng có biết bao nhiêu điều mà người lớn phải học hỏi từ bọn nhóc?
Một cô bé, dù ham chơi vô cùng - mà vẫn đủ chu đáo để làm cho những người lớn khỏi phải lo lắng về con cái họ: "Kác bák đừn ngĩ kác kon kuở kác bák đã trết hay mấd tík, vỳ kông pải tế. Chỷ đắn thyền 1 tí thôy và sắph vè nkà, tráu sin thề.".
Cô bé ấy, luôn nhìn sự việc đơn giản - nhưng rõ ràng - như bản chất nó vốn thế. Để rồi xử trí một cách thông minh không thể hơn!
Cho dù cô bé không đến trường học. Gọi phép nhân là "nhép phân" và không đánh vần nổi từ "say sóng".
Thì lòng nhân ái, tình thương yêu - đã là một thứ thuộc về bản chất trong tim.
- Có sao đâu... Chừng nào trái tim mình còn ấm và đập đều thì lạnh thế quái nào được!
*
Pippi là ước mơ của mọi trẻ con. Không cần có cánh bay. Không cần những phép thuật. Pippi - khoác lác kỳ khôi - nhưng thật như là sự thật! (Và chính bởi thật như sự thật, nên trẻ con mới ước ao và thích thú làm sao!)
Một cô bé con sống trong một ngôi nhà có tên đàng hoàng là Biệt thự Bát Nháo. Không có người lớn quản lý. Có một hòm đầy ắp tiền vàng. Lại biết nấu ăn và nấu ăn thật ngon. Lại có một sức lực mạnh mẽ kinh khủng! Chỉ cần thế thôi - trẻ con sống khoẻ và tốt ơi là tốt!
Thì mới có cô bé đi đôi giày to gấp đôi chân mình và khi ngủ thì để chân trên gối, hoàn toàn vô tư với những kiểu thời trang chẳng giống ai.
Thì mới có món bánh được làm từ bột trải kín sàn nhà, lấy khuôn xắn ra những hình thù xinh xắn.
Thì mới có cái cây mọc ra nước chanh theo mùa và mọc ra sô cô la vào những ngày thứ Năm.
Mới răn đe được cả hổ, trăn, cá mập.
Và tìm ra một con vật tên là Xì pung.
*
Trẻ con ơi trẻ con!
Trẻ con mang những ước mơ "khi lớn lên mình sẽ...".
Để rồi khi lớn lên và quay đầu nhìn lại: trẻ con là ước mơ đẹp như một vì sao lấp lánh.
"Người lớn có bao giờ có được trò gì vui đâu. Họ chỉ có hàng đống những công việc tẻ ngắt, những bộ quần áo kỳ cục, rồi nào là quầng thâm quanh mắt, nào là thuế cụng đùng... Đã thế đầu óc họ lại chứa đầy những điều mê tín dị đoan và những ý nghĩ điên rồ..."
Tớ đối diện với thế giới người lớn và thấy hoang mang. Thấy mình không thuộc về nó. Ừ thì như những cái cây, chúng ta vẫn lớn lên từng ngày, từng giờ. Nhưng, không biết những cái cây thì thế nào. Và tớ đã từng ra sao. Bây giờ - lúc này đây: tớ không muốn lớn.
*
Nhưng... tớ-đang-là-người-lớn. Và tớ-đã-là-người-lớn-được-ít-lâu.
Tớ hiểu rằng: người lớn cần cho thế giới. Cho trẻ con.
Không có người lớn toan lo thì trẻ con chẳng thể vô tư. Dù người lớn có khi sai, có khi không tốt - thì họ vẫn là người cho phép trẻ con làm việc này và không làm việc đó, làm ra cho trẻ con những cái nọ và cái kia.
Lớn lên - đó cũng là điều hiển nhiên như sự thật!
Như thế nào nhỉ...
Pippi đã không muốn lớn lên - mặc dù Pippi ước mơ lớn lên mình sẽ làm cướp biển. Pippi đã uống "thuốc Krummerlus nhỏ yêu quý" - "những viên thuốc cực tốt cho những ai không muốn lớn lên".
"... Tuy nhiên, thuốc đã nằm rất lâu trong tủ, nên không chắc có còn hiệu nghiệm không. Mặc dầu vậy, bọn mình vẫn muốn hy vọng điều tốt đẹp nhất."
Phải, tớ ước được như Pippi nhưng tớ đã chẳng thể là một nhóc con như Pippi.
Nhưng tớ vẫn muốn mình giống Pippi và vì thế, tớ cũng chọn:
Hy vọng điều tốt đẹp nhất!
1/4/2k8
Saturday, July 25, 2009
chó hoang Đin gô, hay câu chuyện về mối tình đầu
tự nhiên nói về đống truyện chiếc, lại nhớ ra truyện này. hồi đó mìh thật là ngu, đọc chả hiểu gì, thấy nó như dở hơi. lúc í sách đấy in thành 2 tập (tủ sách vàng, của NXB kim đồng í, quyển bé bé í). mìh thờ ơ đến nỗi 1 hôm nào đó, ntn đó, bị cô Lâm tịch thu, cô bảo: "ở trên văn fòng kìa, lên mà lấy về". mìh: "ôi em mang nốt tập 2 nộp cho cô luôn, chứ em chả thik cái truyện này j` cả". đến lúc biết đường thik rồi thì... :((
trong truyện í có 1 đoạn, thằng nhóc cắt mấy chữ cái xếp thành tên cô bé kia, đặt lên ngực nó. rồi nằm cởi trần fơi nắng. nó nghĩ là sau 1 mùa hè cả người nó sẽ đen đi còn chỗ bị chữ che kia sẽ vẫn trắng. thế nghĩa là in tên cô bé lên ngực nó.
ôiii...
truyện í của Nga ngố nhưg ko bôn tị nào, mà thật ơi là thật & đẹp ơi là đẹp. cũng như là Giamillia.
Subscribe to:
Posts (Atom)