Lu chắc chắn từng đọc 1 bài thơ, có mấy chữ "bây giờ đêm cuối năm" và tuyệt nhiên ko nhớ 1 chữ nào nữa tại bài đó ko đủ ấn tượng để nhớ thêm.
Nhưng khi ngồi với một ít cồn và xem bát thuỷ tiên - vốn dĩ chưa nở được bông hoa nào, chỉ có lá đâm tua tủa như mấy cọng hành, thì chợt nghĩ ủa Tết vốn dĩ đâu phải để bận nhỉ? Tết là để ngồi không chứ?
Ngồi xem hoa nở. Đủ thứ: đào mai mận lê thược dược violet lay ơn thuỷ tiên, 'tây' hơn thì có mộc lan này nọ... mà đào thì nào là đào bích đào phai đào huyền đào thất thốn... ngắm bông ngắm hoa còn ngắm nụ ngắm chồi ngắm tán ngắm thế. Chỉ ngắm thôi, chẳng làm gì cả!
Ngồi ăn á. Thì cũng chỉ để trầm trồ xem các thứ cầu-kỳ như nào, là chính. Bánh chưng năm nay nấu rền chứ? Nêm nếm vừa không? Gạo ngon chứ? Lá xanh không? Thịt mỡ quá à? Nhiều đỗ hay ít đỗ thế? Thịt đông núng nính không? Cá kho thơm mềm rục xương chứ? Bánh trái này nọ kia thế nào... (Ồ cái hạt dẻ này, là phải luộc rồi phải khía rồi phải nướng mà nướng tới đâu ăn tới đó không làm trước cả đống được, ko ngon!!!). Kiểu thế.
Ngồi hít khí trời. Mùi hương trầm. Mùi khói pháo - của những năm xưa cũ - giờ chắc chỉ có bụi pháo hoa. Mùi hoa thơm rất khẽ. Mùi mưa, nếu khi đó có mưa.
Hôm nọ đi đường sáng, trời tự nhiên mưa phùn, mưa xuân. Phải mặc áo mưa lỉnh kỉnh. Nhưng mà không thấy khó chịu (có thể vì chưa nồm =)) ), và vừa đi vừa nhớ bài Mưa xuân.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo thôn Đoài hát tối nay
Lát sau thì
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới gót giày
Hội chèo làng Đặng về qua ngõ
Mẹ bảo mùa xuân đã cạn ngày
Chẳng đi cùng ai nhưng vẫn thấy thi vị nên thơ, vì thơ hay quá đẹp quá!!! Cùng một con đường, nhưng khi đi thì "thôn Đoài cách có một thôi đê", khi về thì "có ngắn gì đâu, một dải đê!"
Tình cờ buổi tối đó đi lên đê thật =))
.
Khi chú bé grab (hãy gọi chung như zị cho mọi hãng xe công nghệ) chọn đi đường đê thay vì đường ngoài, lòng thấy ối dổ ôi không thốt nên lời vì là tối rồi đâu có tắc đường đâu mắc gì đi đường đê cho dài gấp rưỡi!
Thế là vừa mệt vừa nản vừa buồn ngủ vừa không biết phải đi bao lâu mới về đến nhà, nên chẳng buồn nói gì cả.
Cho đến khi, đang đi trên đê thấy xa xa ở một nóc nhà chung cư, pháo hoa phụt lên. Từ góc nhìn này, bầu trời thì rất rộng: quả pháo thì bé xíu bắn lên được tí chút rồi tắt vụt. Cũng chẳng xoè bông, chỉ có thể gọi là những đốm sáng loé lên. Nhưng vì bất ngờ, nên khá thú vị. (Ai mà expect là một hôm ăn tất-niên mà như một buổi tối bình thường nói các chiện linh tinh ko cần phải xã giao gì, chỉ có 2 ngừi bạn 20 năm nói đủ chiện ngu ngốc ngớ ngẩn rồi zìa - chả giống Tất niên cho lắm như một ngày bất kỳ trớt quớt ất ơ trên đời. À thế xong rồi bắt xe về và thấy pháo hoa trên đê :)) ).
"Pháo hoa kìa em ơi!!!"
Tất nhiên grabber không thể vừa lái xe trên dải đê quanh co vừa xem pháo hoa được!!! Xong lại còn thấy cảnh sát cơ động đứng đó bắt xe nào đó dừng lại. Và đến đoạn đó thì bắt đầu cảm thấy gần về đến nhà rồi, nên có mood để nói chuyện.
Grabber: đường gì tối vậy 2 bên thì toàn cây đen xìii ghê vãiiii
Lu: cười sằng sặc
Grabber: sao lại cười ô hay sợ vl!!!
Lu: cười nỗi sợ của người khác =)) đùa đi đi đừng sợ tôi đi suốt ko sao đâu sắp về đến nhà rồi!
Grabber: sao nãy giờ chị ko nói gì đến đoạn này mới nói!
Lu: thì đường dài quá tôi nói ko xuể giờ thấy gần về đến nhà rồi mới cảm thấy có đủ sức nói được =))
Grabber: nãy đi trên đê em thấy như bị thôi miên cứ đi mãi đi mãi đi mãi
Lu: thì đúng rồi ai bảo chọn đường dài =)) rồi sao lúc ấy ko nói đi
Grabber: em sợ khách hướng nội, tài xế nói nhiều lại bị oánh giá. Mà sao nhà chị xa thế đi đâu cũng xa. Chắc ko có tài xế nào nhận cuốc đúng ko? Nãy nổ cuốc em ở tận bên kia cầu. Em nghĩ chắc đã tiệc zọng lắm rồi...
Lu: uhhhh xin cảm ơn đã ko huỷ chuyến nhé!!!
.
Quay lại chiện nhìn trời nhìn đất nhìn mây nhìn cây nhìn cối. Bởi vì đã bận sấp mặt cả năm rồi mà? Sao phải bận với Tết nữa??? Vốn dĩ tất cả những việc vẽ vời ra cho Tết, chỉ là, để có thời gian cho mình giao tiếp với người-thân, và vũ-trụ nhiều hơn, ko phải vậy ư?
Dọn nhà làm gì nếu ko phải để vừa dọn vừa nói chuyện với nhau các thứ các thứ, hoặc ko nói với ai thì nói với vũ-trụ về các thứ các thứ các thứ các thứ? Hoặc chẳng nói gì chỉ là tận hưởng vẻ đẹp của sự dọn dẹp. (Nói đến đây thấy mình hơi khùng...)
.
Công bằng mà nói thì năm rồi ko thể nói là mình ko làm gì. Lu làm nhiều thứ, trừ làm việc. Và vui lắm!!!
Có vô số thời gian ngắm trời ngắm mây - từ đêm đến sáng với vô số bối cảnh, hình thù.
Có những chặng lái xe dài ơi là dài cuộc đời chưa bao giờ lái xe dài thế. Dài quãng đường. Dài thời gian.
Có những lúc không hề trời yên biển lặng, nào bão bùng nào thủng lốp hỏng gạt nước vân vân mây mây.
Nhưng có những bài học lần đầu tiên học thấy trong đời. Và chỉ biết lặng đi vì đẹp.
Vì một hôm ngồi ở giữa một chiếc sân, nghe phe phẩy gió, nghe ríu rít chim hót tưng bừng trên rặng cây phía sau. Như lạc vào giữa một khu rừng.
Vì một hôm thấy mưa xuân rơi êm trên nếp mái ngói rêu phong và những đầu đao uốn cong, đẹp lặng người không thốt nên lời.
Vì một hôm lúc hoàng hôn bao nhiêu cò đập cánh, đậu trên những ngọn cây dưới chân núi, trên mặt hồ êm ả mà ảnh chụp ko thể nào lên được trông như dở người.
Vì một khoảng bầu trời lọt qua những tán cây, vẽ nên hình dung mà, không thể hình-dung được.
Vì một khoảng dòng sông, nước xanh ngọc xanh turquoise như biển.
Vì một khoảng cửa biển, thênh thang nước-trời và những túp-nhà trụi trơ.
Vì những nơi, thời gian như ngưng lại. Nước vẫn nhỏ giọt thêm nhũ đá. Tơ nhện vẫn giăng như lụa như sương. Thời gian như ngừng trôi.
Vì những lúc không thể ngăn nước mắt rơi.
Hoá ra Lu vẫn on-the-road với quá lắm những thứ lần-đầu-tiên.
Không biết năm tới sẽ đi đâu, nhưng biết sẽ đi đến đâu đó.
Biết thế. Và biết ơn.
.
Ngồi, nhìn những chiếc blog đóng và không-người-viết.
Ngồi, nhìn những câu chuyện không-được-kể.
"Chỉ lặng nhìn, không nói năng"
...
Lại nhớ hồi gì mình bảo viết ra như thể thả chiếc thư vào chai. Nó trôi đi đâu, thì trôi.
Hay những đường xuyên chéo và không cắt nhau.
Ừ,
