Showing posts with label home sweet home. Show all posts
Showing posts with label home sweet home. Show all posts

Sunday, September 30, 2012

Tết Đoàn viên

[Entry này nhằm dụ khị các bạn đêm Trung thu ko ra đường tụ tập gì hết, ở nhà chơi với ông bà bố mẹ, rủ rê hàng xóm láng tỏi láng giềng trông trăng, phá cỗ, rước đèn. Nếu bạn đã làm đủ các việc í rồi thì khỏi cần đọc :D]

Không liên quan gì tới các bạn "Đoàn thanh niên CS HCM" đâu, Tết Đoàn viên là một tên gọi khác của Tết Trung thu. Mình đã đọc, lâu rồi. Đại ý, ngày này là ngày để gia đình sum họp. Mìh tạm suy luận chữ Đoàn nghĩa là "đoàn tụ" còn chữ Viên ở đây ám chỉ rằng trăng tròn đồng nghĩa với sự "viên mãn". Suy ra Tết Đoàn viên nghĩa là dịp để gia đình đoàn tụ vào dịp trăng tròn (thông cảm, vốn từ Hán Việt của mìh chỉ đc đến vậy thôi, search wiki cũng k thấy giải thích cụ tỉ hơn nên tạm thời các bạn cứ bằng lòng nthế nhé ^^ ).

Bởi thế, Trung thu của mìh chưa bao giờ có phố Hàng Mã rực rỡ và đông đúc bẹp ruột, cũng ko có bạn bè nhậu nhẹt tùm lum tà la. Trung thu là về nhà ông bà, "cầm đầu" bọn trẻ con rước đèn và hát hò ỏm tỏi.

Cũng fải nói thật, là hồi xưa xửa xừa xưa, Trung thu của mìh do các bác Chi hội phụ nữ mí cả các anh chị Đoàn viên gi gỉ gì đó ở gần nhà tổ chức. Một đám con nít ngồi đợi "phát quà", hoặc hát một hai bài tẻ ngắt, nghe "diễn văn" loằng ngoằng, chủ yếu "phát quà" rồi đi về. Bọn bé tí tị ti còn thấy háo hức, chứ tầm dở dở ương ương teenage là chán mớ rồi.

Rất may là giờ mìh đã đủ "quyền lực" để làm ra cái Trung thu như mong muốn. Là một đám lộn xộn ý ới với đèn, mặt nạ, bờm cô tiên, cánh tiên rồi cả... đũa tiên, cả trống, cả đầu sư tử... đi loanh quanh trong sân hoặc hứng lên thì phi cả ra đường. Bọn đàn em rồi cả đàn cháu. Thằng Tèo, năm ngoái, đi trong đám rước, hét lên:
- Ối giời ôi như một bọn thần kinh!
Nhưng rồi vẫn cười sằng sặc từ đầu tới cuối. Còn đồng ý đội cái mũ Hàm Hương lóng lánh rủng rẻng để chụp ảnh "tiên Tèo".

Hay Tút tay múp, lần đầu tiên trong lịch sử, tự động "Thôi con đi học bài để tối còn rước đèn".

Đấy, thế rồi, trong lúc chờ bọn dở hơi đi về rồi phá cỗ, người lớn ngồi ở hiên nhà hóng gió, trông trăng.

Đấy là lý do vì sao mìh fải làm nguyên list sáu chục bài thiếu nhi để hát cho đã. Và giờ fải đi ăn nhanh nhanh còn về rước đèn :D. Dù mẹ mìh bảo "điên vừa thôi tao xin mày" :D.


Friday, September 14, 2012

Thức em dậy khi tháng Chín đi qua



Thay hình. 2012.11.02



Gần ba ngày không bước chân ra khỏi cửa, mặc kệ ngoài kia dân tình hú hét phấn khích biểu cảm vì cái đất trời này như thế nào.

Hết ốm. Em leo lên sân thượng tầng bốn. Ừ thì, gió mùa về...

Trời xám. Gió bạt ngàn. Cây cối lảo đảo, ngất ngư. Cây lộc vừng khổng lồ năm nào đã chết mất xác. Có một cây mới toe, nhỏ xíu bố em mới đưa về. Những lá vàng khô giòn của nó cũng đã cuốn đi theo gió, từ hôm qua.

Khăn của em cũng bay phơ phất. Chỉ tóc là ko bay đc nữa.

*
Mẹ hỏi bị làm sao. Em bảo không biết.
Mẹ bảo lại có chuyện gì ở cty nên kiếm cớ ở nhà chứ gì. Em chối bay.

Thực ra thì có gì chứ?

Não: Tớ rỗng tuếch rồi. Kệ.
Tim: Tớ đơ rồi. Kệ.
Mắt cá chân: Có biết lúc trái gió trở trời như này tớ lại đau không?
Nureng: Mìh cũng chán luôn. Kệ.

Thế là cả hội dung dăng dung dẻ dắt tay nhau "đình công".

*
Em đã không-muốn-nghĩ-gì-cả. Cái kiểu "đừng nghĩ nữa nghĩ là chết đấy". Từ những chuyện sự-thật-là-như-thế nhưng em không-chấp-nhận-được. Tới những chuyện không-tin-được, không-thể-tưởng-tượng-nổi và vì thế, khi đứng trước nó: em không những không-thể-thốt-một-lời-nào mà còn không-biết-nghĩ-sao-nữa. Tê liệt. Ừ. Tê liệt.


Em đã sợ phân tích mổ xẻ. Sợ hoang mang đối mặt với cái kết luận sững sờ rằng I'm a totally loser. Sợ chứ. Ừ thì mình chưa già. Nhưng mình có phải mười tám đôi mươi nữa đâu mà "trẻ trâu" hăm hở?


Em đã sợ cảm giác toan lo. Rồi đây tôi sẽ phải làm gì, sẽ như thế nào, sẽ ra sao. Lại là cross road và những lựa chọn bla bla bla bla bla bla bla... Mà mỗi lần chọn sai rồi lầm lũi quay về: Em là tờ giấy chi chít gạch xóa chứ đâu phải là tờ giấy trắng tỉnh tình tinh để start-of-something-new?

*
Nhưng mà. Tuy nhiên. À thì.

Trận ốm có tác dụng. Để biết cái cảm giác chỉ-cần-khỏe-mạnh-bình-thường-thôi đã là hạnh phúc.

Và em biết, em không mất tất cả.

- Mẹ hay càm ràm em. Nhưng hôm qua mẹ mua đầy ú sữa chua và caramen cho em.
- Tối hôm trước bố nhờ em làm giúp mấy cái số liệu. Vậy là em khỏi vớ vẩn nghịch nhảm. Và bố mang về cho em bộ quần áo mưa bộ đội size nhỏ cho vừa với em (thay vì bộ to đùng của bố). Vậy là em lại có 'đồ nghề' để lên đường!
- Tek về sớm nấu cơm. Tek hỏi có mua truyện ko để Tek mua cho. Tek luôn luôn chiều em kinh khủng khiếp.
- Em luôn luôn có nhà ông để về bất cứ lúc nào em muốn. Có phòng riêng để bày bừa tùm lum. Hay cái góc sân thượng để ngồi nhìn cây ngắm mây mà lẩn thẩn nghĩ đủ thứ.
- Em vẫn còn ground coffee với olive oil để làm body scrub.
- Em còn guitar để hát nghêu ngao. Còn xe máy để lượn lờ (và còn đủ tiền đổ xăng và nếu không thì cũng còn xe đạp!).
- Còn đống khăn để show-off những ngày nhiều gió thế này.
- Còn phim, sách, nhạc bla bla (mà kể hết ra thì thấy em quá giàu!).
- Còn bạn. Hẳn hoi. Chứ ko fải bạn-bè

Nói chung, em thấy mình chưa đến nỗi vô phương cứu chữa. Hơn nữa, em mới biết chuyện một bạn. Còn thảm họa hơn mình rất nhiều.

*
Có thể em vẫn chưa hết sốc. Chỉ là sau cơn bão, trời cần thời gian để xanh trở lại.

Có thể, em vẫn vương vấn đi vào đi ra. Chỉ là như một thói quen. Cần thời gian để thay đổi.

Được cái là em không nuối tiếc. Và biết chấp nhận hơn nhiều.

Chỉ còn buồn. Ừ. Nhưng rồi, cũng trôi đi thôi...!

*
Em thấy có khi mình giống con quay. Thực ra em chỉ xoay tròn tít mù chứ chưa dịch chuyển được một milimét nào. Cũng có thể, là nước. Sôi đến 99 độ thì cũng vẫn chưa đủ để bốc hơi. Em cần 1 độ nữa. 1 độ nữa thôi.

Buddha nói luôn luôn có thể bắt đầu lại từ đầu. Ừ thì, em chẳng còn là tờ giấy trắng tỉnh tình tinh hay là một con nhỏ mười tám đôi mươi non tơ ngơ ngác. Thì có sao đâu? Chừng nào em còn đủ muốn, thích và kiên trì. Vậy là đủ.

*
Wake me up when September ends. Năm ngoái em kêu gào cái câu này mà thực ra em chả làm được.

Năm nay.

Tháng Chín qua đi một nửa. Và em tự thức mình rồi :).







Monday, June 18, 2012

Hôm nay có bão hông con?

Mẹ iu dấu đã rụt rè hỏi tui như zậy khi xách giày ra cửa.

Sáng nay tui dậy sớm, từ tận 5h lận. Tui cắm lại cơm cho ba, bát thì tui đã rửa từ tối qua. Tui phơi quần áo, cũng đã giặt từ đêm qua. Rồi tui quét nhà lau nhà. Cả ba và mẹ đều chứng kiến. Ko còn thấy ai càm ràm "tao chưaaaaaaa bao giờ nhìn thấy mày tự giác cầm cái chổi quét nhà".
...

Để trả lời cho câu hỏi ở trên của mẹ, tui đáp:
- Bão tooooooooooo mẹ ơi!
Mẹ tui (rụt rè hơn):
- Sao bỗng dưng lại đi lau nhà...
- =)) Con làm vỡ bát (nước sốt đổ lung tung ra nhà) thì fải lau chứ sao, ko thì ai lau cho hả mẹ?

Tui thấy mẹ ko nói gì, xỏ giày rồi đi mất.



Bỗng dưng tui nhớ ra là mìh mún kiếm 1 cái hình của ba mẹ nhét vô ví.