Showing posts with label chạy bộ. Show all posts
Showing posts with label chạy bộ. Show all posts

Wednesday, June 11, 2014

Và không nghĩ là mình đắm


Chưa từng có một mùa hè nào xì-po như thế, khi tôi hết chạy hết đạp xe thì quay sang... đi bơi.

À khoan. Trước khi nói chuyện ba lăng nhăng để tôi hỏi 1 câu nhé. Vì sao lại ko đc ăn no trc khi bơi? Câu trả lời có ở cuối. Giờ kể chuyện ba lăng nhăng đã.

*
Tôi không biết bơi, dù hồi nhỏ đã đi học bơi tận 2 khóa :'(. Thà ngu thì ngu hẳn, chứ dở dở ương ương thì rất mệt. Vấn đề muôn thuở của bọn học-mãi-mà-không-bơi-được, đấy là, không biết thở. Lý thuyết dạy rằng fải ngóc đầu lên lấy hơi, nhưng ko biết ngóc đầu thế nào, hoặc, ngóc đầu mà lấy hơi ko kịp (tại sao thì ai mà biết đc?).

Thế là cuộc đời (đau khổ của) tôi đành bơi kiểu không-giống-ai, đấy là ngóc đầu từ-đầu-đến-cuối. Thực ra, nói ko giống ai cũng ko đúng. Tôi copy kiểu bơi của bố. Có điều, ông bố bơi nhàn tênh, gần như đứng yên vẫn nổi được. Con của ổng thì cứ phải tay chân khua khoắng điên cuồng.

*
Hôm đầu tiên tôi nhảy xuống bể bơi của mùa hè này, gặp một chú dắt vợ con đi tập.

"Bơi đi, cho đi tập bơi tại sao lại đứng yên. Lần sau ở nhàaaa!!!" Ông chú la hét loạn nhặng xị ngậu. Tiện quay sang la tôi luôn thể:

- Bơi đi ô hay!

- Phải nghỉ chứ ạ, phải hết hơi chứ ạ.

- Ô hay mày đi bể bơi để bơi hay để nghỉ. Mà sao mày lại bơi kiểu ngửa cổ như thế kia. Sau này mày sẽ bị lật đầu ra đằng sau cho mà xem. Phải úp mặt xuống nước chứ!

- Nhưng úp mặt thì cháu lại không ngóc lên được :'(

- Ngu quá. Nhìn tao đây.

Ổng biểu diễn bơi sải tùm tụp.

*
Hừ, nếu muốn biểu diễn, tôi có thể bơi ngửa. Các bạn ko biết bơi cứ trầmmmm trồ ổ ôi giỏi thế. Đâu biết rằng bơi ngửa là trò dễ nhất của mọi thời đại. Nằm ngửa xuống nước. Thế là người tự nổi dập dềnh thôi. (Thật đau buồn khi nghĩ lại 2 khóa học bơi hồi xa xả xà xa xưa xửa xừa xưa, tôi chả học được cái gì. Ngay cả kiểu bơi ngửa này cũng là tự ngâm kíu chứ ko fải nhờ 2 khóa học ý :'( )

Mấu chốt của bơi ngửa, đấy là, không được sợ sặc nước. Tôi đã từng ngu si kiểu nằm ngửa và một tay bịt mũi, vì sợ sặc nước. Thế là người không thăng bằng, và ko thả lỏng. Nên ko bao giờ nổi được. Nhưng nếu bỏ tay VÀ bị sặc nước khi nằm ngửa, thì cảm giác khó chịu lắm.

Cơ mà chẳng còn cách nào khác: Nếu muốn bơi ngửa, thì nhất định phải bị sặc vậy thôi.

Rồi, khi không còn sợ bị sặc nữa. Cơ thể thả lỏng và thăng bằng. Thế là nổi dập dềnh. Xong.

*
Những lần tiếp theo xuống bể của mùa hè này, tôi gặp được các cao thủ võ lâm, quyết tâm dạy tôi bơi ếch bằng được.

- Bơi ếch ít mệt nhất, người ta gọi đây là kiểu bơi sinh tồn ý. Ví dụ bộ đội bơi qua sông... À không, bơi qua sông ngắn, có thể bơi sải cho nhanh. Ví dụ bơi ở biển...

- Xìiii, ít mệt nhất phải là bơi ngửa chứ! (Cãi bướng.) Ừ nhưng đúng là bơi ngửa thì ko sinh tồn được ._.

Lý thuyết bơi ếch, tóm tắt lại bởi các cao thủ võ lâm, chỉ có thế này:

1. Đạp chân 2-3 nhịp (tùy hơi giữ đc đến đâu) rồi mới quạt tay 1 nhịp. Tóm lại là chân cử động thì tay để yên và ngược lại. Thế là ko lo tay chân loạn xị. Và ko tốn sức nhiều.

2. Lúc đạp chân là lúc chìm đầu dưới nước. Thở ra bằng mũi. Thở từ từ chầm chậm vừa vừa thôi, đừng thở phì một cái hết hơi, lại chưa kịp ngoi lên.

3. Lúc quạt tay là lúc ngoi đầu lên. Lấy hơi bằng miệng. (Há miệng để 'đớp' hơi thì đúng hơn). Quạt tay rộng và vuông sang 2 bên thì mới có lực để ngoi lên. (À há lúc trc tôi sai tay nên ko ngoi lên đc, mà ngoi lên cũng ko kịp lấy hơi. Sau này thì ngoi tốt, đến mức bạn Tít te lúc trc dạy tôi giờ thì GATO bảo huhu tớ ko ngóc lên cao đc như thế.)

4. Đạp chân chậm thôi. Sau khi đạp xong 1 lần thì dừng lại 1 tí, nó vẫn còn lực đẩy đẩy người về fía trước. Đừng đạp nhanh, phí sức.

*
Thế là tôi lọ mọ tập. Lúc đầu vẫn còn ngoan cố ko chịu đạp chân ếch mà bơi kiểu tay ếch chân sải (sau này mỗi khi luống cuống, do bơi vướng vào người khác, chả hạn. Thì lại quay về kiểu đó :)) ). Đến khi đc confirm về tư thế đúng, và chịu khó tập thở cho đúng, tôi đã lờ mờ nhận ra bơi ếch đúng là kiểu bơi sinh tồn (như kiểu giác ngộ đạo giáo gì gì ấy :)) ). Và hơn nữa, nếu thở đúng, sẽ ko bị mệt. Tôi đã có thể bơi 40m. (Những khi thở sai chỉ bơi đc 10m mà thôi).

Nhận ra tầm quan trọng của việc thở-sao-cho-đúng, ấy lại là một sự giác ngộ to nhớn, cực kỳ.

*
Nhưng tôi vẫn chỉ loanh quanh bơi ngang bể.

Thề, nếu tôi là đứa đã biết bơi và bơi dọc bể, tôi sẽ căm thù cái bọn bơi ngang ngửa chết thôi. Không ra cái đường hướng gì hết, bọn phá hoại bọn vô tổ chức (vân vân và mây mây). Nhưng làm sao tôi dám bơi dọc bể được? Nhỡ bị đứt hơi giữa chừng thì tôi chết đuối mất.

Thế là, sau khi thấy tôi bơi có vẻ đúng đúng, các sư phụ lôi cổ tôi ra chỗ sâu lúttt đầu tập đứng nước. (Đúng ra, các cháu học bơi ở xung quanh fải tập đứng nước trc rồi mới tập bơi, nhưng cái loại tôi thì có đếm xỉa gì đến trật tự thứ tự nữa đâu!)

Thả lỏng người. Và khua khoắng tay chân, nhẹ nhàng thôi. Đẩy nước xuống.

Toàn bộ pho bí kíp chỉ có thế. Nhưng nhất định phải luyện cho được. Thì khi ra chỗ chân-ko-chạm-đáy mới ko bị hoảng loạn. Và ko bị hoảng loạn thì mới bơi được.

*
Em Hương te của tôi cũng đi học bơi đoàng hoàng (tôi thì, nãy giờ vẫn nói đi nói lại, mất lòng tin vào lớp học lâu rồi :)) ). Hôm đầu tiên cô giáo đã lôi em ra chỗ sâu nhất tập đứng nước. Nói nghe có vẻ bạo hành, thực ra là em được đeo phao khắp người (phao tay và phao bụng/lưng). Khi nhảy tùm xuống nước người em cũng chả chìm đc, mà nổi dập dềnh.

Thế mà em hét lên á á á á á á á á.

Thế là cô giáo mắng em vì-sao-lại-hét.

Thế là em khóc nhè chè thiu. Nếu tôi là em thì tôi cũng thế thôi :P

Nhưng các bạn ạ, muốn bơi đc thì ko-đc-sợ. Ko đc sợ sặc. Cũng ko đc sợ chân-ko-chạm-đáy. Đây là những lời từ tận đáyyyy lòng của một người đã sặc nước tỉ lần và uống nước bể bơi ko ít lần, và hôm nay đã dám bơi dọc bể, ra đầu bể bên kia chỗ nước sâu lút đầu chân không chạm đáy, dù không có sư phụ nào bên cạnh.

(Chỉ có bạn Cứu hộ, chắc sợ xảy ra xì căng đan trong ca làm việc của bạn ý, cứ tà tà đi theo. Điều đó làm tôi buồn cười và sặc nước :)) )
---

Cuối cùng. Để trả lời cho câu hỏi ban đầu, xin trích lời bạn Cứu hộ hôm nay.

"Không được ăn no trước khi bơi. Ko đến lúc hô hấp nhân tạo các thứ phun phèo ra ghê lắm."

Bạn í nói thế khi xách túi bánh mì đi ăn sáng, và bọn con trai đang lõm bõm dưới nước gọi với theo "anh ơi cho em cái".

Đáp lại thông điệp nguy hiểm của bạn ý, bọn trai kia hết sức tỉnh bơ phớt lờ trớt quớt, rằng:

- Anh ghê chứ bọn em có ghê đâu!



Tuesday, April 29, 2014

Đường chạy ban mai

(Mượn tên truyện của VAT, ngừi... ngồi ngắm cây lộc vừng với tui hôm qua. À thực ra tui ngắm lộc vừng còn hắn ngắm gì kệ :-j )

Cây lộc vừng, hẳn rồi

*
Nhân dịp đi... ngắm lộc vừng với VAT, sáng nay tui thức siêu sớm.

Một trong những ngày hiếm hoi khi cú đêm dậy sớm.

(Có nguy cơ cao là trời sẽ mưa. Mà hôm nay mùng 1 mưa thì cả tháng sẽ mưa => ấy là kinh nghiệm đúc rút của bác hàng xóm từng có một cơ số năm bán bia hơi (bn năm hong nhớ @@) )

Vô công rồi nghề, Kun xỏ giày đi chạy (Từ đây cú sẽ đc gọi là Kun. Kun là tên mới, vừa fát minh ra. Vì sao tên Kun hong biết. Rất có thể tên này chỉ dùng trong entry này mà thôi :-? ).

*
Đường chạy buổi sớm đương nhiên khác đường chạy buổi tối. Kun tránh cái chợ đầu mối nên chạy đường ngược lại. Đường này 'băng qua những cánh đồng và băng qua những xóm làng'. (Adrenalin trong máu dâng cao nên bị điên dồi -.-).

*
Đường chạy buổi sớm, qua những ruộng rau muống rau khoai... qua vạt rau bí có bông hoa vàng cam ấm áp.

Đường chạy dọc theo vạt hoa cúc, lơ thơ những cụm hoa trái mùa.

Đường chạy qua hồ sen trước ngôi chùa, lá sen xanh non xanh nõn. Chưa thấy hương, nhưng vẫn thấy mát lành.

Đường chạy qua trường cũ. Mấy cô lao công loẹt xoẹt chổi quét lá trong sân. Cây phượng trước cổng chưa hoa hoét gì sất. Hồi xưa vẫn rỉ tai nhau 'truyền thuyết' rằng năm nào phượng nở nhiều thì sẽ thi đỗ nhiều và ngược lại. Thế nên, có cớ để ngấm ngầm lườm nguýt những đứa bẻ hoa ("Rồi mày trượt trắng mắt ra nghe con!").

Ngược chiều chạy đi, một chú mặc nguyên 'cây' áo gió quần gió. Nghĩ: Chú sẽ chết ngộp mất thôi.

Ngược chiều chạy về, có hai bác mỗi người một tay xách một gốc/ một bụi cây còn nguyên đất, có lẽ là giềng hay rong giềng gì đó. Ô hay :)

Sáng mát trong, và bao nhiêu là gió >:<

Thanh anh


---
P.S:

Hôm nay thứ Ba. Có lịch buổi chìu hết giờ làm thì chạy ở công viên với em Hà gà ._.

Tuần trc đã xù 2 buổi dồi hnay ko đc xù nữa ._.


Wednesday, April 16, 2014

Vườn đom đóm




Chỗ đó xưa kia vốn là một cánh đồng ngoại ô, rồi, như một lẽ tất yếu của đô-thị-hóa: làng lên phố, cánh đồng được quy hoạch thành khu dân cư.

Đường sá đã làm xong, có cả vỉa hè, cột đèn và rất nhiều cống (đã kịp mất nắp). Lác đác "lâu đài" đã sáng đèn. Một đôi chung cư gì đó cũng ì ạch xây cất.

Còn lại là những ô đất trống: cái thì quây thành sân tennis (có mái che, sành điệu), chỗ thì biến thành những thửa vườn riêng của dân cư xung quanh (cũng rào dậu kinh lắm, đừng đùa). Thậm chí, mặt đường (trống trải mà, có xe cộ đâu có làm gì đâuuuu???) đã được biến thành khu-tập-kết chợ-đầu-mối mỗi-sáng-sớm.

*
GIÁ NHƯ nó là chợ hoa (thì người "thợ hoa" tôi khỏi phải bay lên Nghi Tàm - Quảng Bá). Nhưng không: thực tế phũ phàng và thực dụng (chứ không phù phiếm như hoa hoét): đây là chợ-đầu-mối rau củ quả thủy hải sản.

Vì thế, đường chạy buổi tối vẫn ngập vảy cá khô roong bong từng lớp trắng xóa mặt đường, lác đác thùng xô chậu bằng tôn - đã được khóa xích cẩn thận. Vài cọc tre để treo đèn. Và mùi hương dư âm đọng lại. Cũng may, nó chỉ chiếm khoảng 200m trên đường chạy mà thôi, có thể qua khỏi được.

*
Nên, tôi vẫn ton ton đi chạy mỗi tối, (ko tưởng tượng ra được nếu chạy buổi sáng sớm gặp chợ-đầu-mối thì phải làm sao).

Cũng đôi lần băn khoăn kiểu, ờm, đồng ruộng biến thành khu dân cư thế này là tốt hay không tốt, nên hay không nên? Nếu cánh đồng không thành khu dân cư, thì tôi đã không có đường chạy như thế này, và cũng sẽ chẳng bao giờ ra thăm viếng cánh đồng - nếu như nó còn đang tồn tại đi chăng nữa.

Nữa, tôi cũng phát hiện/ phát minh thêm một cơ số thứ trong khi chạy ở đây.

Như hôm nay. Có một khoảnh đất trống chưa biến thành vườn của ai, chưa mọc lên sân tennis nào và cũng chưa sạp cá tôm cua nào nhảy vào chiếm đóng, chỉ có cỏ lau lưa thưa phất phơ (là tôi cố gắng căng mắt nhìn mới thấy được, bạn biết đấy, đây ko fải ban ngày). Ừ, ở cái khoảnh đất ấy mà, bao nhiêu là đom đóm bay la đà lập lòe, lấp lánh sáng.

Dù tôi vẫn phải căng mắt nhìn đom đóm - bởi vẫn có đèn hắt vào (từ sân tennis, từ những "lâu đài", từ các công trình dang dở, từ một vài ngọn đèn đường...). Nhưng cảm giác thấy bao nhiêu là đom đóm thay nhau sáng lên - tắt đi như thế, đã lâu lắm lắm rồi, tôi không gặp.

*
Nghĩ thêm một chút, tôi thấy mình quá giỏi trong việc enjoy các thứ.

Nghĩa là, qua đống vảy cá bốc mùi, qua lung tung ánh sáng bủa vây tứ phía, thì vẫn có đom đóm lấp lánh, có cây bằng lăng đẹp, có trò đi-giật-lùi nhẹ tênh.

Nghĩa là, cho dù không phải chạy ở đây, hay không gặp đom đóm đi chăng nữa, thì tôi vẫn sẽ tìm thấy được những điều hay ho trong các việc mình làm. Như tôi từng nói với con Tèo, rằng ở trong WC rồi kêu thúi có tác dụng gì đâu, tìm cách nào mà enjoy thôi chứ?

NHƯNG khi ở trong cái nhà vệ sinh thúi hoắc, mấu chốt đâu phải là "làm sao để enjoy giữa cái sự thúi hoắc này"?

Phải làm gì để ra-khỏi cái toilet thúi-hoắc chứ?



Monday, April 7, 2014

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ

[Mượn title sách của Haruki Murakami, nội dung ko đọc]

1.
Chẳng cần nói về những tác dụng bla bla của luyện tập, thể thao - tới tinh thần. Tôi miệt mài chạy, vì không thích cảm giác chậm rề khi đi bộ.

2.
Tôi đã bắt đầu chạy bằng việc đi bộ. Đi 1 vòng thì chạy 100m, gọi là đi bộ và thi thoảng chạy. Dần dà tôi thích chạy và không thích đi bộ nữa. Tôi chuyển sang chạy nhiều hơn. Các đoạn chạy 100m, 200m xuất hiện lác đác.

Đến Tết vừa rồi, tôi đã đủ sức chạy được liền 1 vòng 1400m.

Và chạy đủ nhiều, để biết đường đổi hết nhạc dance trong máy bằng thứ nhạc chậm rãi hơn. Những bản ballad giúp giữ nhịp tốt hơn. Bạn biết đấy: Nhịp nhanh sẽ tốt để chạy ngắn, nhưng để chạy dài, cần sức bền.

Tôi không rõ mình đã ở level nào nhưng gần đây hay gặp cảm giác chân thì "nghỉ điiiii tao mỏi rồi", nhưng phổi thì vẫn "ủa tao thở tốt, có hụt hơi đâu". Và não quyết định: "thế, cứ chạy tiếp đi con nhé"

3.
Nói thế thôi, vẫn có một vài quãng tôi ngưng chạy, chuyển sang đi bộ nhanh - đi bộ chậm (cho giống kiểu HIIT). Và rồi trước khi chuyển sang trạng thái đi bộ hoàn toàn để nhịp thở trở về trạng thái bình thường, thì tôi sẽ chạy nước rút một đoạn. Có cảm giác như được Xuyên không, băng qua mấy tầng thời gian.

Rồi tôi ngừng lại, lết bộ. Lết một quãng, chuyển sang đi giật lùi. Lý do ban đầu là vì, ai đó nói "chúng ta suốt ngày băm bổ lao về trước, nên cần đi giật lùi một ít cho nó cân bằng".

Dần dà, tôi thích đi giật lùi.

4.
Đi giật lùi luôn mang lại cảm giác dễ chịu. Đến mức, đôi khi tôi ước giá như mình luôn có thể đi giật lùi. Hoặc, giá như mắt luôn mọc đằng sau.

Không thể đi nhanh khi đi giật lùi. Và vì thế, tôi có thể nhìn thật lâu và thật kỹ cây bằng lăng. Nhận ra rằng, nếu tổ chức một cuộc thi 'cây đẹp trong đêm' thì chắc chắn bằng lăng là số Một. Không lùm xùm một búi. Không um tùm lẫn lộn lá cành. Bằng lăng mùa này: cành ra cành, quả ra quả, lá non ra lá non. Cành bằng lăng không khẳng khiu sổ toẹt một nhát mà từ cành lại chẻ ra vô vàn nhánh nhỏ. Lá non lấm tấm bám đầy cành. Và quả khô - từng cụm - xòe ra sáu cánh.

Không thể đi nhanh khi đi giật lùi. Vì thế, cảnh cũ vẫn cứ nằm trong mắt, rất lâu. Chỉ là lùi xa dần. Cảnh mới hiện ra, bằng cách thêm vào dần dần dần dần, rất từ tốn.

Như thế, cảnh cũ không mất đi đột ngột vun vút. Cảnh mới cũng không thêm vào vun vút đột ngột như khi mắt mọc đằng trước: Cứ phải nhìn về xa xa cái gì không rõ. Chỉ biết rằng xung quanh cứ vụt mất, loang loáng. 

5.
Thế. Tôi ước rằng có thể trông vào quá khứ theo cách đó, nói "xin chào" quá khứ một cách từ từ kiểu đó, rồi "xin chào" hiện tại chậm rãi từng chút một theo cách đó, và tò mò bất định về tương lai - đang ở phía sau lưng.

Chứ không phải là quay mông vào quá khứ, để hiện tai veo véo trôi hai bên và chăm chắm ngóng tương lai vô định. 





Nếp ngày



Cảm thấy rất tệ không biết phải làm sao. Dù đã đi chạy đều đặn. Dù không cồn hay nicotine và đã bớt đi bao nhiêu cafein.

Vì sao cuộc sống u ám ảm đạm vậy, dù cây cối vẫn đâm lộc non, nắng vẫn sáng nhè nhẹ.

Tóm lại là sao?

Phải làm sao?

*
Mỗi khi đi qua những căn nhà phố cổ, với mặt tiền nhỏ xíu nhưng vẫn làm một quán đông đúc nườm nượp (bảo sao 'đất vàng'). Nhưng chỉ cần đứng bên kia đường trông lên tầng hai. Sẽ thấy tiêu điều hoang tàn cũ nát như một cái nhà hoang.

Vẫn cứ ngó nghiêng xem nhà nào liệu có người ở, nhà nào không.

Vẫn cứ ngơ ngẩn hỏi "Liệu có ai sống trên đó không?".



Sunday, June 30, 2013

Tạm biệt một ngôi sao



Đường không có đèn, những ngôi nhà vướng mắt thì đều ở phía xa xa. Vì thế, view có thể tạm coi là trống vắng. Nếu không ngại, không sợ bẩn thì cứ việc nằm ra đó, ngửa đầu nhìn trời. Sẽ nhìn được cả vòm trời, gần như là tròn.

Khi đó tôi đang đến đoạn lết bộ. Thì nhìn thấy em ở non nửa đỉnh trời. Em rơi. Chầm chậm.

Tôi nhắm mắt và ước thật nhanh. Nghĩ em sẽ biến mất, sớm thôi.

Nhưng em đã rơi mãi, rơi mãi. Vừa rơi vừa tỏa ánh lấp lánh nhỏ xíu xiu.

Em rơi xuyên qua một cụm mây bông xốp. Lấp hẳn sau nó. Thế rồi lại từ từ hiện ra. Tôi mải nhìn em, đi chậm chậm dần, cuối cùng thì dừng hẳn lại.

Em vẫn rơi đều đều, tới gần cuối đường chân trời. Phía đường chân trời ấy, bao bởi con đường cao tốc, với những cột đèn màu vàng cách đều nhau. Ánh sáng từ đường hắt lên khiến màu sẫm của trời đêm nhạt nhòa hơn. Chấm bé xíu của em khó nhìn hơn.

Và vì hôm nay lại có bão, chân trời kín mây, rất dày.

Em đã biến mất sau màn mây ấy.

Tạm biệt, ngôi sao.