Showing posts with label khách ở Cung Trăng. Show all posts
Showing posts with label khách ở Cung Trăng. Show all posts

Thursday, August 25, 2011

Hoàng tử

Không rõ ngày đầu tiên Hoàng tử xuất hiện là ngày nào, chỉ nhớ mang máng nó là khoảng thời gian này - những ngày đầu thu - cuối hạ. Những ngày mà cái bỏng rát của nắng có thể làm ng` ta điên, nhưng người ta còn dễ phát cuồng hơn - bởi cái dịu dàng của gió...

Hoàng tử thường đến ăn tối với bố. Thực tình cũng ko rõ đó có phải là bố của Hoàng tử không, bởi hai người trông chẳng giống nhau cho lắm. Cứ giả sử hai người là bố con, thì 'phụ vương' của Hoàng tử giống như một ông hoàng dạn dày gió sương trận mạc hoặc, một thuyền trưởng vĩ đại chỉ nhìn là biết ông đã từng trải đủ sóng gió biển khơi... còn Hoàng tử, còn nguyên vẻ ngây thơ của những tháng ngày êm đềm trong 'cung cấm', còn nguyên màu da của chưa từng mưa nắng, còn nguyên cái háo hức hồ hởi lẫn lạ lẫm rụt rè của lần đầu tiên bước ra khỏi thế giới thân quen.

Thực tình thì Hoàng tử sẽ chỉ là một hoàng tử vu vơ nào đó, chứ không phải với chữ H viết hoa, nếu ko có một ngày...

Ngày ấy, là một trong chuỗi ngày điên cuồng ở Đom đóm. Khách nối khách, order này nhấn chìm order kia, đồ ăn đồ uống nhấp nhổm chen nhau kín kìn kịt... núi cốc chén cạnh bar không bao giờ vơi, đĩa ăn share lúc nào cũng không đủ... và bạn thì bỏ bữa, quay như chong chóng suốt 8h - chưa kể overtime.

- Excuse me!

Hẳn là khó khăn lắm 'phụ vương' của Hoàng tử mới gọi được bạn khi bạn cứ bay vù vù qua mặt. Bạn ngoan ngoãn dừng lại, cười (rất nghề nghiệp) xem bác í gọi gì.

- He wants to order something...

Nụ cười chuyển sang Hoàng tử - lúc đó đang hút dở cốc nước hoa quả. Hoàng tử sặc nước.

- Well, sorry, he's too hungry - Phụ vương đỡ lời. (chả nhẽ lại bảo là "nó choáng vì mày", :)) )

Bạn cố nén cười dù buồn cười quá thể, kiên nhẫn chờ Hoàng tử qua cơn sặc. Lấy lại vẻ bình tĩnh, Hoàng tử hắng giọng gọi magarita pizza. Tới lúc ấy, bạn mới thấy Hoàng tử kute quá chừng!

Và Hoàng tử trở thành Hoàng tử.

Từ đó, đầu bạn tốn thêm một góc cho nụ cười hiền, mái tóc màu nâu nhạt, thói quen magarita pizza và nước hoa quả hoặc milk shake (siêu lành mạnh chứ ko alcoholic như ai :"> ).

Bạn sẽ nhớ vẻ hí hửng khi Hoàng tử ăn choco brownie.

Bạn sẽ nhớ cái ngáp dài của Hoàng tử giữa trận rugby. Mặc kệ xung quanh hò hét rào rào, Hoàng tử nằm bẹp ở ghế sofa, lăn qua lăn lại. Màu áo xanh như một mảnh biển rực rỡ giữa những gam màu Đom Đóm trầm ấm, lặng yên, man mác...

Thursday, August 18, 2011

Nụ hôn của Pippi

Bữa đó, Pippi xuất hiện. Da trắng hồng như bánh bột lọc, má lốm đốm tàn nhang, nhìn vừa ngoan vừa nghịch, vừa bướng vừa ngây thơ. Đến trước mặt bạn, Pippi rành rọt nói bạn mở TV cho nó coi.

Lúc đó, 1 trong 2 cái TV đang mở bóng đá hay bóng bầu dục gì đó, và bạn BMW, như thường lệ, đang trân trối ngồi xem. Vì 2 TV nối với nhau nên cái kia có mở lên cũng chỉ toàn bóng bánh. Và Pippi sẽ chán òm. Bạn biết thế, nên bạn hơi do dự. Pippi sợ bạn ko hiểu, giục thêm một lần nữa. Bạn giải thích, nhưng Pippi vẫn khăng khăng đòi mở TV. "Vậy mình ra nói chuyện với cái "chú" kia nhé!". Pippi tung tẩy nắm tay bạn, đi ngay. Những ngón tay nhỏ xíu giữ tay bạn thật chặt.

Bạn BMW thấy Pippi "tay trong tay" với bạn thì quay ra nhướn mày.
- Này tao mở TV í lên là bóng bánh đấy nhé.
- Oki
- Mày bảo với nó thế rồi chứ?
- Rồi
- Ok, vậy để tao mở.

Y như rằng! Mấy ông quần đùi áo may ô chạy huỳnh huỵch chả có gì hấp dẫn Pippi. Nó lại phải loăng quăng ngó nghiêng tìm niềm vui mới. Nhòm vào tủ đựng nào dao, thìa, dĩa, muỗng, đĩa, giấy ăn..., nó rút ra ngay một chiếc đũa. Rồi chạy tớn trước mặt bạn, vung vẩy cái đũa, trỏ vào cửa bếp:
- Điiii!

Bạn tưởng nó đòi vào đó, lại rối rít:
- Không, đấy là bếp, bạn ko đc vào...
- Không, tớ chả vào. You - nó trỏ bạn. - Cậu đi đi!

Bạn, đúng thật là đồ người lớn, máu lên não trái quá nhanh mà lên não phải quá chậm. Đến lúc đó mới hiểu ra đấy là đũa phép và vì là đũa phép, bạn phải theo thôi!

*
Chẳng rõ Pippi đã kịp phù phép cho những ai trong lúc bạn vào bếp rồi tất tả chạy đi chạy lại. Khi túm đc bạn, một lần nữa, Pippi đòi vẽ tranh. Bạn tự gõ đầu mình. Đáng ra bạn phải nghĩ ra sớm hơn và đưa tranh cho Pippi tô màu từ đầu rồi - đồ người lớn đầu óc bít bùng, chán bạn quá!

Trong khi Pippi thì đúng là Pippi: chỉ cần xem đến cái tranh thứ hai, có hình con khủng long bạo chúa, nó lấy luôn. Bạn chưng hửng vì còn muốn đưa thêm hình nàng tiên cá, Bạch Tuyết, công chúa... (con gái mà!). Nhưng không, Pippi lắc đầu nguây nguẩy:

- Tớ lấy cái này. Tớ thích khủng long cơ!

Quê quá, bạn gõ vào đầu mình phát nữa. Bạn cứ ngỡ bạn hiểu Pippi lắm lắm!
*

Vậy là Pippi cặm cụi vẽ vời rồi ăn uống còn bạn lại lon ton làm các việc của bạn.

Một lần nữa, Pippi lại rình và túm tay khi bạn đang trên đường phi vù vù vào bếp. Chỉ để đưa cho bạn bức tranh con khủng long xanh lè. Ôi. Trời ơi. Bạn bay bay bay bay... giống như Mojito ngon nhứt Hà Nội... hay giống cái vẻ ngớ ngẩn đáng ghét của một người lúc cầm cuốn sách bạn tặng?

Ngạc nhiên, bất ngờ, sướng... Pippi làm bạn bối rối quá thể. Bạn cúi xuống, ôm nó và nói cảm ơn mãi. Rồi thấy nói vậy xiệt là ngu, bạn thơm một cái thật dài lên những đốm tàn nhang trên má phúng phính. Con bé khoái chí cười toe toét.

Chưa hôm nào bạn từ Cung Trăng trở về với nhiều "chiến lợi phẩm" đến thế!


Wednesday, August 17, 2011

[Khách ở Cung Trăng]: Big Latte

[ Cung Trăng là tên gọi khác của Đom Đóm, vừa được phát minh ra hôm T2, do 1 đứa te tởn quá mức cần thiết :"> . À và đây cũng là 1 label mới, để viết dần dần vì khách ở Cung Trăng quá ư là nhiều mà 1 entry k thể đủ :"> ]

Khi bạn viết những dòng này, anh Big Latte đã... lên đường về nước, khoảng hơn tuần nay (hay 2 tuần rồi nhỉ?).

Luôn luôn anh ngồi bàn B2, quần ngố áo ba lỗ, một mình anh ngồi kín cả ghế và bày bừa kín cả bàn. Mặt mũi anh lúc nào cũng căng thẳng nghiêm trọng, đôi khi Skype loạn xạ (bạn lại tưởng anh gọi đồ gì :">). Mà phải lâu lâu bạn mới biết hóa ra anh chơi mấy trò gamble online. Có hôm thấy có thằng ku nhìn anh rất ngưỡng mộ, ra chuyện trò với anh này nọ. Úi chà, hẳn anh ko fải loại tầm thường.

Mà thôi, tầm thường hay ko là việc của anh: anh ăn gì - uống gì mới là việc của mìh :))

Nếu anh ăn, luôn luôn là chicken breast (hèn chi anh xiệt là đô con :"> ). Nếu anh uống đồ lạnh, sẽ là Coke, Sprite hoặc lọc đá (thật thật là nhiều đá). Nhưng nếu anh uống đồ nóng, luôn luôn và luôn luôn là "Big Latte, very very hot".

Chị Mắt Đen: riêng anh này, phải đánh sữa cho 'cháy' sữa thì thôi, và 2 thanh đường nhé!

Hồi đầu nghe vậy bạn thấy ghê ghê, nếu có nhận order thì sẽ sợ hãi nhờ chị Mắt Đen làm giùm. Về sau thì... quên khẩn trương, nhé!

Bạn biết đánh sữa 'cháy' thôi và bọt thì mịn xiệt là mịn chứ ko như cuồn cuộn như bong bóng xà phòng. Luôn luôn nhớ 2 thanh đường. Thi thoảng, bận này nọ ko đứng bar, nhìn thấy anh Tùm Lum làm cafe rồi đặt bên cạnh cái thìa còn ngắn hơn cái cốc, bạn lại phải quay đi để nén cười.

*
Giờ thì không còn ai "đòi" sữa cháy, "đòi" hai thanh đường. Anh Big Latte về nước với câu chuyện loằng ngoằng gì đó về đời anh. Ai mà chả thế: "mỗi số phận chứa một phần lịch sử"... sao biết được hết phần chìm của tảng băng chìm khi chỉ lờ lững trôi qua nhau?

Nhưng... dẫu là lờ lững, anh Big Latte, bác Nâu Nóng, vợ chồng "Latte in cappuccino cup", chị "flavored cafe" (với cafe phải hiểu là cappu chứ ko phải latte), bác Carrot Juice No Ice... vẫn kịp để lại cho bạn những dấu vết nhỏ xinh như thế. Dẫu điều đó chẳng là gì đối với họ, nhưng với bạn: nhớ được từng khách với từng đòi hỏi chẳng-giống-ai là niềm vui lấp lánh như sao.