Showing posts with label lớp tiếng Anh thầy Vũ. Show all posts
Showing posts with label lớp tiếng Anh thầy Vũ. Show all posts

Thursday, September 26, 2013

Thầy em

Ví dụ như hôm qua đi học, em thì mood rất ỉu xỉu xìu xiu, thầy thì (đương nhiên) vẫn tưng tửng từng tưng. Thầy cắm cúi check FB nhân lúc chưa đến giờ vào lớp, rồi tủm tỉm cười một mình. Lớp lao xao:

- Í í cái gì đấy ạ?
- Aiz (thở dài) bao giờ mà được 6000 likes...
- Èo, thầy mà cũng thế ạ?
- Thì bây giờ ngày ngày chỉ có việc đếm like làm niềm vui chứ còn gì nữa đâu!
- Thầy mua like đi thầy, 300đ/like
- Xồi, tôi việc gì phải mua like. Người ta thích là thích thật í chứ, tôi có cần nổi tiếng đâu! Mà 300 là hơi bị đắt nhé, bthường có 150đ thôi!

Để mặc thầy tiếp tục tự sướng với fan page của thầy, bạn nhỏ lớp trưởng thều thào:
- Lớp mình ơiii... còn ai đóng quỹ lớp cho tớ khônggg?

Thầy (hùng hồn):
- Còn bạn nào chưa đóng quỹ lớp thì đóng nốt cho bạn lớp trưởng! - Quay sang lớp trưởng. - Em gửi cho tôi cái danh sách các bạn chưa đóng, rồi tôi gửi thông báo đích danh đến từng người...

Bọn bàn 1 bàn 2 đập ghế đập bàn kêu oai oái "dã man quá thầy ơi!".

- Ờ ko thì cuối giờ, em ra đứng chặn ở cửa, từng người đi qua em yêu cầu xuất trình chứng minh thư. Rồi em kiểm tra xem, nếu mà chưa đóng tiền thì ko cho về...

Ôi thầy ơi :))

*
Sáng nay, fan page của thầy cán mốc 6000 likes. Bạn likes thứ 6000 hớn hở hỏi "iem đc gì thầy ơi?"

À à, bạn likes thứ 6000 à. Ok, thầy giảm ngay cho 6000đ học phí :))

Ối thầy ơi :))

Bảo sao mà em ko muốn đi học cho được???

Thursday, September 19, 2013

[2013.09.19] Điều gì làm tôi vui?


Trung thu mưa. Chỉ 'phá cỗ' chứ hông có rước đèn được gì cả.

Ngoài việc đó ra thì đã làm tất cả những gì muốn làm :)

Kệ kết quả chứ. Miễn là tôi vui.

Ừ thì bạn Tek bò vẫn thế, dù tôi đã mua áo phông thật là xí ngầu kute ặng Trung thu cho bạn. Bạn cứ ở trong hang tự nhiên, bao giờ hết muốn ở trong hang thì chui ra. Tôi ko nghĩ ngợi lôi thôi nữa.

Ừ thì ko gửi bánh và gửi quà cho Pocca được, thì bánh đem tặng cháu nhỏ Thu Minh.

Ừ thì con cá mang đến lớp tiếng Anh có bị "gãy đuôi" (cháu nó "bơi lội" xa xôi nthế ko tránh khỏi thương tích), nhưng về cơ bản thì các bạn đã ăn sạch và đến giờ này chưa thấy ai kêu đau bụng :">

Ừ thì hôm nay tôi chơi đàn run bắn và lỗi tùm lum, cái chính là tôi đã chơi rồi và đã è cổ tập rồi. Tội nghiệp chị kế toán mấy ngày nay "được" nghe đi nghe lại nghe lại nghe đi :">

Cuối cùng thì, các chị nhân viên ở Công ty có quà Trung thu, sau rất rất nhiều năm trong lịch sử các chị chẳng bao giờ được quà Trung thu cả, mà gần đây nhất là 2/9 các chị cũng chả được cái gì dù là ít xíu - khiến tôi áy náy vô cùng. "Quà" Trung thu cũng ko to tát gì, chỉ có một cặp bánh thôi, mà các chị đều vui ríu ra ríu rít.

Thế là tôi vui :)


Friday, September 13, 2013

Trèo qua một cơn thảm họa

[Nói là "trèo qua" thì vẫn còn hoành tráng chán! Sự thật là cháu bé đã "lóp ngóp bò qua" thì đúng hơn!]

Hò... ớ ơ...
Chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm
Công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu
Chiếu này tôi chẳng bán đâu
Tìm cô không gặp... hò ớ ơ... tìm cô không gặp tôi gối đầu mỗi đêm...

- Hợ. Đơi là cái gì?
- Gì đâu, một đoạn trong bài vọng cổ Tình anh bán chiếu, rất nổi tiếng qua giọng ca của nghệ sỹ Út Trà Ôn.

- Ừ thế sao nó lại xuất hiện ở đây?
- Vì hôm nay ở lớp tiếng Anh, bọn mìh có 1 cuộc thi nho nhỏ: dịch cái đoạn đó qua tiếng Anh, rồi hát :))

*
Lớp chia thành 5 đội thi với nhau, tiêu chí chấm điểm như sau:
  • 5 điểm từ ngữ (vocab)
  • 10 điểm logic đầu đuôi (linking)
  • và 15 điểm hát
Lúc đầu, đội mình cũng xếp đặt link liếc kinh lắm, rồi tìm từ ngữ kinh lắm. Sau đó thì một đứa lôi ở đâu ra cái version rất... vớ vẩn nhố nhăng. Ấy nhưng, nó rất-tiềm-năng để có thể hát được!

Thế là dẹp hết những link lủng, từ tủng... bọn mình nộp bài dịch mà khả-dĩ-có-thể-hát-nhất-có-thể! Đã thế còn nộp rất là sớm, được cộng thêm điểm. Ê hê hê.

Khi cả 5 nhóm lục đục hoàn tất và công đoạn chấm điểm bắt đầu, bài của nhóm mình đc đem ra "mổ xẻ" đầu tiên. Không nằm ngoài dự đoán: điểm vocab rất tả tơi, điểm linking cũng tơi bời ko kém. Thôi đc, đã hy sinh tất cả, giờ chỉ còn đường... hát.

Và... vâng, nạn nhân, à nhầm, nghệ nhân - không ai khác - chính là cháu bé Nureng.
*

Lúc ấy, cháu bé Nureng đã cảm thấy thật là tiến thoái lưỡng nan. Một mặt, cháu bị thôi thúc bởi cơn ham hố "phần thưởng", bị cả team "đặt niềm tin tưởng" và lại thêm thầy rất chi ư là ra sức bơm vá. Mặt còn lại, cháu băn khoăn kinh khủng vì trong suốt cuộc đời "nghệ sỹ" của cháu, chưa bao giờ cháu cầm fải một bản "nhạc phổ" khủng khiếp đến thế. Ca vọng cổ - tiếng Việt, cháu còn chưa ca bao giờ. Nữa là tiếng Anh!

Vả lại, nếu là một đứa mù nhạc thì ko nói làm gì: Anh - Việt cũng "mù" như nhau cả. Sẽ ko nghĩ rằng mình đang phá hoại một tác phẩm, và càng ko bao giờ tự băn khoăn rằng mình hát có giống con bò không. Rất tiếc, cháu Nureng ở đây lại có biết tí ti nhạc nhẽo và nếu hát ko đúng nhạc thì cháu sẽ cắn mũi tự tử, nhưng còn hát đúng nhạc với ca từ như thế này, thật là xúc phạm tác phẩm quá đi.

Hơn nữa nữa nữa, thầy đã từng cho cả lớp xem xem clip của một nạn nhân (ý là "nghệ nhân") ở lớp khác, được ghi hình lại trong lúc đang say sưa biểu diễn. Cháu bé Nureng ko bao giờ muốn có cờ-líp nào như thế của cháu tồn tại trên đời.

*
Nhưng mà cưỡi lên lưng cọp rồi ko xuống đc nữa. Cháu Nureng yếu ớt phản kháng:

- Không ghi âm gì nhé!
- Đâu làm gì có ai ghi âm quay phim gì đâu! - Thầy nói thế (mà sau này, lúc tan học, nó mới biết là thầy đã quay ra nhấm nháy với bọn kia, rất gian xảo).

- Cố lên chị ơi, để cả đội ở dưới "hò ớ ơ" cho chị nhớ!
- Ờ hò đi!
- Hò ớ ơ...
- Thôi tởm quá, để chị tự xử!

Và thế là cháu Nureng nhắm mắt nhắm mũi hát. Giọng cháu run run. Tay cháu cầm "nhạc phổ" run run. Cơ mặt cháu cũng run run và từng milimét da mặt + tai đều đỏ rần rần. Khi kết thúc và cả lớp vỗ tay (chúc mừng nạn nhân đã tai qua nạn khỏi) thì cháu gục mặt xuống bàn. Chờ một lúc cho mặt bớt nóng, tai bớt đỏ và tay bớt run, cháu mới dám ngẩng đầu lên.

*
Cuối cùng thì "tiếng hát át tiếng bom" của cháu bé Nureng đã giúp team của cháu giành chiến thắng với giải thưởng là... 3 cái bánh ngọt. Các team khác, do chiến lược sai lầm (tập trung vào bản dịch hay ho thay vì bản dịch có-thể-hát-được) nên điểm vocab + linking rất chi ư là cao nhưng rồi thì hát như đọc rap :)). Cháu bé Nureng dường như được an ủi phần nào vì xét cho cùng thì phần trình diễn của cháu còn toẹt cà là vời chán :">

Cuối cuối cùng, khi chuyện đã qua đi, cháu bé Nureng thấy sự vụ cũng ko đáng sợ và ghê gớm và khiếp đảm như những gì cháu bé đã cảm thấy vào ngay chính lúc ấy.

Có lẽ, lần sau, cháu bé sẽ đủ can đảm để hát cả bài.

(Nhưng thực ra cháu bé ko mong có lần sau.)

Thursday, September 12, 2013

Về một bà cụ bán nước và trông xe



Có rất nhiều thú vui ở lớp tiếng Anh, từ chỗ gửi xe trở đi.

Ngày xửa ngày xưa, cả bọn chỉ gửi xe ở ngay dưới nhà thầy, 4000/xe và cái chị trông xe thiệc là đồng bóng. Con Nureng rất là chíu khọ với cái kiểu chị cắm tai nghe, buôn tung giời, trong lúc bọn nó lấy xe. Cứ fải à ơi gọi chị mà chị đag mải buôn chị còn mắng cho. Mẹ ơi, cứ như chị í bận rộn gì ghê lắm í.

Sau đó, một đứa phát hiện ra chỗ gửi xe mới, cách đó chừng 5 chục bước chân, của một bà cụ bán hàng nước. Ê hê. 2000/xe. Riêng điều đó đã đủ để kéo - rất nhiều đứa, trong đó có Nureng - ra chỗ bà.

Bà cụ rất khó tính - bọn nó nói thế. Lần nào gửi xe bà cũng nhắc "khóa cổ nhé". Một tỉ lần gửi là một tỉ (thậm chí 1 tỉ mốt) lần bà nhắc. Ngay cả "thầy giáo", có lần tò tò ra đấy gửi xe, xong lên nhà thay áo khác, xong lúc xuống bị bà nghi ngờ =)). Bà bảo "thử cắm chìa khóa vào xem nào" rồi mới cho lấy xe. Lần khác, bà cáu um với một đứa, vì bà đã bảo chuẩn bị sẵn 2k cho bà khỏi fải bới tiền giả lại, nhưg nó lại đưa bà 20k polyme. Cái đứa đó quả là cũng ko vừa. Nó hầm hầm đi đổi tiền xog quay lại trả tiền bà và bảo: "Đây tiền của bà đây nhưng mà cháu nói cho bà biết, bà rất là khó tính!". Bà cụ lập cập đáp: "Mày ghê gớm quá con ơi. Mày cũng không vừa đâu!". Con Nureng lúc đó ước nếu nó xuống sớm hơn thì nó sẵn sàng trả tiền cho đứa kia luôn, khỏi bị vụ đôi co chả vì đâu cả :(.

Thực ra, Nureng nghĩ, chỉ là bà cụ rất chi ư là cẩn thận. Một tối trông xe được mấy đồng, mà xe thì bao nhiêu tiền? Nói dại mồm, mất một cái thì bà đền thế nào đc? Thế nên bà chỉ rất rất hết sức có trách nhiệm, rất rất hết sức coi trọng và trầm trọng cái công việc bà đang làm. Và vì căng thẳng, bà đâm ra khó tính. Nureng thấy có thể hiểu và thông cảm - niềm cảm thông giữa những kẻ "làm việc có trách nhiệm" với nhau, dù là việc nghiêm trọng gớm ghê như "cò đất" hay việc đơn giản như trông mấy cái xe đi chăng nữa!

Thế nên, nó luôn dạ vâng một tỉ (hoặc một tỉ mốt) lần nghe bà nhắc "khóa cổ xe". Nó chuẩn bị một xệp tiền lẻ để trả bà cho đủ, bà có bảo trả tiền sau thì nó cũng bảo "thôi lúc í đông bà lại rối, cháu cứ trả luôn". Đã thế, lại còn "sáng kiến": "Xe nào trả rồi thì bà đánh dấu x vào, cho khỏi lẫn!".

Khỏi fải nói, giờ nó đc cả bà và chị con gái bà và cháu gái bà nhớ mặt. Bà ko bắt nó lấy vé xe nữa, mà kí tên bà lên yên xe. Đây dường như là đặc quyền duy nhứt, mà chưa từng thấy đứa nào có đc trong lịch sử :))

*
Lại nói về cháu bé cháu gái của bà cụ. Em bé chừng bốn tuổi, tên là Thu Minh. Thu Minh có "quả" tóc mái chỉ dài chừng 3cm. Nhìn quả tóc ấy, Nureng nhớ hồi xưa nó cũng dính phải "tai nạn" này khi được ông anh họ rủ vô wc và xoẹt xoẹt xoẹt tóc cho em. Nhưng khi Nureng hỏi "em tự cắt tóc hả", cháu bé bảo "không, bà em cắt". Hỏi bà thì bà bảo "cắt thế cho nó lâu dài" =))





Monday, September 9, 2013

Everything I do... I do it for fun!



Thú thực, tôi ko hề muốn mình mãi mãi ở trong thế giới Peter Pan. Tôi đã chấp nhận "lớn lên" như một phần tất yếu của cuộc sống và đã "dám" bước vào thế giới người lớn - khá là điềm nhiên và khá là hồn nhiên.

Thú thực, đôi lúc, tôi cũng nghĩ mình đã lớn lắm ấy, như khi viết Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi. Đó có lẽ là quyết định to đùng nhất trong năm nay và cũng là quyết định sai lè nhất, cho đến lúc này. Dù sao, sai thì sửa. Tuy rằng để sửa cái sự sai lầm này mất bao lâu, tôi cũng không biết nữa. Mà cái sự gọi là "sửa chữa", thực ra cũng chỉ là vấn đề của riêng tôi: Bao giờ thì cái tôi xẹp xuống, để cảm thấy mọi thứ bình thường?

*
Mấy ngày nay, cả ngầm ý và cả xổ toẹt, cả trong hành động và bằng lời nói, tôi thấy mình như kiểu "wearing the inside out". Nghĩa là, kính thưa thế giới này, tôi vẫn cứ chỉ khư khư thích làm những gì mà tôi vui.

Tôi đi học. Vì tôi thích. Vì nó vui.
Tôi phượt. Vì tôi cực thích. Vì nó cực vui.
Tôi tránh những buổi gặp gỡ. Vì tôi không thích. Vì nó không vui.
Tôi từ chối làm chung với bạn. Vì tôi không thích. Vì nó không vui.

Đôi khi, tôi vẫn cố gắng dìm sự vui - không vui, thích - không thích để làm những thứ thuộc về trách nhiệm nghĩa vụ này nọ. Những thứ mà tự bản thân tôi cho rằng mình nên làm và ra sức thuyết phục, lý lẽ để ủn cái đứa Tôi - nhất định phải làm các thứ đó. Nhưng chỉ là, đôi khi...

*
Và tréo ngoe là, nhiều khi, trước, sau, hoặc ở một khoảnh khắc bất thình lình nào đó giữa cuộc vui, lại có tí ti gì đấy chạnh lòng. Như trong chuyến Mù Căng Chải, trên đường về, đi dọc sông Thao. Sông, với những mênh mông bờ nước, bãi bồi, ruộng ngô, vạt mía... và vẩn vương khói lam chiều, khiến tâm trạng tự dưng chùng xuống, chùng mãi...

"Người ta thường nói về niềm vui đầy khắp, tâm trạng rộng mở, sự kết nối dễ dàng của tuổi trẻ. Nhưng phải chăng đó chỉ là một cách nói có phần khoa trương, lảng tránh giai đoạn khó khăn nhất của một đời người…” (Phan Hồn Nhiên)