Showing posts with label road. Show all posts
Showing posts with label road. Show all posts

Tuesday, June 21, 2011

Chu du thiên hạ để học rùng mình

Mìh ko nhớ chính xác từng chữ đâu (nhưng thực ra mìh nghĩ là mìh nhớ cxác từng chữ :P ): đó là một trong các câu chuyện cổ tích của Andersen hay Grim gì đó (mình nghiêng về phía Andersen) kể về 1 anh ko biết thế nào là rùng mình. Anh làm đủ thứ kỳ tích kinh khủng, chiến thắng hàng đống quái vật kinh khủng và vượt qua hàng đống cạm bẫy kinh khủng, cuối cùng anh đc lấy công chúa. Nhưng anh vẫn chả rùng mình quái gì cả và vẫn phàn nàn về việc đó. Công chúa bực mình kinh lên được. 1 hôm đang đêm ngủ, công chúa sai đệ tử mang một xô cá lạnh đổ lên người anh í.
Đến lúc này thì anh í, ối xồi dồi:
- Mình ơi tôi rùng mình quá thể! Bây giờ thì tôi biết thế nào là rùng mình rồi!
[Đọc xong đoạn giới thiệu này, sẽ có 1 vài người xìiiiiiiiii và ko thèm đọc tiếp :) ]
*
Vậy đó. Cái việc "Khoác túi lên vai và đi" này - ko bàn đến đúng sai. Chỉ là để "học rùng mình" :).
...
- Bạn ko có gì để bạn chịu trách nhiệm
...
- Mày có trách nhiệm kinh khủng với cái Sở Thích của mày. Chúa ơi!
...
- "nó phải làm mẹ người ta"
...
- con lừa. không biết giả vờ và quá quá quá quá.
...
- vulnerable
...
- mood. blood.
...
*
“Làm sao bạn có thể đi rất xa được,
Nếu bạn không biết bạn là ai?
Làm sao bạn có thể làm những gì bạn cần làm,
Nếu bạn không biết bạn có những gì?”

*
Cụt lủn tủn mủn nhưng... tạm thế đã. Đáng ra phải post từ hôm qua rồi, bạn Nureng thân mến ạ =.-

[10am - 6pm - Mon, 20th June 2011]

p.s:
1. mìh sẽ nghĩ ra 1 cái nick name cho chỗ này hoặc cho cái giai đoạn này. tạm thời chưa nghĩ ra, ầy dà!
2. cái hình này save trong máy từ lâu lắm rồi, ko nhớ nguồn, mong bác chủ nhân xôg cảm.

Sunday, May 8, 2011

Say nắng

Ở giữa 1 đống emo lẫn lộn k biết gọi tên sao.
---
11:40 PM 6th May

Thật k thể tin đc là vừa mới đó còn toe toét, hớn hở, xí xớn, bỗng dưng thấy hụt một phát. What's the hell? What are they doin? & How 'bout me? Why do I come here? For what? I dont belong to this place! (Well, it's always the biggest trouble: I-don't-feel-that I-belong-to-this. And everything is over.)
Thực sự thì có vấn đề gì với nơi đó chứ? Ko gian thoáng đãng. Blue đắm say. Rất nhiều cây và ánh sáng đèn rất đẹp. Và em còn có thể ngửa cổ nhìn mây bay nữa! Nhưng nhưng nhưng nhưng nhưng. 1000 cái đẹp gộp lại ko có nghĩa là sẽ ra đc 1 cái đẹp = 1000 lần, phải ko? Nhất là khi em nhìn cách họ prepare themselves; rồi God Father ko đến; rồi nhạc ko đủ làm em chìm trong nó.
Liệu đó là tất cả? Hay còn chuyện quái gì bất thình lình xảy ra trong đầu em? Em không biết nữa...
Hay, có lẽ đã có gì đó xảy ra sớm hơn... khi em nghe cái từ đó? khi em liêu xiêu ko giữ nổi và cũng ko muốn giữ cái xe?

---
10:20 PM 7th May

Sáng thứ Bảy. Áo tím, tóc tết. Lại thấy mìh hiền hiền. Ko có cảnh phóng xe như điên, đi từ từ & thấy mùi hoa dâu da trong gió. Trong trẻo, mát lành, tinh khôi. Cảm ơn sáng sớm, cảm ơn cây :x.
*
Q: Tại sao năm nay lại có cái thú tao nhã tên là đi-chụp-hình-ở-vườn-hoa-loa-kèn? Tại sao các bác ko cắt hoa bán lấy xiền? Thu 10k/đứa vào vườn chơi thì có lời hơn ko?
A: Tại vì năm nay thời tiết tệ kinh khủng. Hoa loa kèn bị sương muối => có vết đen & bông hoa ko đều => ko bán đc.
Q: Hoa loa kèn đc trồng ntn? (câu này thắc mắc lâu rồi, vì thấy hoa loa kèn đỏ nó cứ tửng từng tưng ở í nở hoa năm này qua năm khác, nhưng loa kèn trắng thì ko như thế.)
A: Hoa loa kèn trồng bằng củ. Khoảng tháng 6 (Âm lịch) sẽ bới củ của nó lên, rồi tháng 8 (Âm) lại vùi nó xuống. (Khoảng 6 - 7 tháng để cho 1 mùa hoa trong khoảng 1 tháng! - my God!) À, củ của nó thì, ừ, trồng từ năm này qua năm khác. Mỗi năm nó lại "đẻ" thêm các củ bé bé.
*
Em nói chuyện giống y kiểu bọn cán bộ... bọn lớp phó, lớp trưởng í. (1)
Em đúng là sản-phẩm-điển-hình của nền giáo dục VN. (2)
Nghe xong câu nào cũng muốn nhảy dựng lên cãi: Khônggg!!! Em không như thế!!!
Nhưng ko biết cãi kiểu gì với câu (1).
Với câu (2), cãi:  "Cũng có thể, e điển hình theo cái kiểu: vì e ko thích nó nên em tự nhồi vào đầu e 1 đống thứ thay cho nó! ".
Cãi xong, nghĩ lại, thấy hình như nxét đó ko sai. Trước đó, đứa nào vừa nói hồi cấp 3 chỉ cắm cúi học 3 môn ôn thi ĐH? Cho dù là trong khi học CÓ thấy đc cái hay, cái đẹp của đống công thức & số má, nhưng mục đích vẫn-chỉ-tầm-thường là: học-để-đi-thi. Trong khi luôn nói em ghét cái kiểu làm-đối-phó, làm-cho-có...???
Vì chỉ học 3 môn đó, em tự hỏi: ôi học cái môn kỹ thuật nông nghiệp/công nghiệp khỉ gió làm gì nhỉ? học môn sinh để làm gì (mìh ngu môn này kinh dị!)? blah blah... và thế là đá bay nó đi.
Em cũng có thể gân cổ bảo là: tại thầy cô boring chết đi đc, sách chán & xấu & outdated chết đi đc. Sặc mùi đổ tại! & đó chẳng phải là "sản-phẩm-điển-hình" của nền giáo dục VN đấy sao??? (cười mà thấy đắng quá!)
*
Trưa nắng như đổ lửa. Ko đồng chí đồng bọn, em vẫn đến chỗ you-know-where. Và ngâm trong nắng... và một cao thủ võ lâm tạt qua... đốt hết buổi chiều ở đó với các thứ:
- Bình hoa. Bàn cờ. Bùm!
- Nhựt Bủn: vòng bi, dầu bôi trơn vòng bi, công nghệ vật liệu nhẹ &... (cái gì quên r, hnhư là điều hòa hay là bugi). Denso
- Đức: bosch
- Test 2 cái ô tô & công nghệ xe tăng
- Nhiệt độ của cái nhà. than.
- Core business. Hà Trung.
- Hình. Bóng. Derrivatives
- US vs UK
- Đào giếng. 35. 40. ko quá 2 tháng.
- Tàu. cướp biển. bão. cháy. "Đi vé về vận đơn"
- 1 tệp record dài như sớ táo quân: từng gầu, trong 2 năm! 
- Luật sư, bác sỹ, kiến trúc sư &... (cái gì í, lại quên r)
- Thiếu nữ đánh cờ vây. 48? 240!
- Encyclopedia
- Làm toán k dùng nháp. Nhân 5 chữ số. Chơi cờ 'khơi khơi'. "Đứa nào chả như nhau, hơn nhau cái chữ đẹp!". Discovery.
- Từ 1-5: hard. >5: soft. 
 ....
Thấy vẻ đẹp của tri thức & mìh đúng là con ếch. Nghe có vẻ màu mè tuồng chèo cải lương, nhưng nó thực sự làm em thấy MUỐN hiểu, biết những thứ... giời ơi đất hỡi: Các trường phái hội họa, nước hoa, các loại rượu & cocktail, các loại... màn hình TV, GPS là gì, các loại công nghệ cắt, hàn; bảo tàng, vì sao Địa Trung Hải đẹp thế...
Nếu theo đúng kiểu tư duy "học địa lý làm gì, học lịch sử làm gì???", thì rõ ràng các thứ kia chả can hệ gì tới cuộc đời em. Tuy nhiên tuy nhiên tuy nhiên. Tự hỏi lại mình: quần áo để làm gì? Tại sao cần nhiều thể loại quần áo đến như thế (và mìh thik chúng đến nthế!!!)? Tại sao mìh nghe nhạc, coi phim, đọc sách, xem bóng đá, nhìn trời mây, ngắm cây cối hoa hoét?
See? "Làm gì vui thì làm!" (hay với em thì phải modify 1 tí: Làm gì nhảm nhí thì làm!)
*
Hôm trước các bạn tung hứng trên FB:
Tự dưng mình nghĩ, nếu mình của 5 năm trước mà gặp mình bây giờ, thì chắc mình-5-năm-trước sẽ tát cho mình-bây-giờ vài phát, còn mình-bây-giờ sẽ bảo mình-5-năm-trước là con dở hơi!! :| :| Nhưng dù là "mình" nào thì mình cũng đều........... yêu cả =))))))))))))

Nếu mình của 5 năm trước mà gặp mình của bây giờ sẽ đá cho một cái rồi nói "thằng sở khanh" mà nếu mình của bây giờ mà gặp mình của 5 năm trước sẽ cười và nói "rồi mày cũng giống tao thôi" :))

Cần gì đến 5 năm?
Nếu em của năm ngoái gặp em bây giờ... chắc sẽ cầm 1 số thứ to như quyển từ điển nện vào đầu rồi túm cổ về nhà. Còn em-bây-giờ mà gặp em-năm-ngoái, cũng sẽ đập đầu nó "bộp" 1 cái cho nó rời khỏi cái màn hình desktop, ném sách cái vèo & lôi nó ra đường!

---
12:48 PM 8th May
Ở lưng chừng hope & hopeless.  happy n sad. to DARE or NOT to dare.

...
- Em có biết mấy cái phim Oscar làm bao lâu k?
- Vài năm, huh.
- Uh. 1 cái phim tài liệu 15' làm ròng rã 4 năm trời. Avatar là 10 năm từ lúc nghĩ ý tưởng, viết kịch bản...
- Thì đó, vì ng` ta MUỐN làm mà! Em ko biết em muốn gì!!!
- Khi anh quyết định abc với cái giá whatever, mọi người đều bảo ko thể nào hiểu nổi, thằng này điên à.
- Nhưng vì anh có mục tiêu nên anh sẵn sàng làm!
- Yep
- Aiza, em là cái kiểu cứ làm cái này rồi mới nghĩ tiếp đc...

Phải có tầm nhìn thế lọ thế chai. Ồ tất nhiên, em rất thuộc lý thuyết! Nhưng nhìn lại các thứ em đã làm, các thứ em đã bỏ, các 'cuộc chia tay'. Em là chúa lập-kế-hoạch nhưng vỡ-kế-hoạch thì còn giỏi hơn!
Nó giống như xây lâu đài cát. Em cẩn thận chọn chỗ, đắp nền (khó tính còn chọn cả cát loại nào .v.v. & .v.v.), rồi mải miết xây như thể đó là cái lâu đài cát duy nhất của đời mình và đời mình ko có việc gì ngoài nó. Thế rồi bỗng dưng một ngày đẹp trời, vì một cái nhảm nhí gì đó: một cơn sóng ko như những cơn sóng khác, một cánh hải âu bay ngang, một áng mây trắng đến sững sờ, một mảnh buồm thấp thoáng, hay một vệt gió lạ mang hương thơm chưa bao giờ biết tới... Nếu nó ko đáng chú ý thì nó đã thực sự ko đáng chú ý. Còn một khi nó nhắc hoặc thắp lên một điều gì đó... Một điều khiến mình ăn ngủ ko yên. Một điều cứ dằn vặt trong đầu. Em sẽ bỏ dở lâu đài, bất kể nó chưa ra gì hay chỉ còn một chút xíu nữa nó sẽ thành một tác phẩm nguy nga. Ko phải vì những thứ kia vui hơn. Mà vì tự thấy ko nên làm thế với cái lâu đài: Ko nên tiếp tục khi mìh ko còn toàn tâm toàn ý với nó.
...
Almost decided.
*

I've watched My life in ruins. A simple, popular but meaningful story: someone appears and changes ur life 4ever! U know, that's what u've made 4 me. Thx u :*

Wednesday, April 13, 2011

Bạn nhảy cao được bao nhiêu?

[ - Ô, bợn chưa biết cái đó sao?
(lắc lắc)
- 5' nhé!
Sột soạt sột soạt... Doraemon lục lọi lục lọi, rồi lôi ra từ trong túi thần kỳ ;)) ]







Những người thích nuôi bọ chét đều chứng kiến một thói quen kỳ cục của bọn bọ chét. Những con bọ được luyện tập bằng cách bỏ vào một cái hộp bằng bìa có nắp. Bọn bọ chét sẽ nhảy lên để chạm vào cái nắp, nhảy đi nhảy lại.

Nếu bạn quan sát bọn bọ nhảy đập đầu vào cái nắp, bạn sẽ thấy dần dần chúng sẽ ko nhảy cao chạm vào cái nắp nữa. Rõ ràng, đập vào cái nắp hộp thì khá đau nên chúng giới hạn chiều cao chúng nhảy lên.

Rồi bạn nhấc cái nắp ra. Bọn bọ vẫn tiếp tục nhảy, nhưng ko hề nhảy ra ngoài cái hộp. Vì chúng ko thể ư? Tại sao?!

Lý do rất đơn giản: chúng đã đặt cho mình giới hạn chỉ nhảy cao đến mức đó thôi.

Khi con người giới hạn bản thân và không tận dụng hết khả năng của mình, họ ko thể nhảy cao hơn.
Họ nghĩ rằng họ đã làm-tất-cả-những-gì-có-thể rồi.

Và... đúng là như thế thật...!

[Tác giả: Cá Voi Xanh - đăng trong Bộ kỷ vật 10 năm Hoa Học Trò - tập Nghe bởi trái tim]

Friday, March 18, 2011

Road

(lấy từ imgfave :"> )

Đã gọi là hy vọng thì không thể nói đâu là thực, đâu là hư. Cũng giống như những con đường đi trên mặt đất: kỳ thực, trên mặt đất làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi!
(Lỗ Tấn)

Nhìn thấy Leezon treo câu này đung đưa trên YM. Mưa ngớt ngớt rồi :)

Saturday, January 22, 2011

Mắm tôm & Ếch



Chủ nhựt Ếch ăn bún đậu mắm tôm nhà ôg
Tối về nhà mẹ mắng

Thứ 2 bạn Ếch rủ mắm tôm bún đậu ngõ Tràng Tiền
và tối về nhà lại đậu mắm tôm (ko bún)
Để ngày thứ 3 tin vui bay tới:
- Ếch ương! Em... sẽ đc ra khỏi giếng!

Tối t3 nhà vẫn còn mắm tôm...
để rồi thứ 4:
- Ếch, dọn đồ đi, thứ 2 tuần sau em chính thức 'bay'!

Tối t4 hăm hở KFC
để rồi t5 dân tình bảo có vụ ì xèo ăn gà thối +________+
Và cũng thứ 5
Hung thần lừ lừ rào miệng giếng
- không! sao có thể thả con ếch đi khi chưa có con gà nào?
- không! ếch ko ở đây thì con gì nhảy nhót cho ta!
- không! ếch phải ở đây tới khi kiếm được một con gà
- và ếch phải biến con gà thành ếch!

Hung thần bịt-miệng-giếng kính mến,
Dạy gà thành ếch là chuyện nhỏ
Nhưng Ếch chưa và không và không bao giờ là "gà hunter"
Ếch cũng chưa và không phải hòn vọng phu (mà ngay đến hòn vọng phu thật cũng chán làm vọng phu đến nỗi đã nhảy vào lò nung vôi cho rồi!)

(huống chi đợi một con gà không xứng đáng được trầm trọng như hòn vọng phu!)
Bởi thế
Tôi ra đi, Hung thần đừng cản


Vì mắm tôm nhà vẫn còn...
hay vì Ếch là ếch ương...

Thứ 6.
Sáng va vào ghế sứt da. Tối về giấy cứa rách tay.

Sunday, November 21, 2010

;))

Khác hẳn với cái tốc độ 2 tháng/3 dòng, hnay mìh đọc 3h hết 3 chapters r nhớ ^^. Mai printout rồi đọc tiếp :X

Hay cực, bùn cười cực ^^

Sunday, July 4, 2010

Love of my life

Sáng qua, bỗng dưng tự hỏi: ủa, zị quy định trong đời đc fép có bao nhiêu "love of my life" nhỉ? Mìh nghĩ, > 1 chắc cũng k vđề j`, fải k.

Nói thật là mìh hơi có cảm hứng với cái thứ mìh đag làm. & mìh ngộ ra là có vẻ mìh thik học luật. Hahah, cái thứ mìh làm lúc chiều qua mìh thấy giống Due Diligence :P.

anw, i'm not a slave of work.

Mìh cũng sẽ k nghĩ đến việc ng` ta nói đó là bù nhìn. ko ở trong chăn k bít chăn có rận (1 câu kiểu kiểu nthế nhưg k fải với nghĩa tiêu cực nthế, ý mìh là k ở trog hoàn cảnh mìh thì ko bít đc, đừng fán linh tinh). àh & mìh hỉu tại sao "trợ lý là tư vấn", còn mìh là bù nhìn :). hah, cái gì thì có thể tư vấn, cái gì thì fải chỉ đâu đánh đấy, ng` có hiểu ko?

no prob. mìh vẫn thế: i'm what i want, whether others understand or not.

(nhảm nhí kinh)

Friday, April 9, 2010

Whatever

Whatever they're done or undone
Whatever whatever will come
At least, I make decision
I choose MY road

Am I right or wrong?
Time will give me the answer

And whatever wrong or right
I always be myself - Lurang
It is importance the most

I do what I need
to become what I want

So
Be strong with my sword
Be optimistic with my jewel
And be confident with my mirror

...
I miss u so much
Sir Albus Dumbledore
I remember your quote
"Your choice shows who-you-are"


*
After finishing the "poem", I realize that the song "No matter what" (Boy zone) definitely suits it. Try this

Thursday, September 17, 2009

ngày 17/4/09

NAM TIẾN
Phải đi. Phải đi thôi…
Là một đứa Hà Nội, thời sinh viên ko có tý nào ký ức ‘trọ học’, ‘xa nhà’. Ko bao giờ lo: tối ăn cái chi, mai ăn gì. Ko biết đến vay mượn, đầu tháng cũng như cuối tháng. Ko bao giờ đối mặt với những hóa đơn. Ko cần biết giá cái gì tăng lên, giá cái gì hạ xuống.
Phải đi. Phải đi thôi…
Cuộc sống quá đủ đầy khiến mìh ko biết rằng mìh đang rất-sung-sướng. Quần áo có máy giặt lo. Nước nóng có bình nóng lạnh lo. Đồ ăn có tủ lạnh lo. Relax có TV lo. Ngủ có 1 đống chăn & gối lo. Sách có cả 1 phòng để bày, mấy trăm cân cũng kệ!
Phải đi. Phải đi thôi…
Nhìn thấy gần nhà có đứa từ quê ra, bằng tuổi mình. Trường nó ở cạnh trường mình. Nó đi học bằng bus, ngày ngày cun cút đi về, cun cút chợ búa cơm nước. Mìh đi xe máy, ngày ngày lang thang, mỗi ngày đi 1 giờ về 1 giờ. Cơm nước chợ búa bảo “con bận học”!
Phải đi. Phải đi thôi…
Ra đời, nó nói cho 1 câu thì cứng họng ko cãi được. Nhưng về nhà thì gân cổ cãi lại bố mẹ. Ăn ở bừa bãi. Ngủ muộn, dậy muộn: bố mẹ gọi còn bị càu nhàu. Ăn giờ nọ, ngủ giờ kia: Tung hoành bê tha trong chính nhà-của-mình.
Phải đi. Phải đi thôi…
Người ta bảo là ‘sướng quá hóa rồ’, đúng đấy! ‘Nhàn cư vi bất thiện’, đúng đấy! Bận học gì đâu: Bảng điểm chẳng đủ ngon lành để bon chen Hà Lội, xách dép cho cái đứa-ở-quê-ra kia!
Thế nhé,
Từ nay biết thế nào là cuối tháng & đầu tháng.
Biết thế nào là mùi vị những cái hóa đơn đập vào mặt.
Biết thế nào là fải - trái ‘interpersonal communication’.
Biết thế nào là quần áo giặt tay, cơm nấu 1 bữa ăn cả ngày hay trường kỳ cơm quán, ko tủ lạnh, ko TV, ko bình nóng lạnh.
Biết thế nào là dậy sớm dậy muộn ko ai hay, đi sớm về khuya cũng ko ai cần biết.
Biết thế nào là tự túc = hạnh fúc toàn tập.
Biết cái cảm giác lơ ngơ ở 1 nơi hoàn toàn mới. Đi đường nào cho khỏi tắc? Đường 1 chiều, 2 chiều? Những ngày nước lên, những khu nước ngập…?