Showing posts with label 1990s. Show all posts
Showing posts with label 1990s. Show all posts
Wednesday, June 18, 2014
1.
Đi hai ngày hay ho mà. Như kiểu phiêu lưu.
Về, đêm qua, vẫn vui. Chỉ mệt thôi.
Giờ tự dưng thấy buồn khôn tả.
Hà Nội trở nên xa lạ và khó ưa kỳ cục. Chưa bao giờ gặp cảm giác bải hoải như thế này với Hà Nội. Bình thường chỉ toàn kiểu "Hà Nội ơi tôi về rồi đây, ở đó vui nhưng vẫn nhớ đây quá giời ạ.". Lần này thì không. Chỉ thấy rỗng.
2.
Ảnh chôm của Ti, chả hỏi, thích thì chôm.
Bị giống Ti, thích những bảng hiệu vẽ tay, sơn chữ kiểu xưa xưa. Hôm đó ngồi ô tô ngó hết bảng hiệu trên đường, nghĩ mấy đứa như mình kể cũng cải lương tuồng chèo kinh. Cứ cái gì có mùi xưa xưa là thích. Mà ko biết nó xưa thật hay phết lên một lớp xưa xưa thôi?
Quái lạ là tại sao mưa rào mùa hè lại có thể buồn như này???
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Em-Di-Qua-Toi-Ha-Anh-Tuan-Anh-Khoa/ZWZ9AI8C.html
Sunday, April 6, 2014
1990s
1.45 P.M
Tôi thấy mệt, nên dọn đồ đi về. Nhạc trở nên ầm ỹ quá so với sức chịu đựng của tôi.
Nhưng trước khi về, tôi cắm điện thoại tôi vào loa để mở La vie en Rose.
Giọng Cyndi Lauper ám ảnh. Tôi ngồi chơ vơ ôm cái ghế xoay cạnh quầy bar. Từ đây nhìn được toàn bộ căn phòng cũ kỹ tối. Không gian 1990s vẫn đọng đầy ở đây. Qua ô cửa khung gỗ to và rộng, lấp ló ngoài ban công, những lọ loa kèn trắng xanh nở sáng trên nền trời xám âm u.
Tất cả những thứ ấy, và tôi lửng dửng sắp ốm lúc ấy, cộng lại, thành một cái gì đó buồn thê thiết mà, tôi ko bao giờ nghĩ thứ buồn thê thiết ấy tồn tại ở Hà Nội này.
*
Khi tôi xuống cầu thang rồi ra khỏi ngôi nhà. Trời xám ẩm, nhiều gió và như thể một lớp sương bạc phủ lên tất cả.
Tôi trèo lên xe, chạy dưới những tàng cây dọc phố Lê Thái Tổ. Cứ nghĩ nếu giờ là 1990s thì sao? Nếu tôi sinh ra sớm hơn cỡ độ chục năm, thì sao?
Nếu giờ là 1990s. Cuộc sống sẽ chậm rãi và đơn giản hơn. Tôi nghĩ thế.
Nếu tôi sinh ra sớm hơn cỡ độ chục năm. Có lẽ cuộc sống tôi lúc này, đã đến giai đoạn đỡ quằn quại hơn. Có phải?
(Hay là nó chuyển sang một level quằn quại mới?)
Tôi thấy mệt, nên dọn đồ đi về. Nhạc trở nên ầm ỹ quá so với sức chịu đựng của tôi.
Nhưng trước khi về, tôi cắm điện thoại tôi vào loa để mở La vie en Rose.
Giọng Cyndi Lauper ám ảnh. Tôi ngồi chơ vơ ôm cái ghế xoay cạnh quầy bar. Từ đây nhìn được toàn bộ căn phòng cũ kỹ tối. Không gian 1990s vẫn đọng đầy ở đây. Qua ô cửa khung gỗ to và rộng, lấp ló ngoài ban công, những lọ loa kèn trắng xanh nở sáng trên nền trời xám âm u.
Tất cả những thứ ấy, và tôi lửng dửng sắp ốm lúc ấy, cộng lại, thành một cái gì đó buồn thê thiết mà, tôi ko bao giờ nghĩ thứ buồn thê thiết ấy tồn tại ở Hà Nội này.
*
Khi tôi xuống cầu thang rồi ra khỏi ngôi nhà. Trời xám ẩm, nhiều gió và như thể một lớp sương bạc phủ lên tất cả.
Tôi trèo lên xe, chạy dưới những tàng cây dọc phố Lê Thái Tổ. Cứ nghĩ nếu giờ là 1990s thì sao? Nếu tôi sinh ra sớm hơn cỡ độ chục năm, thì sao?
Nếu giờ là 1990s. Cuộc sống sẽ chậm rãi và đơn giản hơn. Tôi nghĩ thế.
Nếu tôi sinh ra sớm hơn cỡ độ chục năm. Có lẽ cuộc sống tôi lúc này, đã đến giai đoạn đỡ quằn quại hơn. Có phải?
(Hay là nó chuyển sang một level quằn quại mới?)
Thursday, May 3, 2012
"Thế nhé, xa nhau có buồn..."
Mãi mãi trong em lắng đọng
Chuyện buồn trôi theo cơn gió
Đêm nay em mơ giấc mơ hồng
Bình yên giữa đêm mênh mông
Thế nhé xa nhau có buồn
Chuyện buồn em chưa dám nói
Nếu có chia ly suốt đời
Đừng quên giấc mơ tuyệt vời
Sóng vỗ sóng vỗ cánh chim bay
Em như cánh chim xa bầy
Gió cuốn chiếc lá gió bay xa
Bên em bóng đêm lạnh giá
Thế nhé xa nhau có buồn
Chuyện buồn em chưa dám nói
Nếu có chia ly suốt đời
Đừng quên giấc mơ tuyệt vời...
[Giấc mơ tuyệt vời - Bảo Chấn]
---
Search Utube và thử nghe tất tật các version, kết luận là mìh chỉ thích nghe 'mộc' như thế này thôi.
A2 hát mộc nghe có lệch tone 1 tí, và đoạn đầu các bạn vỗ tay làm lệch hết cả nhịp và thi thoảng có bạn 'hét' vào - nhưng vẫn khoái hơn cái bản anh quạt chả tưng tưng.
Clip dưới đây: các bạn nhìn hơi 'bô nhếch' tí (chơi ngẫu hứng mà) nhưng giọng b í khỏe & rất biểu cảm
Hoàn toàn là í kiến cá nhân của mìh, các b tin hay k thì tùy: các version khác đều rất kinh khủng. Có bản thu trong phim Cầu thang tối (original version đấy) thì cũng đc, nhưng tóm lại là mìh thấy acoustic ổn nhất.
| 1 thời bị nghiện Echi |
Subscribe to:
Posts (Atom)
