"Sông Đằng một dải dài ghê
Sóng hồng cuồn cuộn tuôn về biển Đông
Những người bất nghĩa tiêu vong
Nghìn thu chỉ có anh hùng lưu danh"
[Phú sông Bạch Đằng, Trương Hán Siêu]
.
Từng nghe:
Việc nhân nghĩa cốt ở yên-dân
Quân điếu-phạt trước lo trừ bạo
Như nước Đại Việt ta từ trước
Vốn xưng nền văn-hiến đã lâu
Núi sông bờ cõi đã chia
Phong tục Bắc-Nam cũng khác
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời gây nền độc lập
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương
Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau
Song hào-kiệt thời nào cũng có.
Cho nên:
Lưu Cung tham công nên thất-bại
Triệu Tiết thích lớn phải tiêu-vong
Cửa Hàm Tử bắt sống Toa Đô
Sông Bạch Đằng giết tươi Ô Mã
Việc xưa xem xét
Chứng cớ còn ghi.
...
Trọn hay:
Đem đại-nghĩa để thắng hung-tàn
Lấy chí-nhân để thay cường-bạo
...
Gươm mài đá - đá núi cũng mòn
Voi uống nước - nước sông phải cạn
Đánh một trận sạch không kình ngạc
Đánh hai trận tan tác chim muông
Cơn gió to quét sạch lá khô
Tổ kiến hổng sụt toang đê vỡ
...
[Bình Ngô đại cáo, Nguyễn Trãi]
-----------------------------------------
Viết mấy dòng gọi là khai-bút, còn dưới đây thì là chuyện của người không lưu-danh, chuyện rất nữ nhi thường tình.
Hơn chục năm nay rồi Tết nào Lu cũng lôi áo dài ra mặc, từ hồi anh em chưa có trend tới khi có trend hay tới khi hết trend - sao cũng được, người này không đu trend. Nhưng mọi năm thường mặc một hôm hay một lúc, giao thừa và mùng 1, (hoặc mùng 3 mùng 4 nếu có bạn ghé chơi), rồi quanh ra quanh vào, chụp tấm hình dưới mái hiên nhà rồi thôi.
Năm nay mặc từ 30 mùng 1 mùng 2 mùng 3 tung ta tung tẩy =))
Mùng 1 thấy áo gấm Lu đẹp quá đến nỗi không nhận ra người bác với style bán báo hàng ngày, cháu t ôm dính t ko rời, đòi chụp 9981 bức hình với bác. Hay quá như thể tự nhiên mới có thêm 1 đứa con gái, xúng xinh váy áo với xem môi còn son không =)) Áo dài gấm màu hồng lựa hết vải chợ Đông Ba, rồi đi khắp thành phố tìm chỗ may áo kiểu ngũ thân truyền thống, mặc với quần lụa hồng. Bảo sao cháu gái si mê :))
Mùng 2 ghé nhà bác, bác bảo ừ ha cứ mặc áo dài đi chúc Tết cho đẹp nhỉ để bác cũng mặc. (Nói vậy chứ tất nhiên là bác quên, như thể khi anh em ra khỏi cửa thấy mùi canh măng bay nghi ngút khắp sân, hỏi bác ơi bác đang đun gì àaa bác mới hỏi ủa sao chúng mày biết (bác không thấy mùi măng khắp nơi àaa), thế là bác lại ối dổ ôi nhớ ra còn nồi măng trên bếp!)
Mùng 3 đến chơi với bà trẻ, bà vui quá khen quá, bà bảo bà có áo gần giống màu của cháu này. Rồi bà lần chùm chìa khoá, mở tủ, khoe nguyên một tủ áo dài quá trời từ áo lụa tím, áo nhung thêu, áo vàng mỡ gà, áo màu rêu... rồi bà bảo già rồi bà không mặc nữa chứ hồi trẻ bà cũng mặc, bà mà mặc áo đi đâu thì đúng là hai bà cháu mặc gần giống nhau nhỉ! Áo của bà màu tím tươi, lụa Hà Đông hoạ tiết chữ phúc tròn. Áo của Lu màu tím đậm, in hình hoa hồng, chất vải nhẹ nhõm & tà áo được khâu tay nên nhẹ tênh bay thướt tha.
Bà lì xì cho Lu hẳn tờ tiền to nhất, xin bà lấy ít thôi nhưng bà không chịu nghe.
Thế nên Lu vẫn mặc áo dài & mặc mẹ tình hình. Ai kêu bội thực áo dài thì cứ kêu. Như kiểu hôm rồi có đứa chê bánh chưng này nọ làm giang hồ dậy sóng. Thì, ai chê cứ chê ai cãi nhau cứ cãi nhau, Lu gói bánh cứ gói.
Nhưng ấy, Trịnh Công Sơn cũng viết là,
"Hãy còn bước đi cho bình minh lên sớm
Cho đời chút-ơn biết tà-áo nọ"
Biết vậy.
(Ủa sau chục ngày thì nhận ra là: Ủa mình có bước đi hay không thì bình minh vẫn lên mà, nhỉ???)