Mìh ko mún văng ra 3 cái từ bất lịch sự đâu nhưg ở với bạn dạo này chán chết đi đc!
- Lúc viết entry thì typing cũng có vấn đề
- Muốn đổi theme thì n~ cái theme có sẵn của bạn xấu điên.
- Muốn tự create theme thì quá ư phức tạp (bạn 360 ngày trước thik pix nào thì chèn pix í vào làm theme thế là xog. còn ở đây àh, t fải học cách edit HTML, rồi chèn gadget rồi viết code thế lọ thế chai, thật là kinh!
- Muốn lười tị google n~ cái theme có sẵn rồi copy paste vào đấy. Thì khi muốn edit layout: đơn giản nhứt là muốn move n~ cái page elements, thì ko thể nào mà move đc >.<.
Thật khó chịu với bạn quá chừng!!!
Showing posts with label linhtinh. Show all posts
Showing posts with label linhtinh. Show all posts
Wednesday, March 3, 2010
Wednesday, February 24, 2010
Bực mìh ghê á
Có n~ cái nhỏ nhặt tí xíu nhưg mà đem lại cái non-comfort to đùng, khiến mìh khó chịu khủng khiếp í >.<
Mang quyển ebook ra hàng in. Nó làm ẩu, thế là cái page number, đáng ra fải ở fía ngoài cho dễ tìm - thì nằm tít vào phía gáy sách. Bực quá >.< >.<
Rồi lại vừa thêm 1 cái sorry email nữa.
Mang quyển ebook ra hàng in. Nó làm ẩu, thế là cái page number, đáng ra fải ở fía ngoài cho dễ tìm - thì nằm tít vào phía gáy sách. Bực quá >.< >.<
Rồi lại vừa thêm 1 cái sorry email nữa.
Thursday, November 26, 2009
rừng phong thu đã nhuốm màu quan san
người lên ngựa. kẻ chia bào
rừng phong thu đã nhuốm màu quan san
dặm hồng bụi cuốn chinh an
trông người đã khuất mấy ngàn dâu xanh
người về chiếc bóng năm canh
kẻ đi muôn dặm một mình xa xôi
vầng trăng ai xẻ làm đôi
nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường
đây ko fải mùa thu Việt Nam. mìh thấy giống mùa thu Nhật Bản. vừa xem mấy cái hình lá phong - mùa thu - Japan. đẹp ngây ngất...
---
so dần dây vũ dây văn
bốn dây to nhỏ theo vần cung thương
khúc đâu Hán Sở chiến trường
nghe ra tiếng sắt tiếng vàng chen nhau
khúc đâu Tư Mã phượng cầu
nghe ra như oán như sầu phải chăng?
Kê Khang này khúc Quảng Lăng
một rằng lưu thủy hai rằng hành vân
quá quan này khúc Chiêu Quân
nửa phần luyến chúa nửa phần tư gia
trong như tiếng hạc bay qua
đục như tiếng suối mới sa nửa vời
tiếng khoan như gió thoảng ngoài
tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa.
---
nghĩ vẩn vơ, tự nhiên lại connect Code of Ethic với việc các cụ ngày xưa "cáo quan lui về ở ẩn". chả là, Code of Ethic cũng dạy rằng (thực ra là Standard or Professional) dạy rằng nếu thấy cty mìh violate mà mìh fản ánh & nó lờ lớ lơ đi, thì fải ko đc liên quan gì đến cái côg việc sai trái đó nữa & tìm tư vấn luật thôi (nhưg ở VN ko có tư vấn luật, thế nên, em sẽ là ng` ra đi /:)
Friday, November 13, 2009
seriously... :-ss
Trời!
Sáng lạnh hanh hao. Mìh online, giở Google Reader ra đọc. Suddenly nhìn thấy pix này: mặt bác này - ko, mắt bác í & quầng thâm quanh mắt - mìh sợ quá. quầng thâm quanh mắt mìh h chắc = 1 nửa nthế rồi :((
ko ko ko. 1 cái hình ảnh bết xê lết & thiếu sức sống - ko fải mìh! nhất định là ko fải nhá! :(( ai bảo ngày xưa mìh thích "con mắt của học hành chăm chỉ" đấy cơ :((. ôi, tuổi trẻ! ôi, bồng bột!

Sáng lạnh hanh hao. Mìh online, giở Google Reader ra đọc. Suddenly nhìn thấy pix này: mặt bác này - ko, mắt bác í & quầng thâm quanh mắt - mìh sợ quá. quầng thâm quanh mắt mìh h chắc = 1 nửa nthế rồi :((
ko ko ko. 1 cái hình ảnh bết xê lết & thiếu sức sống - ko fải mìh! nhất định là ko fải nhá! :(( ai bảo ngày xưa mìh thích "con mắt của học hành chăm chỉ" đấy cơ :((. ôi, tuổi trẻ! ôi, bồng bột!
Saturday, July 25, 2009
em ở đâu khi bóng đêm về/ quanh đời tiếng mưa quạnh hiu
... Em ơi vì sao ta đã xa nhau/ trăm năm nỗi nhớ vẫn hoài...
- Harry Potter 7?
- Momo?
- Bắt trẻ đồng xanh?
- Nhóc Nicolas 1, 2?
- Tốt tô chan???
- Peter Pan áo choàng đỏ?
- Emil?
- Trên sa mạc và trong rừng thẳm???
- Sách kinh tế lượng, xác suất???
- :(( còn bao nhiêu nữa, ko nhớ hết :((
mìh ghét đứa nào nghĩ ra cái câu "đứa nào cho mượn truyện là ngu, đứa nào trả lại truyện còn ngu nữa" :(( sao nó có thể nói như thế chứ!!!
nói thế, mìh cũng đag cầm:
- Jane Eyre của Hồng mèo (nó bị rách, từ đầu đã rách nhưg mìh làm rách thêm 1 tị. nên định là dán lại rồi sẽ đem trả. nhưg chưa đi xin hồ :( )
- 1 số sách Cường béo chôm của bà chị cho mìh mượn
- 2 quyển sách triết của teacher Fang Xian
- 1 đống lưu bút of các bác A2 từ hồi làm "chúng tôi là chiến sỹ"
Lại còn bị thất lạc mấy quyển Hà gà chôm của bà Ngọc cho mượn nữa :((
Saturday, April 18, 2009
Change?
Time flied. I can't remember how March & a half of Apr have gone.
- Stressful? Healthy problems?
- Little isolation?
- Crash?
- Lazy?
- Bookworm?
- Too much free so too much lonely?
Today, after a white night - once more, I feel... smth like blank... smth like hope... smth clear... smth confused...
---
It's easy to quickly reply every questions related to future & career:
- Oh, too far to think about. I don't care anything. Now I have to pay attention on my thesis for graduation...
- Part-time work? Nothing. So do freelance. No no no.
Love & marriage? I only feel =)) when talking 'bout that.
---
But, recall. Exactly, could I be free like my performance?
Standing at a crossroad with too many roads to choose. I see: I have to choose one & follow it (just tomorrow may rain so I'll follow the sun...). I also undersand I have responsibility for all my choices & decisions. No regret, no complain! I also know deeply that I'm the only one who could answer all questions: what exactly I want? who exactly I want to become? where exactly I want to work & live? How exactly is my work, how exactly is my life? Ah` hah, my love, my future family, too & so on...
Haiz. It's a very very long way waiting for me. I believe in happy-ending like folk-tale so I don't want to complain. But emotion is emotion. It advises me to write it down.
---
Last week & the isolation.
Well, someone could never know. Who care? I don't want to care, too. I tasted the feeling & that was enough. Luckily, it didn't go too far.
I sometimes feel quite angry & disappointed for someone's behavior. Too selfish, that's all. Ok but it wasn't too important to me so that I became crazy.
---
Last few days & probs at home. Exactly, what is relationship? what is closed relationship? To me, it only a principle: no love = nothing.
---
Last night, I had an important discussion with one of my friend. It was really essential to me 'cos it's a chance for me to test my knowledge. Or I could be confident (even a very little) & proud (even a bit, too) of my understanding; or once more, disappointed about myself.
& I was true.
It doesn't mean that I'm always right or I could remember all important knowledge. But, at least, I felt free. No pressure. No worry.
---
Ok, change is natural, change is a part of our lives. No matter what it is, I hope something could remain, forever.
Although I look very different from me in the past.
Although I have new hobbies, new habits replacing the old ones.
---
Now I'm listening to a Beatles' song. One of my favour song, for a long long time...
There're places I remember
In my life
Though some has changed
Some forever -not-for-better
Some has gone
[& some remain]
.... All these places have their moments
With lovers and friends I still can recall...
Some are dead & some are living
In my life:
I love them all...
Friday, April 17, 2009
Các bác female nên làm thợ cơ khí
Haiz.
Sáng nay mạng lởm, stress. Dạo này bịnh hơi nặng, stress vì những điều nhỏ nhặt & vớ vẩn.
Thế là lôi cái quạt (bẩn thỉu) ra kì cọ.
Mìh ko nhớ là mìh đã tắm rửa cho nó bnhiêu lần, nhưng hnhư this is 1st time mìh fải tháo cái 'lồng' đằng sau của nó ra.
Nhớ lại, lúc đầu mìh thik cái quạt này. dáng nó có vẻ gọn gàng hơn so với quạt bthg` => tốn ít chỗ hơn & nó đỡ fải quay qua quay lại ngứa mắt.
Thực ra lần trước mìh đã tháo 1 fần cái 'lồng' ở đằng trước. Đấy là cái bộ fận quay2 => làm thay đổi hướng gió (thay vì cả cái quạt fải hùng hục quay qua quay lại làm mìh ngứa mắt - như đã trìh bày ở trên). Nhưng ko biết vì các bác thợ cơ khí chế tác cao siêu ntn. Kquả là tháo xog thì ko lắp vào đc.
Lần này thì mìh tháo tiếp cái 'lồng' đằng sau. Đến lúc đó thì lại nhớ thương cái quạt kiểu 'truyền thống' bao nhiêu: vì cái hệ thống tháo ra - tháo vào của nó khá simple. Đằng này: 6 con ốc. Vặn vặn vặn đau cả tay.
Rồi thì cũng xog cái khoản tháo ra, giặt giũ.
h lại lắp vào.
Có 1 cái vòng tròn tròn gì đó, ko hiểu để làm gì. Mìh thử bỏ nó ra: quạt vẫn chạy => thế thôi, bỏ hẳn.
Lúc đầu mìh lắp cánh quạt nó cũng ko quay. Lắp đi lắp lại 1 hồi: ok, nó quay. Nhưng chỉ với số 2 & 3. Số 1 down rồi.
Ok cũng chả cần tới 3 số.
Thế rồi lắp đến cái 'lồng'.
Vặn đc 1 con ốc.
Rồi mắm môi mắm lợi thế nào cũng ko vặn đc những con ốc khác nữa.
Mìh điên wá bỏ cái 'lồng' í đi luôn. Mìh cũng đủ 'già' để ko thò tay thò chân vào đấy mà cần mấy cái lồng bảo vệ.
---
Haiz, nghĩ chỉ thấy pùn vì mìh đoán chắc cái 'quả' quạt này do 1 bác male thiết kế. Cũng giống như cái cupboard dưới nhà. Hoàn toàn ko friendly với ng` sử dụng - là female.
Các bác male í cần j` biết đâu, mà thực ra có cần or ko mìh ko biết, nhưng làm sao mà các bác í biết được khi mà mấy cái việc liên quan đến tủ bát đĩa (thì chỉ có úp bát và suy ra là rửa bát chứ gì nữa!) là việc của các bác female, hay việc lau rửa cái quạt - cũng cho các bác female nốt chứ còn gì (trog tâm tưởng of mìh thì hoàn toàn k có chuyện fân biệt giới tính cho côg việc, nhưg mà với các bác khác thì có)!
Nên thực ra mìh chỉ muốn có bác female nào đó cũng làm thợ cơ khí. Mìh sẽ mua ngay đồ các bác í làm ra.
Vì khi ấy cái quạt sẽ simple để tháo ra tháo vào. Cánh quạt cũng sẽ ko sắc lẻm như dao.
Cái tủ bát đĩa cũng sẽ ko có những đoạn đầu mấu inox nhọn hoắt, ko cẩn thận là cào xước da như chơi.
...
Mà, ngẫm nghĩ 1 lúc rồi bảo: hnhư là quy chụp hơi nhầm lẫn rồi. Đầy thứ khác ko friendly với người sử dụng, chắc j` đã chỉ bởi male hay female. Như cái ghế nhựa, cạnh cũng rất sắc. Như .v.v. & .v.v. các thứ như kiểu sản fẩm dùng thay thế mì chính thì ingredient chỉ có... chất điều vị (mono sodium glutamate) thôi; hay mì khoai tây thì khoai tây chiếm tới... 1% cơ.
Vnese nhà mìh gọi đấy là 'ngu thì chết, bệnh tật gì', với chả 'biết rồi, khổ lắm, nói mãi'.
Nên thôi, ko nói nữa. Ng` ta lại bảo mìh ngu thì thật là nhục.
On going
Kể lể tị ti về tình hình dạo này. Post ở đây cho ít ng` bít. Mìh cũng k thik nổi tiếng ;)
Trước khi kể, post 1 bài thơ.
[Em cần ở anh một chút]
Em cần ở anh một chút
Những lời nói dối êm đềm
Sao anh ko làm như thế?
Để tình yêu khỏi lãng quên?
Em cần ở anh một chút
Những lời nóng nảy khác ngày
Để tình yêu mình vẫn cháy
Lúc mơ - lúc tỉnh - lúc say
Em cần ở anh một chút
Bước chân hai bậc cầu thang
Để cho tình yêu loạn nhịp
Trái tim một thời xốn xang
Em cần ở anh một chút
Nét buồn nghe điệu hát xưa
Hoàng hôn hạ dần đôi cánh
Đậu trên con nước lững lờ
Em cần ở anh một chút
Một chút, chút thôi anh ạ
Tình yêu sẽ ko hóa đá
Để mình mãi mãi có nhau
Em cần ở anh một chút...
[Thấy trên mạng, k bít của ai. tại cái ng` post trước mìh đã k thèm care xem tác jả là ai rồi. Em xin lỗi bác tác giả nhé.]
---
Giời ạ, êm đềm quá! Trong khi nước thì đang sôi & lửa thì đang bỏng & mìh thì tà2 tiến với tốc độ 1 ngày làm - 2 ngày chơi T_T.
Subscribe to:
Posts (Atom)