Showing posts with label nắng mưa là bệnh của giời. Show all posts
Showing posts with label nắng mưa là bệnh của giời. Show all posts

Sunday, June 19, 2011

Một ngày nắng xanh... (tập 2)

Vào lúc mìh type những dòng này thì ngày thứ bảy - 18/6/2011 đã qua rồi. Và mìh sẽ ko bị chưng hửng kiểu viết xong cái entry "1 ngày nắng xanh" và te tởn ra đường thì mưa như trút nước!

Nói thêm về cái ngày í. Trời nắng và nắng điên lên đc, đến nỗi mình đã cảm-thấy-một-cảm-giác cực kỳ cam chịu khi phải dress up. Mìh phóng xe vù vù trên Ring Road 3 (nôm na là đường vành đai 3, nhưng gọi thế nghe cho nó nguy hiểm ;)) ) và vữn đeo kính mát (vì nắng quá mà!). Bất ngờ và thình lình... mây đen ùn ùn ùn ùn ùn ùn ùn ùn ùn ùn ùn ùn ùn ùn ùn............. xô tới. Cứ như mây của cả thế giới dồn về đây, trời ơi!!! Và gió xô dạt cả xe. Và bụi điên cuồng - y như bão cát trên sa mạc! Rơi vào cái tình cảnh dở khóc dở cười: ko đeo kính thì bụi khỏi nhìn, mà trời xám ngoét đeo kính râm - cũng khỏi nhìn luôn...!

Thôi quay lại hôm nay :)

Monday, March 28, 2011

Vì sao Peter Pan không bao giờ lớn?

đặt gạch. & đi ngủ đã.
ho n` mệt quá :(
---
Updated @ 1 AM 7th Apr 2011

Vì sao Peter Pan không bao giờ lớn?

Tất cả trẻ em, trừ một đứa - đều lớn lên.

Khi đọc cái tuyên ngôn hùng hồn ấy, một nửa trong bạn bị choáng bởi câu hỏi to đùng: "SAO nó có thể không-lớn-lên?" trong khi nửa còn lại bị ngộp trong mơ ước cũng to không kém: "Ước gì mình được gào lên: Không! Phải là 2 đứa chứ! Mình cũng không lớn lên đây này!".

Vì sao Peter Pan không bao giờ lớn?
Nếu có câu trả lời, thì mình cũng có thể trở thành một đứa trẻ mãi mãi như Peter Pan, phải không?
*
Mình đã nghĩ ra nhiều lý do lắm.
Đầu tiên, trước hết và tiên quyết: lớn lên đòi hỏi mình bớt yêu bản thân mình. 
Peter, sau khi đã ngốc nghếch dùng bong bóng xà phòng để dính cái bóng vào với thân người, được Wendy giúp khâu lại cái bóng ấy: chú nhảy nhót tưng bừng:
- Tớ khéo chưa! Chú hân hoan. Về mặt khéo tay, chẳng ai sánh kịp tớ!
- Đồ khoác lác! Thế ra tớ chẳng làm gì đấy!
- Ồ, tí tẹo ấy mà - Peter vô tư đáp.
Yêu bản thân đến mức hồn nhiên coi công sức của người ta là cái đinh còn mình là cái búa - vậy thì cậu ấy không lớn là phải.


Thêm nữa, lớn lên đòi hỏi mình tự biết mình không phải là cái rốn của vũ trụ.
Nhưng Peter - một người luôn luôn là thủ lĩnh trong mọi cuộc chơi, sẽ chẳng bao giờ cần biết vũ trụ còn cái rốn quái quỷ nào!


... Mình nghĩ ra hàng đống lý do, để rồi đến cuối truyện, nhận ra rằng: chỉ có một lý do mà thôi.

Bà Darling nói với Peter là bà... sẽ rất vui nếu được nhận nuôi cả Peter nữa.
- Rồi cô sẽ bắt cháu đi học chứ? Peter ngờ vực hỏi.
- Đúng thế.
- Rồi cô sẽ bắt cháu đi làm ở cơ quan chứ gì?
- Cô nghĩ vậy.
- Thế rồi cháu sẽ thành người lớn à?
- Đúng vậy.
- Cháu ko muốn đến trường để học những điều nghiêm túc, Peter hăng hái nói - cháu không muốn thành người lớn! Cô... mẹ của Wendy ạ, cháu sợ nhất là khi ngủ dậy thấy râu mọc trên cằm.
- Peter - Wendy nói giọng hòa giải - dù cậu có râu, tớ cũng vẫn yêu cậu.
Và bà Darling dang tay ra, nhưng Peter quay đi.
- Cô lùi lại đi, không ai có thể bắt được cháu để làm cháu thành người lớn đâu.
Bạn đã thấy câu trả lời rồi chứ? Phải, đó là lựa chọn! Đơn giản là Peter kiên quyết chọn con đường không-làm-người-lớn. Bạn ấy không-muốn-lớn-lên. Vậy thôi.

Nhưng... tại sao Peter không muốn lớn lên? Làm trẻ con thì có gì vui hơn làm người lớn?
Trẻ con biết bay còn người lớn thì quên mất mình đã từng bay được!
- Tại sao người lớn lại quên bay?
- Vì họ không vui nữa, không ngây thơ và vô tâm nữa. Chỉ có những người vui vẻ, ngây thơ và vô tâm mới bay được thôi.
Ra vậy!
Vậy là người lớn không vui vẻ, không ngây thơ và không vô tâm...
Không vui vẻ, vì ngoài niềm vui, họ trải qua những cung bậc cảm xúc khác: nỗi buồn, sự thất vọng, chán nản, suy sụp... Để rồi qua đó biết nâng niu hạnh phúc, biết nhen lên hy vọng, biết gìn giữ một niềm tin, biết tận hưởng niềm vui cho trọn vẹn.
Bạn thích nếm mãi một vị kẹo bông ngọt ngào hay muốn nhấm thử một tị tẹo chanh chua, ít cay gừng ấm nồng, chút mặn mòi biển cả, và vài giọt đắng cafe?

Người lớn không ngây thơ - hẳn rồi!
Giống như cậu học trò ngày đầu đến lớp viết những dòng chữ giun dế xiên xẹo, sau bao ngày tập viết chai tay thì đã viết ra những dòng nắn nót: người lớn sống qua từng ngày và từng ngày ghi dấu trong họ.
Vết chai trên tay cho những dòng chữ đẹp, vết sẹo đầu gối để đạp xe ngon lành; vết đứt tay, vết bỏng cho những món ngon. Tim cũng đầy vết của yêu, thương, hờn, giận, của thất bại - thành công, của người đến - người đi - người ở lại...
Đó là những thứ mà việc LỚN LÊN mang tới. Vậy thì, người lớn sao có thể ngây thơ không tỳ vết, trắng trong như trang giấy?

Cuối cùng, phải: người lớn không vô tâm.
Họ biết yêu những người xung quanh để mỗi quyết định không đơn giản và thẳng tưng chỉ vì mình-thích-thế. Họ không cư xử kiểu không được kẹo thì gào lên. Họ biết dẹp bớt cái tôi để lắng nghe người khác. Biết trao đi yêu thương và nhận lại yêu thương. Biết nhớ một người dẫu người lướt qua như gió.

Vậy đó. Mình vẫn nghĩ lớn hay không lớn - đó là lựa chọn mà thôi. Bạn có thể chọn làm trẻ con để được chơi mãi mãi mãi mãi trong những cuộc phiêu lưu nối nhau và đan vào nhau. Bạn cũng có thể chọn làm người lớn phức tạp, đau đầu, buồn tẻ, nhảm nhí...

Nhưng chơi mãi mãi mãi mãi chưa hẳn đã vui và phức tạp - đau đầu - buồn tẻ - nhảm nhí - chưa hẳn đã buồn...

Xét cho cùng, mỗi lựa chọn đều là hoa hồng: Đẹp và có gai. Hoa thì vẫn đẹp và thơm. Mà gai đâm thì vẫn đau và day dứt lắm.

Sunday, March 20, 2011

Ngày nắng lên...

Em tự hỏi: đến bao giờ em lại có thể viết được những dòng dịu dàng và đầy cảm xúc...?

---
Sáng nay, em toét miệng cười khi thấy nắng. Nắng. Sau một tuần trời mưa - gió - rét - ảm đạm.
Nắng. Sau hàng đống ngày em nhìn mây bay và tự nhủ: mưa sẽ hết ngay í mà, mưa sẽ hết ngay í mà...
Cứ như nắng là cho em, cho niềm tin của em chứ không phải vì trời hết mưa thì sẽ nắng :)

---
Bây giờ thì ngày nắng đã thành ngày hôm qua. Trời hôm nay bủng beo như bị ốm & em cũng ốm luôn.
Sau mấy ngày lang thang mưa lạnh, giờ mới ngấm

Dù sao thì trong ngày nắng đẹp, em cũng đã kịp:
- Ngồi Tonkin nghe một chuyện tình hậu hiện đại
- Trà và Góc cầu thang tự kỷ
- Chạy tung phố xá với mấy cái đế pizza
- Làm một việc hết sức cực kỳ và thôi rồi nhảm nhí: vẽ báo tường giúp mấy đồng chí bộ đội.


---

Đến cuối ngày, em vui lâng lâng như bị say. Muốn nói YÊU với hàng đống, hàng đống bạn trước khi bị cơn ốm dính mắt lại.
Bạn Tít te, bạn An ngố, bạn Thanh chóe, bạn LeeRon, bạn MA tồ tẹt, bạn Niêu te, bạn Tek...

Em vui, em yêu đời vì tự em thấy thế, hay vì một ai đó bước vào mà cuộc đời đẹp lên?
Em vui với những thứ nhỏ xinh, enjoy những điều "bình thường như cân đường hộp sữa"

Chẳng dài cho đủ ngại ngần
Đời này tin được mấy lần thì tin

Cứ biết thế đã, nhỉ :)

Wednesday, December 29, 2010

Chân trần

Lại một thứ bảy.

Đài đã báo gió mùa đông bắc từ hôm kia.
"hôm kia" ấy bảo rằng "hôm-qua" gió sẽ tràn về.
nhưg chả thấy ma nào tràn về cả. chỉ có 11h đêm vẫn có đứa đi guốc cao gót lịch kịch kê bàn ghế. Thật hông thể tưởng tượng nổi là các anh zai bạn chú zể lại ngồi chơi bài, để cho thằng em chú zể cùng 1 số bô lão & mấy iem gái liễu yếu đào tơ (hị hị) fải đi kê bàn ghế!!!
Em chú zể lỉnh thỉnh bảo:
- Ô, hồi cưới cháu anh í đi chơi bài nhé, h cưới anh í anh í cũng đi chơi bài luôn!
"Cô" bảo:
- Ô thế thì mày cũng đi chơi đi, việc jề fải làm cho nó!
- Ồi làm người ai làm thế
=))

*
Anyway, bây giờ là sáng của ngày hôm-nay-thứ-bảy, bắt đầu cho câu chuyện chân trần.
Hnay có 1 đám ăn hỏi khác. & nàng sẽ đến dự/làm giúp... whatever, đại khái là sẽ thò cái mẹt ra ở đó.
Chiẹp, như... gần đây nàng thường như vậy, nàng mất khoảng... nửa giờ để lựa đc 1 thứ thích hợp tròng lên người. & lần này thì nàng yên ổn chui vào 1 cái váy kẻ carô elegant chết đc!
Be aware về vụ gió mùa, nàng xỏ vào legging.
Nhưg rồi chạy lên chạy xuống, chạy ra chạy vào, nàng thấy nóng kinh, & còn toát cả mồ hôi nữa.
Thế thôi, ko legging leggủng gì nữa! Chân trần nhé ;) !

*
Zời vẫn mát khi nàng đến nhà cô dâu.
Vẫn mát khi nàng giúp bày cốc tách bánh kẹo, đun nước pha trà blah blah...
Cho đến khi lễ liệc xog xuôi & 2 họ bắt đầu ăn cỗ thì... gió nổi lên! mưa nổi lên...!
ôi ôi ôi ôi...!!!

Trưa... rồi qua trưa... rồi đầu giờ chiều... rồi giữa chiều... nàng vẫn chạy đi chạy lại làm cái lọ cái chai. Cô dâu nhìn nàng zun zẩy bảo để cô lấy áo + tất cho nàng. Nàng ok mặc áo (1 cái áo dạ to sụ) nhưg lại (chả hiểu làm sao) khăng khăng ko đi tất.

Đống côg việc của lễ ăn hỏi & hậu trường lễ ăn hỏi kết thúc lúc ~ 4.30. Nàng áo dạ - chân trần bay về nhà. Rất te tởn kiểu "what a useful/meaningful day", kiểu "ko bizi sao tìm đc hạnh fúc", kiểu... ôi Pooh kute, ôi cô xinh tươi, ôi chú bùn cười... .v.v. & .v.v.

May là nàng chưa fởn te tởn đến nỗi... từ chối cái áo (như nàng đã từ chối đôi tất!). Nàng te tởn thì te tởn, nhưg zời lạnh là việc của zời lạnh & nó có làm cho nàng đông cứng trên đường thì cũng k fải là lỗi của nó!

Nàng về tới nhà bình yên. Ngoài răng đánh lập cập tí thì... ko sao cả. À cũng có 1 đứa chào nàng, & sau đó ra complain với mama nàng rằng "cháu chào nó mà nó ko giả nhời", & mẹ nàng reply ngay rằng: "m ko thấy nó sắp chết cóng à mà còn com với chả plain".

Viva má ma ^^.

***
Lại 1 ngày hôm nay (hôm nay thực sự là hôm nay, ko fải là hôm thứ 7). Nàng be aware về cái sự rét mướt. Sáng dậy thấy lạnh rùng hết cả mình, q' định rằng: hnay lạnh hơn hqua!
& nàng choàng đủ thứ lên ng`, to xụ như con gấu.
để rồi trưa nay: NẮNG.
vầng, NẮNG!