Showing posts with label trên đường. Show all posts
Showing posts with label trên đường. Show all posts
Wednesday, July 18, 2018
Núi. Sông. Biển.
Tôi đi qua nhiều lắm những con đèo mà không nhớ hết tên. Nhớ lúc qua Cù Mông, lẩm nhẩm hát "anh theo chúa Nguyễn vượt Cù Mông anh qua đèo".
*
Mỗi lúc đi dọc Việt Nam, qua những trập trùng dốc đèo những quanh co đồi núi, dẫu chỉ là một đoạn một khúc một chặng. Tôi hay nhớ đến Người vận chuyển và tay lái thần sầu của anh. (Người vận chuyển đã cưới vợ, mới đây. Tôi rất mừng cho ảnh.)
Mỗi lúc băng qua những đồng lúa bạt ngàn những dòng sông mênh mang những ngôi làng hiền lành những túp nhà cũ càng nhỏ xíu, lòng lại dội lên dạt dào yêu thương mảnh đất này.
Chuyến đi ngắn ngủi hai ngày qua Phú Yên, Quy Nhơn. Chúng tôi mải miết ghé những bãi biển xanh ngọc và trong vắt, như thể bất chợt hiện ra sau những đường dân sinh những đường liên thôn liên xóm những xóm làng. Bước đi dọc biển, nước táp mát lạnh và cát mịn êm dưới chân.
Buổi sáng dậy sớm ở túp nhà cạnh biển, nghe ì oạp sóng xô bờ. Thi thoảng là tiếng máy của thuyền hay ca nô ngoài xa ì ì vọng lại. Những người dọn cỏ, trồng cây làm việc hầu như trong yên lặng. Và lác đác người tắm biển cũng trong yên lặng. Sự êm đềm tinh khiết khiến lòng người bằng lặng và mơ màng.
Tôi lơ mơ giữa một bên treo ngược cành cây vì mây trời gió nước, một bên ghi nhớ thông tin và bão não nghĩ giải pháp cho công chuyện đang làm. Giữa một bên là rất nhiều lòng yêu với sự sơ khai và hồn nhiên bản địa, với một bên là hiệu quả, và tiền. Giữa một bên bâng khuâng vì những dấu mốc "on this day" và bên kia thì tìm câu trả lời cho hiện tại. Giữa một bên là cảm tình của quá khứ và sự nhạt nhẽo của bây giờ.
Hà Nội đẩy tôi đi. Rồi Hà Nội lại nhắc tôi về. Công sức ủn một cái xe xuống sông cả mùa hè này - đã có kết quả. Có thể là dòng sông trả lại bằng đôi cánh. Hoặc là không gì cả.
*
Có lẽ đúng là mọi thứ đều đến vào đúng thời điểm. Những chuyến bay làm tôi rã ra từng mảnh. Rồi tôi khớp lại, khi hạ cánh. Mà mỗi lần rã ra rồi khớp lại, thấy mình lành lặn hơn chút chút.
Monday, December 28, 2015
Người vận chuyển
Ảnh ghé nhà, quăng vào một cái ba lô bự thù lù mà sau này
nghe kể nào là 1 tỉ quần áo rồi cả mùng mền cả võng cả đồng phục đi làm. Mời ảnh
ăn bánh uống nước nhưng ảnh sấp ngửa bảo đi ngay thôi bao nhiêu việc cơ mà.
Ảnh thồ Lu và việc đầu tiên ảnh chê xe nát te. Việc thứ hai
là, ờ thôi tuy bao nhiêu việc nhưng anh quá đói sáng giờ chưa kịp ăn nên dất
khoát phải đi ăn đã rồi làm gì làm. Vậy nên tôi ngồi ngó ảnh ăn tô phở với
nguyên dĩa ớt của quán nhà người ta, cũng có thể gọi là quán bồ ruột của ảnh mỗi
lần ảnh ra Hà Nội, quán nhỏ xíu gần cái bến xe ồn ào ngay mặt đường bụi bặm. “Phở
ngon cực anh thề!”
Đường chạy thẳng mãiii làm ảnh phát chán. Rồi rốt cục cũng đến
tiệm hoa ảnh vứt Lu vào lựa hoa, ko quên chê hoa quá xấu hỉn rồi bỏ ra ngoài
hút thuốc để rồi sau này kể lại rằng nó chọn hoa hết nguyên ba tiếng đến nỗi
anh hút thuốc lá chán quay ra hút thuốc lào và uống hai li trà đá (à và tất nhiên lúc Lu cắm hoa thì ảnh cũng ko quên chê hoa xấu hỉn, và tất nhiên khi Lu makeup thì ảnh bảo hèn gì cái mặt thấy ghê :)) ). Xong hoa hoét, hai anh em lại tong tả chạy đi lấy ô tô.
Đến đây thì hai con zời được phen chờ mệt nghỉ vì thằng lái
ô tô còn bận lượn vè vè vài chuyến nữa: “Chờ em khoảng… một tiếng nhé!”
Thế là lết bộ đi kiếm quán cà phê. Lu nói mấy
quán nơi đó đều dở òm đi quán xa xa đi! Ảnh đi đc 3 bước kêu chời ơi mấy chục năm nay mới đi bộ
ở Hà Nội nè, rồi ờ chưa bao giờ chạy xe máy ở Hà Nội nè, ra đây toàn đi taxi
nè, trong khi vẫn vỗ ngực khoe hồi nhỏ anh đi xe điện nèee… Đến bước thứ 4 ảnh
bảo lạnh bỏ mẹ thôi ngồi bừa đi mày :)).
Vậy thôi ngồi bừa cái tiệm chán òm. Tất nhiên, ảnh lại chê
cà phê chả ra gì. Nói, “lúc nào em mời đi cf chỗ này ngon cực” ảnh bảo thôi mày
ngon thì ngon chứ cực thì thôi khỏi đi, uống cà phê mà phải cực hả.
Ngồi lê lết mãi mới lấy đc xe. Hai con zời lại chạy ngược xuôi đông tây Hà
Nội lết về phía Nam. Ăn trưa lúc 3h khi hai con đều đói lả. Rồi, lại ngược lên
phía Tây Bắc để enter đường mòn Hồ Chí Minh.
Ảnh cầm lái, kể đủ chuyện trên zời.
“Một hôm anh nhận lời đi đòi nợ dùm con nhỏ kìa. Vô nhà thằng
đó mới biết nó vừa đi tù ra ôi tía má, với nguyên đám đàn em đứng canh và hai
con bẹc giê cao gần bằng mình. Thôi đâm lao theo lao chớ sao. Nói bạn tao nó bảo
mày cầm tiền nó lâu lâu chưa trả kìa, mày giả nó đi cho nó còn làm ăn. Thằng đó
nói. Tao nợ nó nó ko đòi thì thôi ai mượn mày đòi. Anh nói ờ là tao nói dùm nó
vậy. Thằng đó bảo. Ờ mai mốt tao trả tao có định quỵt đâu. Rồi mời nhau ngồi nhậu.
Con nhỏ kia đứng ngoài chờ lâuuu quá gọi điện hỏi. Anh nói ờ đang ăn nhậu nè về
đi!”
“Một hôm ẻm ca sỹ đi diễn dắt theo con nhỏ. Ẻm nói anh đi
mua dùm em bịch sữa cho nó. Anh đi cùng với một ông ra tiệm hỏi mua sữa. Thì có
1 thằng đang đứng đó nói câu gì đó kiểu như chọc ghẹo rất mất dạy. Ông kia bèn
nện nó. Vừa nện xong thì tự dưng thấy xung quanh gươm giáo sáng lòa hóa ra thằng
đó đứng làm mồi nhử và có nguyên băng đi theo, đang đợi đập thằng nào đó. Thì
ông kia tự dưng ra tay. Thế là chạy tóe khói bọn kia rượt tung trời. Ngu gì ngu
dữ!”
“Một hôm trong quán oánh nhau. Rồi anh đang bị một thằng ôm
ghì thì một thằng khác cầm gạch chọi. Anh né được, gạch trúng đầu thằng kia.
Anh bỏ chạy rồi bọn nó rượt theo. Xong anh bảo thôi rồi bọn mày đánh nhau hả,
chơi. Nhưng đưa thằng kia đi cấp cứu đi ko nó chết đó. Quả thực thằng kia gạch
chọi bể đầu máu chảy te te. Sau này quay lại cảm ơn vì nếu ko hôm đó chắc nó chết
thiệc.”
*
Giọng ảnh pha tạp đủ Bắc Trung Nam, vì quê gốc một nơi sinh
ra một nơi giờ ở nơi khác mà thực ra chạy xe tối ngày, thời gian ngồi trong con
xe chắc nhiều hơn thời gian đi lại dưới đất. Mấy ngày đi cùng, ảnh ngủ ít mà vẫn
tỉnh táo dư sức nhậu nhẹt, nhưng ko có nghĩa là ảnh trông gân guốc găngxtơ hay thâm trầm
sâu sắc: ảnh vác cái mặt ngầu ngầu lại đi với cái bụng bự tròn, và cái mặt ngầu
ngầu nhưng nói chuyện thì siêu nhảm. Nói chung, là một tập hợp nhiều mâu thuẫn.
Những lúc bực mình Lu hay nói đệm (kiểu, vãi tè), ảnh bảo ủa mày nói bậy quá chời
nhe, anh có nói câu nào đâu anh ngoan vậy còn gì!
Ảnh theo đạo Phật giống má, kể về ba hồi xưa giỏi thế nào:
Toán Lý Hóa gì ổng dạy đc hết (chả qua anh lười học ham chơi quá chời). Còn
nói, mặt anh hồi nhỏ đẹp nè, lớn lên y chang nè, chả qua có lần tai nạn bị càaa
mặt xuống đường nè nên mới hỏng nhan sắc vầy nè. (“Vì sao cà mặt xuống đường?” “Ờ
tại anh nhậu xỉn…”) Nhắc lại về Hà Nội, ảnh nói: Hà Nội có mỗi cái xe điện hay
nè, bỏ xe điện đi chả còn cái quái gì!
*
Có lúc, Lu ngồi ghế trước cạnh ảnh, thấy ảnh đánh lái chút xíu rồi trả lái luôn. Và ảnh hỏi: nè nhìn thấy cây đinh ko? Lu dụi mắt nhìn ngược nhìn xuôi bảo đâu làm gì có. (Tất nhiên đợi nó dụi mắt xong thì xe cũng đã đi khỏi cây đinh tít tắp mù khơi). Anh nói, nó có chút xíu, nên anh mới ngoẹo xe đó. Hồi xưa sư phụ anh bảo chừng nào mày chạy xe mà nhìn được thấy cây đinh trên đường, là mày ngon rồi nha.
Mà lúc đó anh bảo, làm quái nào chạy xe mà nhìn được cây đinh? Rồi lâu lâu tự nhiên thấy nè. Công nhận ổng giỏi thiệc.
*
Ngày về, bảy rưỡi tối xe dung ở Diễn Châu ăn quán gà ngon kinh
dị, ảnh gọi ông chủ quán là đao phủ (quả thực giống, vì ổng gầy thô lố cầm con
dao bự chảng phang con gà), kể cái roẹt hết profile ổng. Rồi kể thêm là dọc đường từ đây
ra Bắc có mỗi quán này và một quán ở Thanh Hóa ăn được còn lại thì ko ra cái gì
hết chơn.
Tám rưỡi, chui lên xe. Các con zời được ăn ngon và mệt rũ ngủ
lăn. Ráng thức nói đôi ba câu, sợ ảnh buồn ngủ, mà ko nổi (vì mình còn buồn ngủ
hơn!). Mười một rưỡi tỉnh dậy, ngơ ngác thấy xe đã lù lù chợ Mơ!
Chú đi cùng xe lại bảo dừng đây ăn phở, khoe quán bốn mươi
năm rồi nè. Ảnh ăn cái roẹt xong vừa lúc chú khoe bốn mươi năm, ảnh bảo dở òm
ko bằng quán ruột của ảnh :))
--
P.S: lâu rồi mới đính tag trên-đường (và thấy phởn :D ).
Monday, August 10, 2015
Ông trùm
Xe vùng vằng qua những con đèo, đưa tui lên phố núi trong đêm.
Ghế cuối, tầng hai. Xe dằn xóc đập tui tơi tả.
Sớm, xe vào thành phố. Có nắng ửng phía trời xa. Trời lạnh nhẹ nhưng không đẫm sương như Sapa, Tam Đảo. Hơi mát làm tui tỉnh lại, dù cũng mất một lúc cho cơn ê ẩm váng vất qua đi.
*
Lúc tui có thể mở mắt nhìn trời đoàng hoàng, thì một con Santafe trờ tới. Một anh zai nhỏ người, đầu đinh áo phông quần ngố dép xỏ ngón, cổ chân trái quấn băng thun đi cà nhắc, hồ hởi ra đón. Anh zai trông hiền, cười tươi. Chân cà nhắc nhưng vẫn hăm hở khuân cả đồ và người vứt lên xe (giỡn tí, ảnh chỉ khuân đồ thôi), chở thẳng ra quán phở khô đâu đó Quang Trung (mà tui mải ăng quên mất số nhà).
Ăn sáng rồi cả bọn lại rồng rắn lên xe đi cà phê. Tiệm cà phê (đương nhiên) vỉa hè, mặt tiền ốp gỗ sơn xanh da trời, bên trong thấp và tối mà chất kín loa thùng cỡ đại. Ngoài hiên hai bên có hai bộ ghế gỗ xanh lơ. Nhưng bọn tui thì ngồi bên ngoài, ghế nhựa.
Anh zai cà nhắc, gác cái chân đau lên ghế cho máu khỏi dồn xuống nhức chân. Ảnh nói chuyện cà chớn bông lơn, nhắc đến những tên người này nọ, lầm bầm than cái bọn kia suốt ngày bắt ảnh đi tập văn nghệ múa may quay cuồng, chân anh bong gân trật khớp cũng chẳng tha. Nhưng mà từ đầu đến cuối lúc nào cũng quay ra hỏi han tui đi xe có mệt hong phở khô ăn được chứ cà phê có chỗ khác ngon hơn nhưng tiện đường ngồi đây vậy đợi đồng bọn ra thêm.
Suốt câu chuyện buổi sáng, anh zai cà nhắc đúng chỉ là một ông anh cà chớn tưng tưng, nhà-có-điều-kiện, làm bịnh viện mà đi tập văn nghệ tối ngày.
Rồi cả bọn lại rồng rắn lên xe chạy qua đơn vị ảnh. Hôm nay chả biết có tập ko nhưng ảnh thò mặt vào điểm danh cho có. Rồi té, thồ cả bọn về nhà ảnh. Đường đi kể chuyện ảnh nói vợ nghỉ việc để ở nhà chăm nom ông bà con cái. Mẹ anh phát hiện ung thư cách đây một hai năm gì đấy, bố bình thường uống gụ thần sầu giờ vừa phải đi cắt dạ dày, hai ông bà qua Sing như đi chợ. Qua một ngã tư, ảnh chỉ đây nhà ông bà. Kể, ông bà có mua cho anh một căn đối diện nhưng anh ko dọn qua, nên chán bỏ đi xây cái nhà này. Nhà góc ngã tư, to đùng đoàng làm cả bọn ố á hai ông bà ở sao. "Ờ ở sao thì ở". Ảnh phẩy tay.
Xe lướt qua mảng tường phủ kín hoa hồng, dông thẳng về nhà anh zai cà nhắc. Lại một căn bự thù lù khác, hơn cả căn kia. Má ảnh đúng yêu cây, nhà này cũng một mảng tường ngoài sân, một mảng tường khác nơi giếng trời trong nhà - đầy cây xanh um xanh rì. Nhà dùng gỗ phóng khoáng, đủ thấy đẹp mà ko bị ngộp.
Anh zai nói cả bọn đi tắm đi, cũng ko quên hỏi có ngại ko, nếu ngại thì về khách sạn rồi tắm heng. Tui nhe răng cười bảo em ngại quái gì. Ảnh bảo, ờ vại đi đi.
Rồi vợ con ảnh về. Ảnh ngồi bệt giữ con, lấy miếng ốp cũ xỉn lắp vào điện thoại, phân trần rằng khổ ghê phải cái tấm như này có thể đỡ như này thì thằng con mới xem đc chơi đc. Mà ở đây giờ ko có tìm quài ko đc nên cái miếng ốp này cũ mèng rồi ko dám vứt đi. Mày zề Hà Nội tìm mùa cho anh gửi vào cho anh điii, mà!
*
Chưa kịp thở, ảnh lại kéo đi ăn trưa, càm ràm rên rẩm đầu giờ chiều anh phải xuống Quy Nhơn rồi. Và ko quên thay quần dài, đi giày - dù chân vẫn đau gần chết, vì rằng thì là đấyyy bọn mày mặc nghiêm chỉnh thế tao mặc lôi thôi sao được!!!
Và thế là cả bọn nhậu trưa, gọi hội "nho nhỏ", ngồi quất một mâm lá to to cộng với một thùng bia - ấy là đã uống hết sức điềm đạm để chiều còn đi xa.
Trong câu chuyện chén anh chén chú ôn nghèo kể khổ, tui mới dính cứng cả người vào ghế. Vì cái anh zai tửng từng tưng đầu đinh chân cà nhắc (giờ vẫn đang tụt giày gác chưn lên ghế cho máu khỏi dồn xuống nhức chưn) kia, là người đưa thằng (từng) nhỏ (từng) lơ ngơ vào giang-hồ phố-núi, cho nó mượn xe không ngại nó xòe bao lần, xe bị hốt lên đồn ảnh lên cứu, tát nó te tua khi nghe tin nó làm chuyện xuẩn ngốc (sau này check lại hóa ra ko fải nhưng lúc í tát xong rồi), và đỉnh điểm là vì nó mà cho sập tiệm luôn một cái quán kia nơi thằng đàn em bị thằng nào đó phang nhầm.
Suốt bữa, anh zai vẫn hỏi tui ăn chi uống gì cái đám lá này nhai có đc chớ?
Tàn tiệc, ảnh thồ về nhà ảnh để lấy xe máy (của ảnh) mà đi tung tẩy (y như xưa), trong lúc ảnh phải xuống Quy Nhơn công chuyện. Trên đường ảnh bảo, ủa kỳ ghê hồi xưa quậy tưng mà giờ có con rồi chỉ thích ở nhà ôm con thôi chẳng tha thiết gì vợ cũng hong cần luông.
Cho đến khi gọi điện chào anh, nói em về hong kịp ở lại gặp anh. Ảnh ờ ờ nói thượng lộ bình an nhe.
Rồi dập máy và gọi lại: "Nhớ mua cái ốp điện thoại nheee!"
Ghế cuối, tầng hai. Xe dằn xóc đập tui tơi tả.
Sớm, xe vào thành phố. Có nắng ửng phía trời xa. Trời lạnh nhẹ nhưng không đẫm sương như Sapa, Tam Đảo. Hơi mát làm tui tỉnh lại, dù cũng mất một lúc cho cơn ê ẩm váng vất qua đi.
*
Lúc tui có thể mở mắt nhìn trời đoàng hoàng, thì một con Santafe trờ tới. Một anh zai nhỏ người, đầu đinh áo phông quần ngố dép xỏ ngón, cổ chân trái quấn băng thun đi cà nhắc, hồ hởi ra đón. Anh zai trông hiền, cười tươi. Chân cà nhắc nhưng vẫn hăm hở khuân cả đồ và người vứt lên xe (giỡn tí, ảnh chỉ khuân đồ thôi), chở thẳng ra quán phở khô đâu đó Quang Trung (mà tui mải ăng quên mất số nhà).
Ăn sáng rồi cả bọn lại rồng rắn lên xe đi cà phê. Tiệm cà phê (đương nhiên) vỉa hè, mặt tiền ốp gỗ sơn xanh da trời, bên trong thấp và tối mà chất kín loa thùng cỡ đại. Ngoài hiên hai bên có hai bộ ghế gỗ xanh lơ. Nhưng bọn tui thì ngồi bên ngoài, ghế nhựa.
Anh zai cà nhắc, gác cái chân đau lên ghế cho máu khỏi dồn xuống nhức chân. Ảnh nói chuyện cà chớn bông lơn, nhắc đến những tên người này nọ, lầm bầm than cái bọn kia suốt ngày bắt ảnh đi tập văn nghệ múa may quay cuồng, chân anh bong gân trật khớp cũng chẳng tha. Nhưng mà từ đầu đến cuối lúc nào cũng quay ra hỏi han tui đi xe có mệt hong phở khô ăn được chứ cà phê có chỗ khác ngon hơn nhưng tiện đường ngồi đây vậy đợi đồng bọn ra thêm.
Suốt câu chuyện buổi sáng, anh zai cà nhắc đúng chỉ là một ông anh cà chớn tưng tưng, nhà-có-điều-kiện, làm bịnh viện mà đi tập văn nghệ tối ngày.
Rồi cả bọn lại rồng rắn lên xe chạy qua đơn vị ảnh. Hôm nay chả biết có tập ko nhưng ảnh thò mặt vào điểm danh cho có. Rồi té, thồ cả bọn về nhà ảnh. Đường đi kể chuyện ảnh nói vợ nghỉ việc để ở nhà chăm nom ông bà con cái. Mẹ anh phát hiện ung thư cách đây một hai năm gì đấy, bố bình thường uống gụ thần sầu giờ vừa phải đi cắt dạ dày, hai ông bà qua Sing như đi chợ. Qua một ngã tư, ảnh chỉ đây nhà ông bà. Kể, ông bà có mua cho anh một căn đối diện nhưng anh ko dọn qua, nên chán bỏ đi xây cái nhà này. Nhà góc ngã tư, to đùng đoàng làm cả bọn ố á hai ông bà ở sao. "Ờ ở sao thì ở". Ảnh phẩy tay.
Xe lướt qua mảng tường phủ kín hoa hồng, dông thẳng về nhà anh zai cà nhắc. Lại một căn bự thù lù khác, hơn cả căn kia. Má ảnh đúng yêu cây, nhà này cũng một mảng tường ngoài sân, một mảng tường khác nơi giếng trời trong nhà - đầy cây xanh um xanh rì. Nhà dùng gỗ phóng khoáng, đủ thấy đẹp mà ko bị ngộp.
Anh zai nói cả bọn đi tắm đi, cũng ko quên hỏi có ngại ko, nếu ngại thì về khách sạn rồi tắm heng. Tui nhe răng cười bảo em ngại quái gì. Ảnh bảo, ờ vại đi đi.
Rồi vợ con ảnh về. Ảnh ngồi bệt giữ con, lấy miếng ốp cũ xỉn lắp vào điện thoại, phân trần rằng khổ ghê phải cái tấm như này có thể đỡ như này thì thằng con mới xem đc chơi đc. Mà ở đây giờ ko có tìm quài ko đc nên cái miếng ốp này cũ mèng rồi ko dám vứt đi. Mày zề Hà Nội tìm mùa cho anh gửi vào cho anh điii, mà!
*
Chưa kịp thở, ảnh lại kéo đi ăn trưa, càm ràm rên rẩm đầu giờ chiều anh phải xuống Quy Nhơn rồi. Và ko quên thay quần dài, đi giày - dù chân vẫn đau gần chết, vì rằng thì là đấyyy bọn mày mặc nghiêm chỉnh thế tao mặc lôi thôi sao được!!!
Và thế là cả bọn nhậu trưa, gọi hội "nho nhỏ", ngồi quất một mâm lá to to cộng với một thùng bia - ấy là đã uống hết sức điềm đạm để chiều còn đi xa.
Trong câu chuyện chén anh chén chú ôn nghèo kể khổ, tui mới dính cứng cả người vào ghế. Vì cái anh zai tửng từng tưng đầu đinh chân cà nhắc (giờ vẫn đang tụt giày gác chưn lên ghế cho máu khỏi dồn xuống nhức chưn) kia, là người đưa thằng (từng) nhỏ (từng) lơ ngơ vào giang-hồ phố-núi, cho nó mượn xe không ngại nó xòe bao lần, xe bị hốt lên đồn ảnh lên cứu, tát nó te tua khi nghe tin nó làm chuyện xuẩn ngốc (sau này check lại hóa ra ko fải nhưng lúc í tát xong rồi), và đỉnh điểm là vì nó mà cho sập tiệm luôn một cái quán kia nơi thằng đàn em bị thằng nào đó phang nhầm.
Suốt bữa, anh zai vẫn hỏi tui ăn chi uống gì cái đám lá này nhai có đc chớ?
Tàn tiệc, ảnh thồ về nhà ảnh để lấy xe máy (của ảnh) mà đi tung tẩy (y như xưa), trong lúc ảnh phải xuống Quy Nhơn công chuyện. Trên đường ảnh bảo, ủa kỳ ghê hồi xưa quậy tưng mà giờ có con rồi chỉ thích ở nhà ôm con thôi chẳng tha thiết gì vợ cũng hong cần luông.
Cho đến khi gọi điện chào anh, nói em về hong kịp ở lại gặp anh. Ảnh ờ ờ nói thượng lộ bình an nhe.
Rồi dập máy và gọi lại: "Nhớ mua cái ốp điện thoại nheee!"
Thursday, July 2, 2015
Cuối cùng cho một tình yêu
[... Sầu thôi xuống đầy
làm sao em nhớ
mưa ngoài song bay
lời ca anh nhỏ
nỗi lòng anh đây...]
*
Hết giờ oánh bốc, anh Gấu đã chờ ở đầu ngõ và kịp uống cái roẹt cốc nước mía của ảnh. Lu mất công oánh bốc làm chi, ra lại bị anh xúi uống nước mía theo anh.
Hai anh em lúi húi với mớ đồ lỉnh kỉnh, xong, thì chuyển sang trà đá và chuyện nhảm tùm lum. Nhắc lại chuyến xe mà Gấu anh với Lu em xung phong ngồi ghế cuối, ngủ dặt dẹo còng queo như chết. Nói truyện chưởng Kim Dung với lại cả Bảy viên ngọc rồng.
Anh Gấu chốc chốc lại đốt thuốc. Rốt cục, Lu cũng xin anh một điếu Mal xanh. Rồi Lu, thu một ít can đảm, hỏi anh lúc anh cưới anh có thấy sẵn sàng cho các thứ trách nhiệm và nói chung là các thứ áp lực mà hôn nhân nó mang tới không.
Anh Gấu cười. Trả lời.
Lúc đó tình yêu phơi phới, chỉ nghĩ được là có chuyện gì rồi cũng vượt qua hết. Cho đến khi sau này hụt chân. Có khi tới mắt cá. Có lúc tới bắp chân. Có lần thì lên đến tận cổ...
Nhưng, đúng là, rồi cũng sẽ qua. Em rõ là sẽ phải bước vào một thế giới mới, với tất cả mọi thứ đều mới và như thể là gấp đôi lên, cái thế giới với cái mớ bòng bong em đang ở trong. Nhưng hãy yên tâm là, sẽ có một người cùng em hứng chịu những thứ đó mà! Chia sẻ và cảm thông, rồi sẽ vượt qua được thôi.
Điều quan trọng đấy là, đương nhiên là luôn luôn phải có chia sẻ và cảm thông rồi nhé, nhưng mà, hễ lúc nào thấy có khoảng cách, thì phải lấp kín ngay. Đừng để thế.
Anh Gấu chỉ nói vậy thôi. Rồi hai anh em từ biệt. Hẹn hôm nào nhậu nhẹt. Ko biết hôm nào. Cũng như đã từng hẹn hôm nào cà-phê.
Hà Nội vẫn cứ rộng thế. Và Lu thì cứ khóc thút thít suốt đường về khi nghĩ đến những gì anh đã trải qua để rút ruột nói ra những điều ấy cho mình.
Sunday, June 28, 2015
ba nghìn thước biển
.
hôm, nghĩ ngợi gì đó, anh định thốt lên với J một câu. rằng thực ra xét trên khía cạnh bạn bè thì hắn thực sự đã rất tử tế với anh. có thể gọi là ngay thẳng. anh thừa nhận. và tôn trọng điều đó. (gọi là đánh giá cao cũng được)
chỉ là, anh hồi đó, sau những gì hắn đã khơi mào, thì ko muốn làm bạn hắn.
.
hôm, anh đọc bốn mùa. theo cái kiểu giở bừa phứa trang nào đoạn nào đọc cũng được. đủ ngắn để ko bị ngại (thậm chí còn bị lừa kiểu chưa kịp ngại đã đọc xong rồi!). nhưng đủ sâu, nhấn, để 'chết cmm chưa'. sẽ, thật là tội ác nếu ôm cuốn đó đọc một lèo từ đầu chí cuối. nó giống như là ăn hổ lốn các thứ trong 1 bữa buffet. tội nghiệp. anh ko nghĩ bún riêu với lại hàu với lại sushi nên đc nhét chung vào một bữa ăn, chả hạn.
nên anh cứ nhẩn nha đọc khơi khơi. có khi vớ được đoạn đắc chí quá, bỗng đâu thấy bùi ngùi. vì cơ duyên ấy, anh đọc Kun, rồi đọc Marai - mớ sách đau đầu mà đáng ra anh của sách-thiếu-nhi sẽ ko bao giờ sờ đến.
thực sự khi đó anh chỉ muốn trồi lên từ ba ngàn mét dưới đáy biển để thốt một lời cảm ơn. chỉ thế thôi. rồi, thôi.
.
anh ở yên dưới ba ngàn thước biển. ko nhắn J, cũng chẳng thốt gì với cơ duyên nào cả. vì dường như hẳn là có lẽ, anh ko nhìn thấy có gì đáng để vượt qua ba ngàn thước biển sâu.
.
như, mới rồi, 13, có lặn xuống tìm anh dưới đáy.
để rồi dường như hẳn là có lẽ, 13 cũng thấy hoài công.
chúng anh có một cuộc thoại vô nghĩa nhất đời, vô nghĩa hơn cả 2 bước sóng ko cùng tần số cùng biên độ (chính ra anh chả nhớ mấy đâu phệt bừa thôi). đến nỗi anh đã nghĩ có rút hết muối ở đại dương này cũng ko làm cuộc thoại ấy mặn hơn được mảy may.
những lấp lánh cuối cùng nào đó, giữa anh nào đó và 13 nào đó, vì hội ngộ kia đã hóa tro tàn.
.
ắt hẳn là dường như có lẽ, ba nghìn thước biển giúp giữ cho chút lấp lánh sót lại trong nhau. đừng làm tắt hắt sáng đó bằng cách lao tới, dù chỉ là nửa li.
Sunday, June 21, 2015
Nguyên tắc khăng khăng
Những ngày này, tôi mất ngủ triền miên. Con Ngủ lêu hêu đi đâu tôi gọi hết hơi ko chịu về. Vùng vằng, 2-3h sáng nó mới ghé, rồi 6h là ngoảy đít bỏ đi. Để lại tôi lờ đờ vật vờ cả ngày.
Những ngày này, lười text, toàn audio message với Lạc, với Xô, với bất cứ đứa nào xài imes. Tôi thích nó hơn text. Như kiểu là, 2 đứa đang cứ làm 2 cái việc gì đó, rồi nhớ ra và quay sang bảo nhau một câu. Tôi thích cảm giác đó. Thấy đứa kia ở gần gần ngay bên.
Thật tôi mệt không muốn gõ. Nhưng hôm nay gặp cái cô này ko thể chịu nổi dất khoát phải khoe cổ.
*
Cửa tiệm áo dài bé tí, bình thường và nhạt nhòa như một ki ốt bán vải ngoài chợ, với một cô bán hàng ăn mặc xuề xòa và một cái quạt quay phè phè, trên con phố toàn những cửa hiệu to đoành sang chảnh gương kính bóng lộn nhân viên đồng phục đồng phiếc lượn vè vè điều hòa mát rười rượi lịm tim.
Cô bán hàng là một cô trung niên mặt có vẻ trái xoan, tóc búi ngược ra sau, cao, nhưng bụng đã phèo như thùng nước lèo. Tôi ghé, lựa một mảnh áo trắng thêu hoa tím. Cô bán hàng đo cực kỳ cẩn thận tỉ mẩn, miêu tả kỹ lưỡng sẽ may cổ thế này thế kia, và rằng tay lửng chỉ nên dài đúng tới 1/3 cẳng tay, theo công thức chuẩn chỉnh kĩ lưỡng gì đó của nhà cô. Rồi, hẹn 2 tuần ra lấy. Đc 5 ngày, tôi ton ton ra bảo cháu có việc khẩn cấp gấp cực kỳ, năn nỉ xin lấy sớm. Cô bảo thôi rồi 2 hôm nữa ra đây.
Đúng hẹn, tôi ra. Cô đang quay nước mía ngoài cửa, bảo ngồi đây uống nước mía đã cháu ơi và rồi cười cười bảo thực sự cô xin lỗi đông khách quá thợ làm ko xuể, hứa với cháu đúng 8h sáng mai ko sai một li.
Thôi rồi ko kề cà nữa. Tôi đã lấy áo và lúc đó em Hương chợ Mơ đi cùng tôi, đã bị dụ may thêm 1 cái và nhìn giá tôi tí ngất vì rẻ quá :)). Tôi có may thêm 1 quần màu đen chỉ có 100k thôi trong khi các hàng khác hét 200k.
Tôi cực kỳ thích cô bán hàng vì cổ khó tính y như tôi nguyên tắc chuẩn mực y như tôi. Tôi nói sao áo lại lót như này sao ko lót dài hơn đi cô thành 2 tà luông. Cổ nói, công thức của cổ như vại rồi, tôi giả thêm 10 chệu cổ cũng dất khoát ko thèm làm cho tôi vì nếu cổ làm vại, và rồi khi ai hỏi may ở đâu đây tôi nói may ở nhà cổ, thì điều đó quả là sự xúc phạm sủy nhục cho danh tiếng cổ và tiệm hàng của cổ sẽ đi đời, thiệt hại khi đó phải là cả tỉ bạc chứ ko fải mười chệu của tôi.
Ngoài chuyện đó, thì áo may vừa khít như in ko fải sửa dù chỉ là một đường chỉ. Cổ còn cẩn thận dặn tôi mặc áo chui ra chui vào thế nào, treo áo ra làm sao để giữ form. Và khi cô gấp áo cho vào túi thì cũng gấp cẩn thận dặn về giở ra như thế treo lên như thế...
Rồi, khi lựa vải may áo cho em Hương, cổ tư vấn cực kỳ tử tế. Mảnh này thế này mảnh kia thế kia. Cháu thích cái này thì cũng ok thôi nhưng mà nó hong có điểm nhấn gì chơn. Còn cái mảnh đó hả, cháu mà đòi may thì cô cũng cản.
Trong khi, cùng trên dãy phố đó, tôi may một áo khác ở một nhà khác. Hôm đi thử phải sửa ra sửa vào sửa xuống sửa lên đường may nối khớp vai một bên vẫn không phẳng, anh thợ nói giọng miền Nam, bảo tại cái vải này rất khó xử lý nè. Và ẻm nhân viên vò cái áo tôi cho vào túi, tôi còn phải hét lên ủa gấp áo thế à??? Và lại còn đắt!
*
Ở hàng này, vải của nhà cổ ko fải tấm nào cũng đẹp, theo gu của tôi. Áo của tôi, may cực kỳ đẹp mặc vừa in ko fải sửa gì chơn, dù, cũng theo gu của tôi, đoạn lót tôi ko khoái lắm.
Nhưng tôi cực kỳ thích sự tỉ mẩn cẩn thận của cổ, cách cổ tư vấn đâu ra đấy, cách cổ giữ các nguyên tắc. Nó nói lên cổ rất trân trọng nghề. Tôi gặp đc cổ, thấy như đc gặp những người thợ-nghề của ngày xưa, những người đặt nghề lên trên tiền.
Và cổ ko thất bại. Cửa hàng của cổ đông khách kinh khủng khiếp dù cổ đek thèm nghe các í kiến điên rồ của khách dất khoát khăng khăng với công thức của cổ - công thức đảm bảo áo lên đẹp dù khách béo gầy ra sao dáng chuẩn hay lệch chuẩn thế nào.
Những người sống chết với nghề, vẫn sống được với nghề. Điều đó an ủi kinh khủng, cho những đứa muốn sống chết với nghề, theo những nguyên tắc khăng khăng của riêng chúng.
Những ngày này, lười text, toàn audio message với Lạc, với Xô, với bất cứ đứa nào xài imes. Tôi thích nó hơn text. Như kiểu là, 2 đứa đang cứ làm 2 cái việc gì đó, rồi nhớ ra và quay sang bảo nhau một câu. Tôi thích cảm giác đó. Thấy đứa kia ở gần gần ngay bên.
Thật tôi mệt không muốn gõ. Nhưng hôm nay gặp cái cô này ko thể chịu nổi dất khoát phải khoe cổ.
*
Cửa tiệm áo dài bé tí, bình thường và nhạt nhòa như một ki ốt bán vải ngoài chợ, với một cô bán hàng ăn mặc xuề xòa và một cái quạt quay phè phè, trên con phố toàn những cửa hiệu to đoành sang chảnh gương kính bóng lộn nhân viên đồng phục đồng phiếc lượn vè vè điều hòa mát rười rượi lịm tim.
Cô bán hàng là một cô trung niên mặt có vẻ trái xoan, tóc búi ngược ra sau, cao, nhưng bụng đã phèo như thùng nước lèo. Tôi ghé, lựa một mảnh áo trắng thêu hoa tím. Cô bán hàng đo cực kỳ cẩn thận tỉ mẩn, miêu tả kỹ lưỡng sẽ may cổ thế này thế kia, và rằng tay lửng chỉ nên dài đúng tới 1/3 cẳng tay, theo công thức chuẩn chỉnh kĩ lưỡng gì đó của nhà cô. Rồi, hẹn 2 tuần ra lấy. Đc 5 ngày, tôi ton ton ra bảo cháu có việc khẩn cấp gấp cực kỳ, năn nỉ xin lấy sớm. Cô bảo thôi rồi 2 hôm nữa ra đây.
Đúng hẹn, tôi ra. Cô đang quay nước mía ngoài cửa, bảo ngồi đây uống nước mía đã cháu ơi và rồi cười cười bảo thực sự cô xin lỗi đông khách quá thợ làm ko xuể, hứa với cháu đúng 8h sáng mai ko sai một li.
Thôi rồi ko kề cà nữa. Tôi đã lấy áo và lúc đó em Hương chợ Mơ đi cùng tôi, đã bị dụ may thêm 1 cái và nhìn giá tôi tí ngất vì rẻ quá :)). Tôi có may thêm 1 quần màu đen chỉ có 100k thôi trong khi các hàng khác hét 200k.
Tôi cực kỳ thích cô bán hàng vì cổ khó tính y như tôi nguyên tắc chuẩn mực y như tôi. Tôi nói sao áo lại lót như này sao ko lót dài hơn đi cô thành 2 tà luông. Cổ nói, công thức của cổ như vại rồi, tôi giả thêm 10 chệu cổ cũng dất khoát ko thèm làm cho tôi vì nếu cổ làm vại, và rồi khi ai hỏi may ở đâu đây tôi nói may ở nhà cổ, thì điều đó quả là sự xúc phạm sủy nhục cho danh tiếng cổ và tiệm hàng của cổ sẽ đi đời, thiệt hại khi đó phải là cả tỉ bạc chứ ko fải mười chệu của tôi.
Ngoài chuyện đó, thì áo may vừa khít như in ko fải sửa dù chỉ là một đường chỉ. Cổ còn cẩn thận dặn tôi mặc áo chui ra chui vào thế nào, treo áo ra làm sao để giữ form. Và khi cô gấp áo cho vào túi thì cũng gấp cẩn thận dặn về giở ra như thế treo lên như thế...
Rồi, khi lựa vải may áo cho em Hương, cổ tư vấn cực kỳ tử tế. Mảnh này thế này mảnh kia thế kia. Cháu thích cái này thì cũng ok thôi nhưng mà nó hong có điểm nhấn gì chơn. Còn cái mảnh đó hả, cháu mà đòi may thì cô cũng cản.
Trong khi, cùng trên dãy phố đó, tôi may một áo khác ở một nhà khác. Hôm đi thử phải sửa ra sửa vào sửa xuống sửa lên đường may nối khớp vai một bên vẫn không phẳng, anh thợ nói giọng miền Nam, bảo tại cái vải này rất khó xử lý nè. Và ẻm nhân viên vò cái áo tôi cho vào túi, tôi còn phải hét lên ủa gấp áo thế à??? Và lại còn đắt!
*
Ở hàng này, vải của nhà cổ ko fải tấm nào cũng đẹp, theo gu của tôi. Áo của tôi, may cực kỳ đẹp mặc vừa in ko fải sửa gì chơn, dù, cũng theo gu của tôi, đoạn lót tôi ko khoái lắm.
Nhưng tôi cực kỳ thích sự tỉ mẩn cẩn thận của cổ, cách cổ tư vấn đâu ra đấy, cách cổ giữ các nguyên tắc. Nó nói lên cổ rất trân trọng nghề. Tôi gặp đc cổ, thấy như đc gặp những người thợ-nghề của ngày xưa, những người đặt nghề lên trên tiền.
Và cổ ko thất bại. Cửa hàng của cổ đông khách kinh khủng khiếp dù cổ đek thèm nghe các í kiến điên rồ của khách dất khoát khăng khăng với công thức của cổ - công thức đảm bảo áo lên đẹp dù khách béo gầy ra sao dáng chuẩn hay lệch chuẩn thế nào.
Những người sống chết với nghề, vẫn sống được với nghề. Điều đó an ủi kinh khủng, cho những đứa muốn sống chết với nghề, theo những nguyên tắc khăng khăng của riêng chúng.
Thursday, June 11, 2015
Dỗ giấc
Tôi đã không hút hít gì cả, bỏ đi rất nhiều phê pháo và hầu như không đụng đến cồn, thường chỉ uống trà đá loãng, cho mát, chứ không đặc cắm tăm như trước.
Nhưng có điều gì đó dường sai sai đang diễn ra, khiến cho Giấc ngủ trở thành một đứa đỏng đảnh khó ưa kinh khủng.
Mặc kệ mắt tôi trĩu xuống, nó vẫn vật vờ quần què lờ lững liệng qua liệng lại. Tôi như bà mẹ, hoặc ô-sin, có lẽ, cầm bát cơm nhăm nhăm đuổi theo đứa con - là Giấc ngủ, cứ tưng tửng đi chơi - nhằm tọng cho được một thìa vào mỏ nó.
Tại sao tôi lại phải đến? Nó lè nhè. Tôi không thích đến thì sao. Ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới? À có ảnh hưởng, sẽ có chiến tranh thế giớ. Ừ thôi được rồi tôi biết. Tôi có đến tôi vẫn đến đấy thây, chỉ là tôi chưa muốn vào tôi muốn loe ngoe ngoài cửa ngoe nguẩy trên đầu. Thì làm sao? Tôi có quyềnnn!
Hẳn là vì Nó có quyền. Nên, hàng ngày Nó cứ lượn lờ phất phơ để tôi lăn qua trái quật qua phải đem đủ thứ này nọ kia ra dỗ dành. Vẫn là vì nó có quyền. Rất có thể. Cuối tuần Nó sẽ đến uỳnh uỳnh đập cửa và hất cát dính đầy để mí mắt tôi sập xuống, hẳn từ sáu giờ tối, tới tám giờ sáng hôm sau.
Giấc ngủ thực đã trở nên xấu tính kinh khủng. Tôi không nhớ cảm giác vùi mình vào chăn gối và ngủ liền một mạch đến sáng hôm sau tỉnh dậy hớn hở - đã bỏ tôi đi bao lâu rồi. Tôi cũng không nhớ các giấc mơ vui tươi phởn phơ buồn cười đã đi đâu rồi. Chỉ có Giấc ngủ đến, quặt què. Và khi Nó đi cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Không "Good morning honey sáng rồi dậy đi" âu yếm. Nó thường phủi đít bỏ đi, hoặc tệ hơn, đạp đạp tôi vài cú, buông một câu vô cảm không gì hơn.
Ngày rồi dậy đi mà làm người!
Có phải Giấc ngủ ghét tôi vì tôi chơi game nhiều quá?
Có phải nó ghét tôi vì quả thực là những ngày này tôi chẳng làm bất cứ gì, não tôi đã phẳng lì như mông?
Tuesday, June 2, 2015
Những điều tha thiết
1.
Sáng, anh đi dọc Kim Mã, gặp một xe chở bao nhiêu cây hoa, hoa nhài, hoa hồng, mấy chậu cây treo gì đó... Hoa hồng, là những bông hồng bé tí nhưng các lớp cánh xếp chồng xòe tròn. Anh cười. Nghĩ thương bụi hồng trong vườn của anh, trổ được giỏi lắm là hai lớp cánh lơ thơ.
2.
Anh đi qua tháp Hà Nội. Nhớ hôm trước Lạc nhắn "bữa nào lại trèo lên đó uống bia", ngay lúc anh vừa mới nghĩ y hệt như thế. Anh lại nhớ khi bọn anh ngồi phởn phơ uống bia ở đó - và sực nhớ ra ờ mình đang ngồi trên nền nhà tù Hỏa Lò cũ. Và anh chạy băng qua một thẻo nhà tù tường cắm đầy mảnh chai còn sót lại. Và anh nhớ ông nội đã ấm ức kể rằng chúng nó định đập hết, các cụ phản đối dữ dội lắm mới giữ lại đc một góc này, nhưng cũng chẳng là gì so với cả khu nhà tù xưa đó.
Qua khỏi nhà tù một tí, là tòa án. Anh ko biết hôm nay có vụ gì nhưng người xúm đông ngoài cửa, có mấy chị mặc đồ dân tộc. Khi trước, mỗi lúc đi bộ vòng quanh, đây là khúc mà anh ghét phải đi qua nhất.
3.
Anh ko biết tại sao sáng nay anh chỉ muốn nghe Ánh trăng nói hộ lòng tôi. Anh nghe giọng Đặng Lệ Quân trong mềm, và nhớ fim Điềm mật mật quá. Anh nhớ khi cô gái bán đĩa nhạc Đặng Lệ Quân ở hội chợ, hồ hởi bảo năm ngoái tôi bán được đốnggg tiền, người Trung Quốc ai cũng nghe Đặng Lệ Quân cả. Nhưng ở Hongkong thì không... Buổi tối, trời mưa tầm tã, hai người ngồi với đống đĩa ế...
Anh có cảm giác chắc chắn rằng nếu coi lại fim này anh sẽ khóc nhè chè thiu từ đầu đến cuối, từ lúc họ gặp nhau cho tới khi biệt ly và cho đến phút cuối cùng gặp lại ở bên kia bán cầu, khi cùng đứng ngó bản tin về cái chết của danh ca họ yêu quý... từ những chi tiết bé tí như là khi đi xếp hàng mua nhà hay thồ nhau trên con xe cà tàng giữa phố...
Anh cực kỳ thích vai diễn này của Trương Mạn Ngọc, nó phóng khoáng, ko nhàn nhạt mờ mờ in ít ỏi như trong In the mood for love hay Days of being wild.
Và khi anh nói rằng trong chuyện cá nhân có chuyện thời cuộc, thì đó là chuyện của người Trung sang Hương Cảng như một vùng đất hứa, trong khi người ở Hương Cảng chỉ thiết tha giấc mơ Mỹ.
Bạn nam chính sang Hongkong mong muốn đưa hôn thê sang và chung sống hạnh phúc. Hôn thê sang rồi, hai người cưới, và chia tay.
Bạn nữ chính sang Hongkong, muốn giàu có và đưa mẹ sang an hưởng tuổi già. Mẹ cô mất, khi chưa kịp đi đâu an hưởng cái gì.
Thế là, họ lại đi...
Có lần, ko hẹn mà gặp, cả Lạc và Pung đều có vẻ tư lự phảng phất buồn khi nói với anh rằng sống ở xứ người chẳng vui vẻ gì đâu. Ừ thì điều kiện sống hẳn là tốt hơn, nhưng về cơ bản thì, mày vẫn ko có cảm giác thuộc về xứ đó.
4.
Có hôm cuối tuần về nhà ông, giữa lúc đánh vật với mười mấy kí lô cá để làm ruốc, có anh hàng xóm xông vào sao ruốc giúp, giữa buổi trưa trong bếp nóng như cái lò luyện đan. Anh zai nói chuyện vợ con này nọ, khoát tay tổng kết rằng "cả cái xóm này chỉ có nấu cơm cho vợ thôi"... rồi nói những gì những gì, xong lại tự nhủ: "không, cũng vẫn fải có gia đình xong quyết định các thứ mới chuẩn chỉnh được"
5.
Hôm rồi, trong câu chuyện vô thưởng vô phạt, ông chú có nói đến một nhà nào đó.Ông bố anh nói, nhà đó tao biết, thế nọ thế kia. Nhưng mà nó có thằng con trai, chết rồi. Nó bảo, nó còn tha thiết gì đâu...
Kể ra, xét đến tận cùng, thì sống một cuộc đời - đơn giản chỉ là tìm ra những điều tha thiết, để sống vì nó và chết cũng vì nó.
Có điều là cuộc đời thì ko rõ ràng giản đơn như thế. Những điều tưởng chừng tha thiết, rất có thể, sẽ hóa ra chẳng là gì. Và những điều, từng chẳng nghĩ là gì, lại đâm ra tha thiết.
Mà hơn nữa, trong vòng sống quẩn quanh, ko fải ai cũng biết rằng mình thiết tha gì...
Sunday, May 24, 2015
Diều
Chiều muộn, tui gặm dưa chuột trong bếp, bơ phờ và mệt thỉu, can tội đã phơi nắng chang chang gần một giờ gì đó ngoài nghĩa địa, tìm mộ ông thắp hương. Nghĩa địa làng, mộ nằm lẫn với ruộng lúa, cỏ ngập lút những bia mộ lúp xúp lô nhô không ngay hàng thẳng lối lại còn mỗi cái quay một hướng, và lối đi thì đạp giữa, hoặc cỏ um tùm tới đầu gối hoặc đất nhão như bùn hoặc lạch nước lẩn dưới mảng rau muống bò tứ tung...
Sâu ghé, tưng tửng rủ đi dạo đi mới lấy ẻm Rebel về nè. Rebel đc cái nhìn ngầu vại nhưng suốt ngày ra vào bệnh xá. (Hoặc tại chủ của ẻm bịnh quá, cứ lôi ẻm đi phẫu thuật quàiii). Tui kêu mệt ko đi, Sâu bảo đi gần tí ti thôi mà, rồi thả diều này...
Óa. Nghe đến diều thì tui tỉnh luông, tuy vẫn gặm dưa chuột rôn rốt. Ngoài sân, Mic kêu úng oắng. Tui bảo chắc nó muốn đi cùng, Sâu ra thăm Mic đi. Bản đi ra đi vào, tui vẫn gặm dưa chuột mải miết. Bản bảo có đi ko ko tui cho Mic đi bây giờ! Buộc diều vào cổ cho Mic chạy thế là diều bay tung zời ngayyy!
Tui nói ko đc Mic xê ra để tuiii. Bản nói, ờ vầy cho tiền mua diều đi hết xu rồi. Tui bảo, huhu cả cuộc đời chưa từng có ai mua diều cho chưa từng có con diều nào h còn fải đi mua diều cho ngừ khác ư. Thế là bản, chả biết lấy đâu ra xu, chạy ra đầu ngõ rồi đem về con diều màu NÕN CHUỐI rực rỡ to đoànhhh.
*
Chúng tui cưỡi Rebel ra đường vắng fía sau nhà, nơi vẫn cho Mic (và cả chị Mic, tức tui đây :)) ) đi chạy tung tăng, mùa này dân tình đã kịp nô nức thả hàng đốngggg diều bay phấp phới.
Diều của Sâu rất kì diệu hoặc tại bản quá siêu: thả cái nó bay luôn (ko fải kiểu 1 thằng cầm dây 1 thằng cầm diều chạy hộc bơ). Chỉ có tui ngu ngơ gỡ dây diều mà làm rối tung, bị giục ời ời 'chời ơi nhanh diều đang đà lên kìa', và rằng thì là 'vô dụng quáaa mai ở nhà cho Mic đi thay Mic còn được việc hơnnnn'!!!
*
Diều phởn phơ no gió giữa trời. Thi thoảng có chao liệng tí, tui kêu oai oái nhưng bản bảo còn lâuuu diều của bản mới rơi ('nghĩ tui là thể loại gì chớ!'). Ấy nhưng mà rồi trời bỗng tắt gió. Tất cả diều đều rụng như sung ko trừ con nào :))
Chúng tui lượm diều, thu dây rồi lại cưỡi Rebel về. Tui thồ, bản ngồi sau ôm diều khư khư, lảm nhảm rằng hong có ai chọn diều choẻn như bản, rằng phải mua thêm dây để diều của bản bay cao nhấc hơn bấc cứ đứa nào, rằng bản sẽ làm thêm đuôi tua rua tóe lóe, rằng hôm sau bản sẽ lấy cái diều có sáo nhé k fải diều vớ vỉu này...
*
Tui chưa từng xem Peanuts tử tế. Chỉ nhớ mãi chi tiết về Charles Brown rằng thằng bé có con diều ko bao h bay đc. Vì tui cũng là đứa chưa bao giờ biết cảm giác cho một con diều bay lên được - nó thế nào.
Nên, tui thương gì đâu.
Tuesday, April 28, 2015
Buổi sáng Bangkok
Anh tỉnh giấc khi mớ báo thức như chim kêu inh ỏi. Chân rã rời. Anh oằn oại một lúc rồi không muốn ngủ nữa bèn ngóc dậy. Chẳng hiểu sao cũng ko buồn ngủ cho lắm - trong khi hôm qua thì đã nghĩ: sáng nay ắt hẳn nướng cháy thui khét lẹt.
Anh trèo xuống giường, lết đi tắm. Ơn giời, anh thích cái phòng tắm này, dù là public share nhưng khá sạch sẽ trắng trẻo. Và ơn giời lần nữa, tắm xong anh tỉnh tỉnh, lặn lội hẳn 1km hăm hở đi đổi xu.
Móa. Quầy đổi tiền 10.30 mới mở :(((
Anh vét những xu lẻ cuối cùng ăn sáng hết 25 xu, với cà phê vợt hẳn hoi: 15 xu đẫy đà đá như là nhà trồng được (anh sợ quá bảo chỉ lấy 1/2 so với số đá bình thường thôi là anh hạnh phúc lắm rồi), và 10 xu cho 2 lát bánh mì nướng phết bơ. Cô bán hàng béo ú phúc hậu đeo quả đồng hồ sang chảnh hỏi anh từ đâu đến. Rồi quay sang nói cười với các khách hàng thân thiết của cô.
Buổi sáng, nắng mới nhẹ và trong, phố xá chưa quá ồn ào và người chưa nườm nượp như nêm, mọi người đủ đủng đỉnh đi lại, thong thả hỏi chào và rất sẵn tươi cười thảnh thơi phơi phới. Vẫn có hơi mát và gió thổi qua các con hẻm nhỏ. Anh thấy giống Sài Gòn quá.
Anh nhớ Xì gòn thật, và chẳng hiểu sao cả chuyến đi, random muzik vọng ra trong đầu anh lúc nào, đầu tiên, cũng là "người hiền lành như một giấc mơ". Anh không thể tránh khỏi những so sánh này nọ giữa nước anh và nước này, người xứ anh và người xứ này, đồ ăn quê anh và đồ ăn nơi này.
Những so sánh kiểu vậy, thường dẫn đến một nỗi ngậm ngùi, mà đôi khi chỉ muốn thở dài một hơi thay vì gọi tên ra.
Monday, April 27, 2015
Lim dim gà gật
anh đang đứng oằn tà là vằn, trên đôi chân ắt hẳn ko còn thuộc về anh nữa sau một ngày lê lết shopping. quả là đáng xợ: cả 5 ngày qua anh tiêu chỉ bằng 1 nửa số xu anh shopping hôm nay :((. còn đôi chân ko thuộc về anh ư, thôi kệ nó. nếu muốn gõ đc thì phải ra đứng ở desktop này thôi. lại còn phải cài hẳn unikey mới xợ.
được cái là đèn vàng nhè nhẹ êm đềm, nhạc tưng tửng nhưng vẫn êm tai. xung quanh các bạn đều nhỏ nhẹ. sofa thì êm chết mẹ (anh có thể ngủ luôn đây khỏi về phòng làm gì). chưa kể trong xó còn có đồ chơi linh tinh với 1 cây guitar dây sắt. bài trí nói chung ổn thỏa và trần nhà vẽ các chòm sao cũng xinh lắm, mỗi tội caption viết tiếng giun anh ko đọc đc.
à còn ngoài sân có cái quầy bar làm bằng quả ô tô cũ, y như trong các cái ảnh anh vẫn xem trên mạng :))
anh đuối như con cá chuối, chả còn biết kể gì nữa.
*
có thể là anh muốn kể về cơn mưa rào bất chợt với đì đùng sấm lúc chiều nay. anh đứng núp dưới mấy tán cây xanh mướt, sẽ ko ướt, nếu như ko bị gió tạt mạnh quá. rồi anh đi ra phía vỉa hè, trên đầu là chi chít những line cầu vượt với lại BTS, cho khỏi mưa tạt. nhưng mưa vẫn tạt. và chú xe ôm rủ anh ra đứng ở chỗ dải phân cách giữa đường. chỗ đó đỡ bạt gió hơn. anh hỏi chú mưa chừng này bao giờ tạnh, chú bảo 1h gì đó. nhưng mưa tạnh cũng nhanh, cỡ độ nửa giờ là nắng hửng. anh cắm mặt vào điện thoại, chú còn phải kéo tay bảo 'tạnh rồi kìa'. anh chào chú, chào cả ông cụ cũng đứng trú mưa cùng, rồi đi tiếp.
có thể anh cũng muốn kể về anh bán gà rán ngon nhất cả dọc phố, hay là những người mà anh hỏi đường. có thằng nhỏ ko biết trả lời sao, phăm phăm chạy đi tìm chú cảnh sát bảo 'cái bọn người này định hỏi bla bla, chú chỉ cho chúng nó đi...'. có thằng nhỏ khác thì bảo ối giời mày nói nhanh quá nói lại cho tao nghe thủng cái.
hay là anh muốn kể về chú taxi đã troll bọn anh như nào. cò kè mặc cả cho lắm vào, rốt cục thay vì đỗ ở entry của bãi xe, chú chở tuốt ra lối exit. cả bọn ròng rã lội qua cả khoảng bến xe chang chang nắng, đi hỏi quầy vé đâu, box A chỉ ra box B rồi cứ thế chứ thế... đến box Z mới được thủng thẳng trả lời "đó, đi vào đó".
hay là anh muốn kể về trường hợp người bán hàng kì lạ nhất cái đất nước này. trong khi toàn thể người bán hàng đều nhỏ nhẻ giản dị, thì chị đó mặt sưng như cái bánh đa, nhận order mà như thể 'bố tiên sư tự dưng order tao lại phải làm'
hoặc, anh lại kể về những cốc cà phê mà anh thấy ưng, ở đây. đầu tiên là americano ở cửa hàng tiện lợi trong cái bến xe củ chuối kia. cũng tội nghiệp mấy bạn bán hàng ở đó bị anh củ hành vì cái sim dở hơi ko thể active 3G đc và rồi chỉ tuôn hàng nghìn tin nhắn ngôn-ngữ-con-giun vào mặt anh. thứ hai, lại vẫn là americano ở một cửa hàng bình thường trong khu Old Quarter Phuket, đối diện cái chợ trung tâm. Tiệm hàng có chú chó Tow dễ thương kinh dị, anh vừa có cà phê ngon vừa có Tow đứng tiếp chuyện trong lúc chờ đợi. thứ ba, là tách espresso bé tỉn tìn tin ở Cosmic - KoPhiPhi. Lại phải nói, Cosmic dễ thương kinh dị, nhân viên đáng yêu, giá rổ phải chăng (trong bối cảnh mọi cửa tiệm ở KoPhiPhi đều đắt lòi), free wifi nữa. cửa tiệm 10 a.m mới mở, nhưng vì yêu quá, 8h sáng bọn anh đã ra ngồi cửa hứng wifi chùa.
nói về KoPhiPhi, lại phải nói về cái lũ mèo nhơn nhơn ở đảo này, chỉ ăn rồi ngủ lăn giữa đường, béo trục béo tròn gọi ko thèm mở mắt. KoPhiPhi đường phố nhỏ tí cửa tiệm lúp xúp quây quần, nhưng không xô bồ ồn ào. ngoài cái bãi biển buổi tối hơi loạn thì phố buổi sáng tuyệt đối yên lành (dân quẩy toàn ngủ nướng đến trưa :D). ờ, còn phải nói về cái bãi biển cát mịn như nhung, bọn anh quyết định phải đi hứng nắng rồi rốt cục nằm phơi bụng dưới tán cây mát mẻ. anh cắp theo quyển sách nhưng dừng mãi ở trang 3. ờ rồi cũng phải kể về vụ đi lặn biển và ra đảo Maya đẹp chết bẹp. anh lặn có bọn cá bơi tung tăng quanh và san hô nham nhở bên dưới. nhưng nói thật là nó cứ có vẻ âm u, anh hơi sợ. còn nước biển ở đấy thì thôi rồi. anh chê KoPhiPhi xấu hơn Cô Tô nhưng Maya thì quả thực là ngang ngửa.
nhưng vụ đi lặn biển và ra đảo Maya ấy, có một điều anh hơi buồn. là lúc thuyền về, bác lái dừng giữa khoảng mênh mông đại dương, chỉ tay về phía Tây bảo ngắm mặt trời đi các cháu (trong tour có tiết mục này). nhưng bọn khách kêu toán loạn và đòi về.
anh đã ko đc nhìn mặt trời lặn lúc đó. anh rất buồn và thấy ghét bọn xung quanh dễ sợ. (mặc dù trong đám đó có 2 em kiểu đang flirt, bọn anh sốt cả ruột bảo chời ơi xao chưa cầm tay cầm chân kiss kiếc đi chờ mãi lâu quá thím!)
à. ở KoPhiPhi còn có anh bán vòng và chị bán bikini dễ thưng lắm. ai bán xong cũng bảo bọn mày phải giữ bí mật nha ko đc nói với ai nha vì ko ai tao bán cho giá này đâu nha. hihi.
quay lại Phuket Old Town, anh muốn nói là anh rất thích chỗ đó dù anh chỉ ghé nó có một xíu. anh rất thích nó :(( và anh hận bọn máy bay đã delay dìm anh 4 tiếng ở sân bay ăn cốc mì 50k, và ko lượn lờ Phuket Old Town đc lần nữa, để ghé thăm Tow mua cà phê lần nữa.
*
anh chả biết nói gì nữa vì nhiều thứ hỗn độn quá và giờ anh mệt lả tả quá.
*
quên. ở đây thì anh thích cái chùa sáng nay anh ghé. chùa ở giữa trung tâm, xung quanh ồn ào nhưng chùa vẫn êm đềm. anh nhớ, gian thờ đầu tiên tụi anh ghé, có một cô đang ngồi chắp tay khấn, cầm nến, hương, hoa nhài kết chùm, và một bông sen xanh. khi khấn xong, cô đặt bông sen xanh lên tay tượng phật. yên ả gì đâu.
đi vào phía trong nữa, anh gặp một tượng phật ngoài trời, có 4 mặt thể hiện 4 vẻ khác nhau, có lẽ là ko nhìn ko nghe ko nói và ko gì nữa, anh ko rõ. ở đây ko có thuyết minh mà bảng chỉ dẫn toàn tiếng giun anh cũng ko đọc đc :(
thôi anh sức tàn lực kiệt rồi, chuyển sang hibernate mood thôi.
được cái là đèn vàng nhè nhẹ êm đềm, nhạc tưng tửng nhưng vẫn êm tai. xung quanh các bạn đều nhỏ nhẹ. sofa thì êm chết mẹ (anh có thể ngủ luôn đây khỏi về phòng làm gì). chưa kể trong xó còn có đồ chơi linh tinh với 1 cây guitar dây sắt. bài trí nói chung ổn thỏa và trần nhà vẽ các chòm sao cũng xinh lắm, mỗi tội caption viết tiếng giun anh ko đọc đc.
à còn ngoài sân có cái quầy bar làm bằng quả ô tô cũ, y như trong các cái ảnh anh vẫn xem trên mạng :))
anh đuối như con cá chuối, chả còn biết kể gì nữa.
*
có thể là anh muốn kể về cơn mưa rào bất chợt với đì đùng sấm lúc chiều nay. anh đứng núp dưới mấy tán cây xanh mướt, sẽ ko ướt, nếu như ko bị gió tạt mạnh quá. rồi anh đi ra phía vỉa hè, trên đầu là chi chít những line cầu vượt với lại BTS, cho khỏi mưa tạt. nhưng mưa vẫn tạt. và chú xe ôm rủ anh ra đứng ở chỗ dải phân cách giữa đường. chỗ đó đỡ bạt gió hơn. anh hỏi chú mưa chừng này bao giờ tạnh, chú bảo 1h gì đó. nhưng mưa tạnh cũng nhanh, cỡ độ nửa giờ là nắng hửng. anh cắm mặt vào điện thoại, chú còn phải kéo tay bảo 'tạnh rồi kìa'. anh chào chú, chào cả ông cụ cũng đứng trú mưa cùng, rồi đi tiếp.
có thể anh cũng muốn kể về anh bán gà rán ngon nhất cả dọc phố, hay là những người mà anh hỏi đường. có thằng nhỏ ko biết trả lời sao, phăm phăm chạy đi tìm chú cảnh sát bảo 'cái bọn người này định hỏi bla bla, chú chỉ cho chúng nó đi...'. có thằng nhỏ khác thì bảo ối giời mày nói nhanh quá nói lại cho tao nghe thủng cái.
hay là anh muốn kể về chú taxi đã troll bọn anh như nào. cò kè mặc cả cho lắm vào, rốt cục thay vì đỗ ở entry của bãi xe, chú chở tuốt ra lối exit. cả bọn ròng rã lội qua cả khoảng bến xe chang chang nắng, đi hỏi quầy vé đâu, box A chỉ ra box B rồi cứ thế chứ thế... đến box Z mới được thủng thẳng trả lời "đó, đi vào đó".
hay là anh muốn kể về trường hợp người bán hàng kì lạ nhất cái đất nước này. trong khi toàn thể người bán hàng đều nhỏ nhẻ giản dị, thì chị đó mặt sưng như cái bánh đa, nhận order mà như thể 'bố tiên sư tự dưng order tao lại phải làm'
hoặc, anh lại kể về những cốc cà phê mà anh thấy ưng, ở đây. đầu tiên là americano ở cửa hàng tiện lợi trong cái bến xe củ chuối kia. cũng tội nghiệp mấy bạn bán hàng ở đó bị anh củ hành vì cái sim dở hơi ko thể active 3G đc và rồi chỉ tuôn hàng nghìn tin nhắn ngôn-ngữ-con-giun vào mặt anh. thứ hai, lại vẫn là americano ở một cửa hàng bình thường trong khu Old Quarter Phuket, đối diện cái chợ trung tâm. Tiệm hàng có chú chó Tow dễ thương kinh dị, anh vừa có cà phê ngon vừa có Tow đứng tiếp chuyện trong lúc chờ đợi. thứ ba, là tách espresso bé tỉn tìn tin ở Cosmic - KoPhiPhi. Lại phải nói, Cosmic dễ thương kinh dị, nhân viên đáng yêu, giá rổ phải chăng (trong bối cảnh mọi cửa tiệm ở KoPhiPhi đều đắt lòi), free wifi nữa. cửa tiệm 10 a.m mới mở, nhưng vì yêu quá, 8h sáng bọn anh đã ra ngồi cửa hứng wifi chùa.
nói về KoPhiPhi, lại phải nói về cái lũ mèo nhơn nhơn ở đảo này, chỉ ăn rồi ngủ lăn giữa đường, béo trục béo tròn gọi ko thèm mở mắt. KoPhiPhi đường phố nhỏ tí cửa tiệm lúp xúp quây quần, nhưng không xô bồ ồn ào. ngoài cái bãi biển buổi tối hơi loạn thì phố buổi sáng tuyệt đối yên lành (dân quẩy toàn ngủ nướng đến trưa :D). ờ, còn phải nói về cái bãi biển cát mịn như nhung, bọn anh quyết định phải đi hứng nắng rồi rốt cục nằm phơi bụng dưới tán cây mát mẻ. anh cắp theo quyển sách nhưng dừng mãi ở trang 3. ờ rồi cũng phải kể về vụ đi lặn biển và ra đảo Maya đẹp chết bẹp. anh lặn có bọn cá bơi tung tăng quanh và san hô nham nhở bên dưới. nhưng nói thật là nó cứ có vẻ âm u, anh hơi sợ. còn nước biển ở đấy thì thôi rồi. anh chê KoPhiPhi xấu hơn Cô Tô nhưng Maya thì quả thực là ngang ngửa.
nhưng vụ đi lặn biển và ra đảo Maya ấy, có một điều anh hơi buồn. là lúc thuyền về, bác lái dừng giữa khoảng mênh mông đại dương, chỉ tay về phía Tây bảo ngắm mặt trời đi các cháu (trong tour có tiết mục này). nhưng bọn khách kêu toán loạn và đòi về.
anh đã ko đc nhìn mặt trời lặn lúc đó. anh rất buồn và thấy ghét bọn xung quanh dễ sợ. (mặc dù trong đám đó có 2 em kiểu đang flirt, bọn anh sốt cả ruột bảo chời ơi xao chưa cầm tay cầm chân kiss kiếc đi chờ mãi lâu quá thím!)
à. ở KoPhiPhi còn có anh bán vòng và chị bán bikini dễ thưng lắm. ai bán xong cũng bảo bọn mày phải giữ bí mật nha ko đc nói với ai nha vì ko ai tao bán cho giá này đâu nha. hihi.
quay lại Phuket Old Town, anh muốn nói là anh rất thích chỗ đó dù anh chỉ ghé nó có một xíu. anh rất thích nó :(( và anh hận bọn máy bay đã delay dìm anh 4 tiếng ở sân bay ăn cốc mì 50k, và ko lượn lờ Phuket Old Town đc lần nữa, để ghé thăm Tow mua cà phê lần nữa.
*
anh chả biết nói gì nữa vì nhiều thứ hỗn độn quá và giờ anh mệt lả tả quá.
*
quên. ở đây thì anh thích cái chùa sáng nay anh ghé. chùa ở giữa trung tâm, xung quanh ồn ào nhưng chùa vẫn êm đềm. anh nhớ, gian thờ đầu tiên tụi anh ghé, có một cô đang ngồi chắp tay khấn, cầm nến, hương, hoa nhài kết chùm, và một bông sen xanh. khi khấn xong, cô đặt bông sen xanh lên tay tượng phật. yên ả gì đâu.
đi vào phía trong nữa, anh gặp một tượng phật ngoài trời, có 4 mặt thể hiện 4 vẻ khác nhau, có lẽ là ko nhìn ko nghe ko nói và ko gì nữa, anh ko rõ. ở đây ko có thuyết minh mà bảng chỉ dẫn toàn tiếng giun anh cũng ko đọc đc :(
thôi anh sức tàn lực kiệt rồi, chuyển sang hibernate mood thôi.
Wednesday, April 1, 2015
Luôn muốn sống thay cuộc đời
(title mượn chữ của bạn Kai Đinh)
*
Có những cơ sự rất là buồn cười. Như cái chuyện nắng đầu mùa này.
Hôm qua, nắng rất là nắng và rất là mệt. Tôi ko muốn ăn quái gì hết. Nên khi ẻm rủ đi ăn trưa thì tôi lôi ẻm ra... hàng bia. Lí luận rằng là ở đấy có đồ ăn, ẻm thích ăn gì thì kêu. (Cái chính là bia hơi ở đó ngon quá, mà trời thì nắng thế này!)
Rồi, tôi đội ơn nắng. Đội ơn bia. Nếu không phải vì nắng, ko fải lúc ấy có bia. Thì tôi ko biết đối diện ra sao nữa.
Tôi hay khóc nhè chè thiu một mình, mà được cái là nếu muốn thì cứ việc bỏ chạy xong khóc lóc chứ chả phải kìm chế đè nén gì sất. (Hay là từng có, mà tôi chả nhớ?)
Chỉ biết là hôm qua tôi cứ phải tỉnh bơ như là chả có gì chả xi nhê tí tị tì ti. Trong khi tất cả những gì tôi muốn là khóc nhè chè thiu ngay ở đấy.
Cũng may nữa, trên đầu còn có tán cây...
*
Xô nói. Li nói. Wiki nói.
Đừng nghĩ nữa. Chúng ta ko thể sống thay người khác. Càng chẳng thể quyết định thay họ.
Rằng tôi tưởng mình biết hết nhưng thực tôi biết được bao nhiêu?
Rằng tôi tưởng mình giúp, thực ra tôi chỉ làm rối beng...
(Vả lại, chuyện của tôi thì, chưa đủ rối rắm ư?)
*
Trong nỗ lực ngồi im, tôi đành tự nhủ.
Ừ thì trời vẫn xanh. Nắng vẫn sáng.
Củ Lạc đi bốn tháng đã trở lại và phá hoại như xưa.
Tèo đã ra Hà Nội, ngồi Lò Gạch với tôi, gặm kem ốc quế vỉa hè với tôi. Ngồi ở Vườn Gió uống bia với tôi. Rồi về lại Xì phố.
Một đứa nhỏ sùng sục dự án mới, kiểu choỳ oy toy kìm chế ko nổi phải tìm người khoe ngayyyy. Một đứa khác, muốn bỏ học như Holden nhưng rồi đã nhìn thấy chân-lý-cuộc-đời (nên thôi ko bỏ học).
Lam sẽ mở lại quán mới, mỗi tội hơi xa títtt đằng Cầu Giấy. Hôm gặp anh Khanh lấy mấy bịch cà phê nghe anh khoe vậy. Giọng vui vui và nét mặt tươi tỉnh bao nhiêu.
*
Mấy hôm, xem hết Điềm mật mật (Comrades: Almost a Love Story) thì xem ngược lại chuỗi 3 bộ phim liên quan của Vương Gia Vệ: In the mood for love, Days of being Wild. Xem xong Days of being wild thì ngó nghiêng về A Phi, do Trương Quốc Vinh đóng. Có thể do tìm đc cái bản hơi xấu, xem fim ko thấy bị hấp dẫn bởi anh này QUÁ cho lắm, nhưng rồi trong hành trình đọc wiki về bộ phim thì ngó luôn tiểu sử của ảnh (Leslie Cheung). Mới biết hóa ra ảnh nổi tiếng vậy và hóa ra, những Robin William không phải là duy nhất.
Nếu lục lọi đọc lại Đạo đức kinh, chắc chắn sẽ có một đoạn nào đó, có thể quote vào đây. Ý rằng, cuộc đời là như thế. Nếu chấp nhận nó như là nó thế. Thì sẽ không quằn quại này kia.
Nôm na như chú Nước chè cây khế đã tóm lại, rằng là, cứ thuận theo tự nhiên.
*
Tôi sẽ ngồi im không hung hăng muốn đấm vỡ quai hàm đứa nào nữa.
Tôi sẽ chạy qua Nước chè cây khế cổng đóng bưng mà không ngậm ngùi gì cả.
Biết đâu một ngày quán lại mở ra có chú bán nước cười hiền.
Như anh Khanh, như Lam.
*
Có những cơ sự rất là buồn cười. Như cái chuyện nắng đầu mùa này.
Hôm qua, nắng rất là nắng và rất là mệt. Tôi ko muốn ăn quái gì hết. Nên khi ẻm rủ đi ăn trưa thì tôi lôi ẻm ra... hàng bia. Lí luận rằng là ở đấy có đồ ăn, ẻm thích ăn gì thì kêu. (Cái chính là bia hơi ở đó ngon quá, mà trời thì nắng thế này!)
Rồi, tôi đội ơn nắng. Đội ơn bia. Nếu không phải vì nắng, ko fải lúc ấy có bia. Thì tôi ko biết đối diện ra sao nữa.
Tôi hay khóc nhè chè thiu một mình, mà được cái là nếu muốn thì cứ việc bỏ chạy xong khóc lóc chứ chả phải kìm chế đè nén gì sất. (Hay là từng có, mà tôi chả nhớ?)
Chỉ biết là hôm qua tôi cứ phải tỉnh bơ như là chả có gì chả xi nhê tí tị tì ti. Trong khi tất cả những gì tôi muốn là khóc nhè chè thiu ngay ở đấy.
Cũng may nữa, trên đầu còn có tán cây...
*
Xô nói. Li nói. Wiki nói.
Đừng nghĩ nữa. Chúng ta ko thể sống thay người khác. Càng chẳng thể quyết định thay họ.
Rằng tôi tưởng mình biết hết nhưng thực tôi biết được bao nhiêu?
Rằng tôi tưởng mình giúp, thực ra tôi chỉ làm rối beng...
(Vả lại, chuyện của tôi thì, chưa đủ rối rắm ư?)
*
Trong nỗ lực ngồi im, tôi đành tự nhủ.
Ừ thì trời vẫn xanh. Nắng vẫn sáng.
Củ Lạc đi bốn tháng đã trở lại và phá hoại như xưa.
Tèo đã ra Hà Nội, ngồi Lò Gạch với tôi, gặm kem ốc quế vỉa hè với tôi. Ngồi ở Vườn Gió uống bia với tôi. Rồi về lại Xì phố.
Một đứa nhỏ sùng sục dự án mới, kiểu choỳ oy toy kìm chế ko nổi phải tìm người khoe ngayyyy. Một đứa khác, muốn bỏ học như Holden nhưng rồi đã nhìn thấy chân-lý-cuộc-đời (nên thôi ko bỏ học).
Lam sẽ mở lại quán mới, mỗi tội hơi xa títtt đằng Cầu Giấy. Hôm gặp anh Khanh lấy mấy bịch cà phê nghe anh khoe vậy. Giọng vui vui và nét mặt tươi tỉnh bao nhiêu.
*
Mấy hôm, xem hết Điềm mật mật (Comrades: Almost a Love Story) thì xem ngược lại chuỗi 3 bộ phim liên quan của Vương Gia Vệ: In the mood for love, Days of being Wild. Xem xong Days of being wild thì ngó nghiêng về A Phi, do Trương Quốc Vinh đóng. Có thể do tìm đc cái bản hơi xấu, xem fim ko thấy bị hấp dẫn bởi anh này QUÁ cho lắm, nhưng rồi trong hành trình đọc wiki về bộ phim thì ngó luôn tiểu sử của ảnh (Leslie Cheung). Mới biết hóa ra ảnh nổi tiếng vậy và hóa ra, những Robin William không phải là duy nhất.
Nếu lục lọi đọc lại Đạo đức kinh, chắc chắn sẽ có một đoạn nào đó, có thể quote vào đây. Ý rằng, cuộc đời là như thế. Nếu chấp nhận nó như là nó thế. Thì sẽ không quằn quại này kia.
Nôm na như chú Nước chè cây khế đã tóm lại, rằng là, cứ thuận theo tự nhiên.
*
Tôi sẽ ngồi im không hung hăng muốn đấm vỡ quai hàm đứa nào nữa.
Tôi sẽ chạy qua Nước chè cây khế cổng đóng bưng mà không ngậm ngùi gì cả.
Biết đâu một ngày quán lại mở ra có chú bán nước cười hiền.
Như anh Khanh, như Lam.
Saturday, February 14, 2015
Như cây, như cây
Giáp Tết, có những ngày nắng hanh vàng rười rượi. Phố, tả tơi lá vàng.
Mình đã không để ý. Đã cứ (phẩy tay) nghĩ nó là dâu da xoan. Nhưng những cái cây lá vàng lả tả ấy, "thế" đẹp hơn dâu da xoan. Thân ngả nghiêng hơn và cành khúc khuỷu hơn, dứt khoát hơn.
Một hôm, mình ngó 'biển tên'. Mới biết đó là Sưa Đỏ.
Mình đã chưa bao giờ buồn để ý đến sưa đỏ. Mình chỉ cuồng sưa trắng, phát rồ vì mùa hoa và biết tuốt từng góc phố nào có hoa. Mình từng cắn răng ngồi quán cà phê siêu dở cuối Phan Đình Phùng chỉ vì ngồi đó sưa cứ lộp độp khẽ khàng rơi lên áo, đậu trên tóc...
Nhưng cho đến khi nhìn những thân cây nghiêng ngả đổ lá vàng, trong những chiều nắng hanh cuối năm. Mới ô hay cây cũng tan tác như lòng mình. Mới thương cây, vì dường như cây hiểu mình. Và vẻ tan tác ấy, dù buồn, mà đẹp đến nao lòng.
*
Lại vẫn là giáp Tết, mình bị lôi đi ăn tất niên với đám bạn đại học. Bình thường là đám nho nhỏ ba bốn đứa (và mình tưởng là thế, nên mới đồng ý đi!). Hôm đó bọn nó rủ rê thế nào thành một đám chục đứa. Mình ko biết đó là một vụ 'hội hè' đông đúc thế, nên khi mình đến, chúng nó đã rôm rả cả một góc nhà hàng và mình bị "khớp". Rồi trong câu chuyện của dân-ngân-hàng, mình thấy, mình không thuộc về. Mình thấy, bọn nó thì ổn-định còn mình phất-phơ. Mình hầu như đã chẳng nói gì, cả buổi. Có lẽ là mình tủi thân. Có thể là mình ghen tị. Mà cũng có khi chỉ là hoang mang rất hoang mang.
*
Và đến khi gặp những cây sưa đỏ trút lá vàng, mình mới nghĩ. Ồ cái bọn cây. Mỗi đứa chúng tìm ra một mùa, để đẹp theo kiểu của chúng. Sưa tháng Ba trổ hoa trắng trời. Bàng tháng Ba đâm lộc non xanh nõn. Sấu tháng Ba trút lá ngập phố và rồi tháng Sáu lấm tấm đơm hoa. Dâu da xoan tháng Tư, mùi chua non lành tinh khiết và tỉnh thức mỗi ban sớm. Sen ngan ngát tháng Năm, tháng Sáu. Tigôn tháng Mười...
Nên, khi cái cây này vào mùa đẹp, nó cứ việc đẹp. Những cây khác cứ tỉnh bơ chờ mùa-đẹp của-riêng-mình để đẹp theo kiểu của-riêng-mình (dù lúc này chúng đang khẳng khiu trơ trụi đen sì héo hắt còm cõi này nọ kia). Không gato lẫn nhau nên chẳng phải âu sầu.
*
Quay lại, lúc Xô bảo ếu biết chúng mình sống sai ở điểm gì nhỉ. Mình sẽ nói, bọn mình ếu sai gì hết.
Như cây, như cây.
![]() |
| Chôm đâu đó imgfav |
Thursday, February 12, 2015
Thư cho Bơ
Anh định viết vô cuốn nhựt kí trong chuồng, nhưng tay đang run chắc chữ ngoáy lắm em đọc hong nổi. Nên anh gõ.
Hồi chiều anh ghé tòa soạn hốt xu. Sau đó zề. Đường Tết, em hẳn biết. Đông cmnl và tắc cmnl. Nhứt là khi mà tòa soạn đã dọn ra títtttt xa khơi...
Hốt xu xong anh quay zề, đường vành đai 3. Để em dễ hình dung, hãy cho là nó giống cái xa lộ Hà Nội. Nghĩa là xấu và bụi bỏ mợ và ô tô nườm nượp, dung dăng dung dẻ chen vai thích cánh dàn hàng 5 (chứ chả fải hàng 2). Anh dừng đèn đỏ chỗ ngã tư Trần Duy Hưng cắt với vành đai 3. Đèn đỏ 94s thì fải. Và qua mấy lần đèn đỏ, anh cũng ko nhớ nữa.
Lúc, đường đi, anh đã dính một quả chờ đèn đỏ tới mười lăm phút ở một đoạn khác. Nên khi ấy anh tạm thời thấy chưa xi nhê gì vẫn đủ bình tĩnh. Rồi, trong lúc ngoái sang phải, anh thấy cái xe lu đang hoạt động. Chỗ đó vốn dĩ là bồn hoa, nhưng có lẽ đã đc quyết định dẹp mẹ hoa đi để làm đường (cho đỡ tắc). Cái xe lu đang lu qua lu lại trên đống đá dăm bạc trắng. Đống đá lún xuống phẳng phiu dưới cái bánh xe lu to thù lù.
Anh cứ đứng ngắm cái xe lu, thấy hay hay. Ờ đèn đỏ hả, kệ mợ. Đứng lâu lâu thêm cũng đc.
Lúc đó anh đã nghĩ, mọi thứ chíu khọ ko hẳn đã chíu khọ. Như kiểu trong cái WC bốc mùi vẫn tìm đc cái j đó để enjoy. Đó là lựa chọn duy nhứt, nếu như mình bị giam trong cái WC ko cách nào thoát ra được.
(Cố mà thoát ra, nếu được).
*
Rồi anh ra khỏi đám tắc đường, chạy một lèo vành đai 3 thẳng tắp. Tới đoạn, bên lề đường có những người hàng rong bán đủ thứ từ trái cây tới thảm lót ghế, trải sàn hoa toét tòe loe sặc sỡ. Anh nhìn thấy một xe công an đang đi hốt một "quầy" hàng. Những cuộn thảm to đùng đã quăng lên thùng xe và người ta vẫn đang khuân tiếp, quăng tiếp.
Những quầy hàng cạnh đó, sau đó, bắt đầu hớt hải dọn dẹp. Người thì túm tấm bạt với tất cả hàng họ đang bày biện thành một nùi, khênh về phía sau. Người thì quăng hết thảm ra phía sau, bất kể nền đất lấm lem bụi cát. Sạp hàng dưa hấu, chủ hàng cứ đứng im. (Ừ, dưa hấu thì quăng nỗi gì được?)
Tự dưng anh nhớ cái khúc thơ dạo nào
Những nàng dệt sợi
đi bán lụa màu
những người thợ nhuộm
Đồng Tỉnh, Huê Cầu
bây giờ đi đâu về đâu?
bây giờ đi đâu về đâu?
Wednesday, January 28, 2015
[198] [Rừng đào phai]
Hôm, tôi ghé nhà tang lễ viện 198, lần thứ hai, trong năm. Chẳng bao giờ nghĩ có lần thứ nhất, nữa là, lần thứ hai.
Tôi gặp lại anh Gấu và Tí béo. Cũng, đã chẳng hề nghĩ sẽ gặp lại nhau vì lý do ấy, ở nơi này.
*
Khi tôi nhìn thấy anh Gấu, trên mặt anh là vẻ khô khốc, không buồn không vui. Gọi là ngây ngô cũng được. Gọi là bất động thì đúng hơn.
Khi tôi bắt tay ảnh, bàn tay có chút ướt mồ hôi. Như thế, ảnh bớt bất-động đi một tí.
Trong vài giây bắt tay, anh kịp hỏi tôi sao biết, ai báo. Tôi kéo môi ra được một phần ba nụ cười. Bảo, em biết mà. Và buông tay đi tiếp. Đến lúc đó, mới ngờ ngợ. Thấy nỗi buồn sâu hút xa xôi ở đáy mắt, mà tôi đã, cho rằng, bất-động.
Tôi nhớ dáng vẻ anh đứng đốt thuốc trên bờ biển thốc gió, ngày hôm ấy.
*
Tôi gặp Tí béo đang đi đi lại lại ngoài sân. Tí béo đã béo tròn thêm, như gấu Pooh. (Phải cái Pooh thì không đốt thuốc nghi ngút như thế).
Lúc, trên đường, tôi đã nghĩ. Liệu gặp Tí béo tôi có dám hỏi "Đào phai đã nở hoa chưa?" hay không. Nghĩ thế đã thấy muốn khóc nhè chè thiu. Nghĩ, ắt hắn mình chẳng hỏi. Mà Tí béo cũng chẳng biết đâu.
Rồi chúng tôi đứng ngoài hành lang, khi bên trong bắt đầu làm thủ tục gì đó với những bài điếu văn, trước khi di quan. Tôi, đã từng không khóc, ở rất nhiều lễ tang, khi cho rằng người nằm xuống đã sống trọn vẹn một đời và không có gì để nuối tiếc. Vì không tiếc, nên không khóc.
Nhưng cho đến lúc đó tôi mới nhận ra. Có gì là trọn-vẹn và không-có-nuối-tiếc không? Có ai muốn buông tay, chấm hết, hoàn toàn, những ngày tháng êm đềm bên người thân yêu? Có ai muốn bỏ lỡ, tất thảy, những dấu mốc trưởng thành của các thế hệ sau?
Chẳng thứ gì vừa vĩnh hằng vừa ngắn ngủi, vừa bất tận vừa tuyệt vọng, như thời gian. Đến đây thì tôi khóc.
*
Tôi đeo kính lên. Trong nỗ lực tảng lờ, tôi quay sang hỏi Tí béo câu hỏi mà tôi đã cho rằng mình không dám hỏi. Có hơi khác chút. Mà không có khóc lóc nữa.
- Anh có biết chỗ đào nở trên đồi không?
- Biết. Có khi bây giờ nở rồi đấy!
Rồi chẳng đợi tôi nói gì, ảnh tiếp:
- Ờ về đi. Mà tao bận quá. Sau Rằm đi. Không chúng nó chặt mẹ hết.
- Thật à?
- Thật.
Sunday, January 25, 2015
Màu thời gian không xanh
(title mượn thơ Đoàn Phú Tứ, một bài thơ cổ ngữ vãi chưởng mênh mang bây giờ sẽ đi chép lại)
Củ Lạc,
Sáng nay có vụ đi ký cọt này nọ. Tao mặc váy hoa tím và cardigan trắng. Đường đi, toàn người áo đơn áo kép áo dạ áo phao tùm hum, tao nghĩ tao có hơi điên chăng, xong lại nghĩ rõ ràng tao logic. Tao đã check Yahoo weather trước khi lựa đồ và cái nhiệt độ như thế thì chỉ có mặc như vậy thôi. Tao nhớ đến cái ảnh chế, nó vẽ rằng khi cuối thu thì các con zời vẫn tung tẩy quần đùi áo ba lỗ, nhưng khi cuối xuân, cùng nhiệt độ như thế, các con zời lại khư khư nào áo nào khăn như quấn chăn.
*
Khi kí cọt xong xuôi, tao bị rỗng một khoảng thời gian nên chạy qua Lò Gạch ngồi bần thần một lúc rồi mới té. Chạy vòng vèo như nào mà liệng qua cả Phạm Ngũ Lão.
Lúc ấy, khi rẽ vào đầu Phạm Ngũ Lão, phố vắng lắm. Trời thì nắng chan hòa và thậm chí còn hơi nóng một tí, nhưng chạy xe thì thoáng gió. Và lại còn lá đỏ khô rụng lả tả nữa.
Tao sực nhớ cái bộ dạng này, đúng nguyên cái bộ tao đã mặc, năm ngoái, khi mùng Bốn Tết bọn mình đi với nhau (trừ đôi giày, tao đã đi giày khác, và đã ko đeo chuỗi hạt ngọc trai) và mày bắt tao thồ theo mớ quần áo (bẩn) của mày đi giặt khô nhưng cửa hàng nó chưa buồn mở cửa, hai đứa ra Lam lại cũng chưa mở hàng đành quay về ngồi vật vờ đường tàu Trần Phú.
Mấy cái ngày Tết ấy, trời cũng cứ hưng hửng nắng hệt như thế này. Y hệt y xì. Cảm giác phố vắng và liệng xe thoáng cũng không khác tí ti. Tao nhớ đến cả đám hoa năm ngoái của chúng ta, nào dơn nào thược dược nào lọ gốm nào lá mùi già, rồi nào cả bao lì xì và kẹo Merci đúng-chuẩn của-mày.
Còn nếu so lịch dương, thì tầm này năm ngoái, là những ngày lạnh như thổ tả (hoặc buổi trưa thì ko lạnh đâu nhưng 5 giờ sáng từ nhà tao, chạy qua đường 70 với nghĩa-trang-Văn-Điển sang viện 103, thì ắt hẳn là lạnh như thổ tả thật), và tao thì lượn như đèn cù.
Cũng chính những ngày này năm ngoái, tao vẫn còn đang thế này và thế nọ và Xô và Mĩm còn chưa xuất hiện. Bây giờ thì như thế như thế như thế...
Mà tđn, tao thì vẫn chơi vơi chơ vơ thế. Vẫn là đứa ngồi bậc thềm ở bếp, có tí nắng rọi vào mặt, pose hình và đek nghĩ đc gì to nhớn xa xôi hơn mớ dây mạng nhện treo trên cột điện.
*
Khi tao làm cái hashtag timeless, ko có nghĩa là thời gian ngừng trôi hay thời gian ko trôi hay là ko bị ảnh hưởng bởi thời gian hay là vĩnh cửu gì gì. Nó giống như, kim đồng hồ. Mày thấy nó lại ở y xì chỗ cũ. Ko cần biết nó đã làm cái quái gì trong vòng quay của nó, nó có mòn đi hay có mọc dài thêm. Nhưng tóm lại, bây giờ nó vẫn lù lù chình ình một cục ở chính cái vị trí đó.
Mà, tệ hơn, đấy là một cái đồng hồ ko có số. Nghĩa là ngay cả cái gọi là vị-trí-đó, mày cũng không biết, ko định vị được nó chính xác là cái vị trí khỉ gì.
Củ Lạc,
Sáng nay có vụ đi ký cọt này nọ. Tao mặc váy hoa tím và cardigan trắng. Đường đi, toàn người áo đơn áo kép áo dạ áo phao tùm hum, tao nghĩ tao có hơi điên chăng, xong lại nghĩ rõ ràng tao logic. Tao đã check Yahoo weather trước khi lựa đồ và cái nhiệt độ như thế thì chỉ có mặc như vậy thôi. Tao nhớ đến cái ảnh chế, nó vẽ rằng khi cuối thu thì các con zời vẫn tung tẩy quần đùi áo ba lỗ, nhưng khi cuối xuân, cùng nhiệt độ như thế, các con zời lại khư khư nào áo nào khăn như quấn chăn.
*
Khi kí cọt xong xuôi, tao bị rỗng một khoảng thời gian nên chạy qua Lò Gạch ngồi bần thần một lúc rồi mới té. Chạy vòng vèo như nào mà liệng qua cả Phạm Ngũ Lão.
Lúc ấy, khi rẽ vào đầu Phạm Ngũ Lão, phố vắng lắm. Trời thì nắng chan hòa và thậm chí còn hơi nóng một tí, nhưng chạy xe thì thoáng gió. Và lại còn lá đỏ khô rụng lả tả nữa.
Tao sực nhớ cái bộ dạng này, đúng nguyên cái bộ tao đã mặc, năm ngoái, khi mùng Bốn Tết bọn mình đi với nhau (trừ đôi giày, tao đã đi giày khác, và đã ko đeo chuỗi hạt ngọc trai) và mày bắt tao thồ theo mớ quần áo (bẩn) của mày đi giặt khô nhưng cửa hàng nó chưa buồn mở cửa, hai đứa ra Lam lại cũng chưa mở hàng đành quay về ngồi vật vờ đường tàu Trần Phú.
Mấy cái ngày Tết ấy, trời cũng cứ hưng hửng nắng hệt như thế này. Y hệt y xì. Cảm giác phố vắng và liệng xe thoáng cũng không khác tí ti. Tao nhớ đến cả đám hoa năm ngoái của chúng ta, nào dơn nào thược dược nào lọ gốm nào lá mùi già, rồi nào cả bao lì xì và kẹo Merci đúng-chuẩn của-mày.
Còn nếu so lịch dương, thì tầm này năm ngoái, là những ngày lạnh như thổ tả (hoặc buổi trưa thì ko lạnh đâu nhưng 5 giờ sáng từ nhà tao, chạy qua đường 70 với nghĩa-trang-Văn-Điển sang viện 103, thì ắt hẳn là lạnh như thổ tả thật), và tao thì lượn như đèn cù.
Cũng chính những ngày này năm ngoái, tao vẫn còn đang thế này và thế nọ và Xô và Mĩm còn chưa xuất hiện. Bây giờ thì như thế như thế như thế...
Mà tđn, tao thì vẫn chơi vơi chơ vơ thế. Vẫn là đứa ngồi bậc thềm ở bếp, có tí nắng rọi vào mặt, pose hình và đek nghĩ đc gì to nhớn xa xôi hơn mớ dây mạng nhện treo trên cột điện.
*
Khi tao làm cái hashtag timeless, ko có nghĩa là thời gian ngừng trôi hay thời gian ko trôi hay là ko bị ảnh hưởng bởi thời gian hay là vĩnh cửu gì gì. Nó giống như, kim đồng hồ. Mày thấy nó lại ở y xì chỗ cũ. Ko cần biết nó đã làm cái quái gì trong vòng quay của nó, nó có mòn đi hay có mọc dài thêm. Nhưng tóm lại, bây giờ nó vẫn lù lù chình ình một cục ở chính cái vị trí đó.
Mà, tệ hơn, đấy là một cái đồng hồ ko có số. Nghĩa là ngay cả cái gọi là vị-trí-đó, mày cũng không biết, ko định vị được nó chính xác là cái vị trí khỉ gì.
Thursday, January 8, 2015
Và bọn người toe toét ở quán quen
Tặng invisible1
Ở Lò Gạch, có anh đầu trọc chơi máy ảnh chơi xe. Ảnh dường như là chồng của chị chủ quán, có lẽ. Bạn của anh đầu trọc là một anh cao nghều đi một cái xe kiểu Xbike và cũng chơi máy ảnh. Đại khái, anh đầu trọc rất chăm dắt xe cho khách. Và nếu ảnh đi vắng, thì anh cao nghều cũng lao ra dắt xe dùm khách luôn.
(Tạ Hiện thì có hẳn một team giữ xe 'chuyên nghiệp', ko có ai amateur phải lao ra như vậy.)
Tôi không bao giờ ngồi chung bàn với anh đầu trọc hay anh cao nghều. Mấy ảnh có bồ bịch của mấy ảnh, tôi có bè đảng của tôi. Hay nếu ko ai có bồ bịch bè đảng gì đi chăng nữa, thì mỗi bên đều có thế giới riêng của mình để mà không đếm xỉa đến bên kia. Hoặc, vô công rồi nghề, ngồi im nhìn bên kia cùng bè đảng của 'bọn chúng'.
Chỉ khi tôi đi, tôi nói chào tạm biệt. Ảnh dắt xe dùm. Hỏi đi đằng nào. Tôi nói em đi đằng này. Và cảm ơn anh. Và thi thoảng anh sẽ bảo lâuuuu ghê không qua nhỉ. Và tôi sẽ bảo nắng gần chết anh ơi.
Chỉ thế thôi.
*
Ở Spy, cái pub nhỏ chúng tôi vẫn ghé. Khách gần như quen nhẵn mặt nhau. Và vì mạng lưới mutual friends loằng ngoằng nên nhiều khi ngồi chung, hút cùng bao thuốc, mà chả (buồn) biết tên nhau.
Có em gái nọ. Mắt sắc. Trông hơi kiểu hot girl chảnh chọe. Ngồi cùng vài lần, xin thuốc em vài bận. (Vẫn nhớ lần đầu hỏi em xởi lởi quăng 'bộp' cho cả gói, kiểu 'dùng tẹt đi'). Hôm rồi thì ngồi bàn khác. Mà khi về, em vẫn cười toe vẫy chào.
Cười toe chào lại em, có tí bối rối (tưởng em chảnh chọe, tưởng em ko nhớ mình, dè đâu em nice quá).
*
Nên, khi invisible1 comment, tôi nghĩ về bọn người nơi quán quen. Bọn người nhẵn mặt nhưng chẳng quen biết, mà, chỉ cần toe toét chào nhau, là đủ đầy tôn trọng và te tởn vui.
*vẫy chào :D*
Ở Lò Gạch, có anh đầu trọc chơi máy ảnh chơi xe. Ảnh dường như là chồng của chị chủ quán, có lẽ. Bạn của anh đầu trọc là một anh cao nghều đi một cái xe kiểu Xbike và cũng chơi máy ảnh. Đại khái, anh đầu trọc rất chăm dắt xe cho khách. Và nếu ảnh đi vắng, thì anh cao nghều cũng lao ra dắt xe dùm khách luôn.
(Tạ Hiện thì có hẳn một team giữ xe 'chuyên nghiệp', ko có ai amateur phải lao ra như vậy.)
Tôi không bao giờ ngồi chung bàn với anh đầu trọc hay anh cao nghều. Mấy ảnh có bồ bịch của mấy ảnh, tôi có bè đảng của tôi. Hay nếu ko ai có bồ bịch bè đảng gì đi chăng nữa, thì mỗi bên đều có thế giới riêng của mình để mà không đếm xỉa đến bên kia. Hoặc, vô công rồi nghề, ngồi im nhìn bên kia cùng bè đảng của 'bọn chúng'.
Chỉ khi tôi đi, tôi nói chào tạm biệt. Ảnh dắt xe dùm. Hỏi đi đằng nào. Tôi nói em đi đằng này. Và cảm ơn anh. Và thi thoảng anh sẽ bảo lâuuuu ghê không qua nhỉ. Và tôi sẽ bảo nắng gần chết anh ơi.
Chỉ thế thôi.
*
Ở Spy, cái pub nhỏ chúng tôi vẫn ghé. Khách gần như quen nhẵn mặt nhau. Và vì mạng lưới mutual friends loằng ngoằng nên nhiều khi ngồi chung, hút cùng bao thuốc, mà chả (buồn) biết tên nhau.
Có em gái nọ. Mắt sắc. Trông hơi kiểu hot girl chảnh chọe. Ngồi cùng vài lần, xin thuốc em vài bận. (Vẫn nhớ lần đầu hỏi em xởi lởi quăng 'bộp' cho cả gói, kiểu 'dùng tẹt đi'). Hôm rồi thì ngồi bàn khác. Mà khi về, em vẫn cười toe vẫy chào.
Cười toe chào lại em, có tí bối rối (tưởng em chảnh chọe, tưởng em ko nhớ mình, dè đâu em nice quá).
*
Nên, khi invisible1 comment, tôi nghĩ về bọn người nơi quán quen. Bọn người nhẵn mặt nhưng chẳng quen biết, mà, chỉ cần toe toét chào nhau, là đủ đầy tôn trọng và te tởn vui.
*vẫy chào :D*
Saturday, December 27, 2014
Những điều em chưa nói
Mẹ nhắn, về ăn lẩu riêu cua. Em loanh quanh xong về nhà lúc chín rưỡi tối. Mẹ đã ngủ. Tek đang dọn dẹp, bảo, may quá khỏi fải rửa bát. Em vừa dọn bla blô. Thôi lại đổ nước lẩu vào xoong đun tiếp ăn tiếp đi, ăn hết cái này và cái lọ và cái chai đi...
Em thảy vào nồi một nắm mì Chũ, rau cải đắng, nấm và rau sống, hoa chuối. Đun xong tắt bếp đi, đổ ra bát, ăn như ăn một bát mì, không phải lẩu. Mà ăn kiểu gần như nuốt chửng, không phải ăn.
Lẩu không phải là lẩu, khi ăn, một mình.
*
Sẩm tối, hôm Xmas. Củ Lạc gọi Viber. Khi đó bên đó là gần giữa đêm. Tao định ghé một cái nhà thờ, nhưng rồi thấy mình not belong to. Mày hiểu ko, mọi người vào đó như một nghi lễ, với sự sùng đạo của họ. Tao ghé, là kiểu dân du lịch tò mò. Điều đó làm mất đi sự trang nghiêm tôn kính của nhà thờ. Mày hiểu không.
Và khi đó, gần giữa đêm Xmas. Củ Lạc về nhà nghỉ, ở một thành phố hẻo lánh lạ xa. Tao thấy sau chuyến này, tao thừa sức đi du lịch một mình. Tao lên lịch trình và book vé, mọi thứ... Ừ thì cũng chỉ lo vấn đề an ninh. Nhưng đi các nơi văn minh chắc ko đáng sợ lắm.
Em quả đã nói với Củ Lạc rằng đi một mình thì hơi ngại chuyện safety. Nhưng lúc ấy, chưa nói với nó, rằng khi đi một mình, em thấy, ừ tất nhiên là cool. Chỉ buồn nhất, khi ăn.
*
Buổi tối Xmas. Em chôm máy chiếu của Zoo về mở rạp phim lưu động ngoài ban công. Thảm xốp trải kín. Mấy đứa la đà ăn uống, xem Love Actually. Cũng tàm tạm ổn, tàm tạm có không khí.
Muộn, chat chit với Bơ vài câu. Rồi ngồi không. Lúc ấy bị làm sao đó cứ nghĩ Bơ đã ngủ. Đến hôm sau mới hay, Bơ vẫn thức và nghĩ bà già kia đã ngủ.
Thực ra trong lúc ngồi không, em chỉ nghĩ. Lại Xmas kìa. Và mình đang làm gì đấy nhỉ?
Em không biết nữa. Em không có câu trả lời.
*
Buổi sáng sau Xmas. Em xách xe đi làm. Mở cửa, thấy cổng ngoài mở toang và túi nilon tan hoang rơi ở cầu thang. Trước đó thì có tiếng động va đập ồn ào. Em đoán hàng xóm 506 dọn dẹp gì đấy.
Xong, thấy hàng xóm 508 đi ra. Cầm theo mấy cái túi nilon khác. Em dắt xe xuống hết chặng cầu thang đầu tiên, thì 508 cũng dừng ở đó, lúi húi nhét những khung ảnh to tướng vào mớ túi nilon kia. À thì ra tiếng động vừa rồi là do túi nilon rách, rơi hết đống ảnh của thằng bé.
Em nhìn, kêu Wow ảnh cưới kìa. Rồi nhìn kỹ hơn, thấy khuôn mặt chú rể, không hề trẻ. Mà trông quen quen.
Ừ Bố em đấy. Và đây là... bạn gái. Hả cái gì mà hả. Vợ ba đấy!
Em bảo thằng bé quăng đống ảnh lên yên xe, em dắt xuống. Cho đỡ phải xách nặng.
Sau, em mới nghe nó kể. Mẹ nó là vợ đầu. Bố mẹ chia tay hồi nó học lớp 2, 3 gì đó. Bố có vợ thứ hai rồi, và chia tay rồi...
Em nhớ ông bố phong độ ấy, dù mới đụng một lần ngắn xíu, hôm ông ghé nhà mà ko có ai. Ông nói, em mở cổng cho ông vào với.
*
Trước Xmas một ngày. Em đang lúi húi nấu cơm tối. Thì nghe tiếng khóc hu hu rất to. Em đi vào phòng, ra ban công hóng. Nghĩ ko hiểu con nhà ai làm sao.
Quay lại bếp. Tiếng khóc vẫn dai dẳng giữa tiếng phi hành xèo xèo. Em sực nhớ chưa check phòng con Mèo. Ghé tai vào cửa, giật mình thấy tiếng khóc đúng là từ đó vọng ra. Mở cửa, xông vào.
Con Mèo đang khóc, và không ngừng gọi "mẹ ơi".
Em ôm nó, dỗ dành. Nghĩ chắc nó ngủ mơ, ác mộng. Nhưng nó vẫn khóc không ngừng. Em lạnh quá. Sờ trán nó, em thấy sốt bừng bừng. Thế là nào là chườm khăn, rồi cho uống sữa, cho uống thuốc... (loay hoay hành mỡ cháy đen thui).
Mãi, con Mèo cũng ngưng khóc và ngủ một mạch. Em thì đi ra đi vào, sờ trán coi nó có hạ sốt không. Sáng hôm sau thì nó tỉnh, như chưa từng quấy rối chưa từng sốt xình xịch tối qua.
*
Cũng, chính cái đêm hôm đó. 1h sáng, chuông kính coong. Pate hiện ra trên ngưỡng cửa, môi đỏ cam tươi. Rồi, ngồi kể, 12h đêm tớ ra khỏi nhà... Và khóc.
Nếu có dịp và có thể, em muốn sẽ đấm vỡ quai hàm đứa đã làm Pate ra khỏi nhà giữa đêm rồi tìm đến em khóc lóc.
*
Lúc, thấy mình rỗng toác.
Em đốt một điếu Kent. Tự nhủ với em rằng thực ra chưa rỗng lắm. Vẫn còn có thể rỗng hơn.
Tuesday, December 23, 2014
Kem
Thi thoảng, tôi cứ nhớ ra những chuyện nhỏ nhỏ trong chuyến đi ấy, xong lại cười một mình. Và thấy lấp lánh.
*
Lúc ấy, chúng tôi đang trên đường về và Tí béo bảo ăn kem điiii.
Tôi những tưởng sẽ dừng ở hàng nào đó để ăn kem nhưng đến khi Tí béo hỏi nào đứa nào ăn kem gì, thì tôi mới hiểu là cả bọn sẽ mua kem về nhà ăn.
Rồi tôi lại tưởng là sẽ dừng ở hàng tạp hóa khỉ gió nào đó trên đường chả đc, nhưng Tí béo bắt liệng xe ngoéo 180 độ sang tít bên kia đường để vào chính cái hàng tạp hóa Đó mới chịu đc.
Rồi về nhà, kem tống vào tủ lạnh, cả bọn mỗi đứa một kiểu, chạy lon ton rất nhiều việc loằng ngoằng mãiii. Khi tôi loằng ngoằng xong quay về, anh Gấu mới gặm kem. Và Tí béo mới "ăn kem đê". Tôi bảo Xô "ăn kem đê" và lỡ lôi kem gấu ra bóc xoẹt rồi, thì Xô mới ờ ờ để tôi làm cái này đã.
Thế là chỉ có tôi với Tí béo ngồi phệt ngoài hè gặm kem trong êm đềm. Chúng tôi ko nói gì mấy vì còn mải ăn kem. Em Bon đi qua đi lại. Tí béo nhè 'bẹt' một mẩu kem xuống sân cho em, em chả thèm. Tôi phải cắn một mẩu, cho ra tay rồi thả xuống sân. Thế là em ăn hết.
(Em Bon là em cún đầu tiên mà đã lâu rất lâu lẩu lầu lâu tôi mới thấy, có cảm tình với tôi. Bọn cún toàn ghét tôi. Mai mà sau em còn có Mic và trước em còn có Tun, cuộc đời tôi đc an ủi fần nào.)
Tôi phởn phơ gặm kem xong quay vào bảo Xô để tôi nướng thịt cho Xô đi ăn kem đi. Bác hầm hừ bảo "sắp đến giờ ăn còn ăn kem tí ăn cơm thế nào được!". Tôi ko nhớ lúc ấy hay sau này, Xô thì thầm bảo: "Có biết sao bác lại hầm hừ ko, bác dỗi vì ăn kem ko mời bác đấy."
Tí béo mê đồ ngọt tôi đã ngạc nhiên rồi, bác còn làm tôi ngỡ ngàng hơn tỉ tỉ :)).
Tuesday, December 9, 2014
Everyone has their own stories
I mean, everyone. Not someone or anyone. E.v.e.r.y.o.n.e.
But, do u care enough, to hear?
*
Bản sấy tóc cho tôi. Tóc phía sau chia sang hai bên. Tóc mái phía trước, bản hỏi, mái chị như thế nào. Tôi nói hất qua phải. Bản lấy mái, sấy hắt lên. Rồi rờ đến mớ tóc bên trái. Bản sấy hất về phía trước, cho bám vào tai. Cuộn, giữ một búi trong tay. Lại tãi ra, lại hất, bám, cuộn. Cứ thế, hết bên trái qua bên phải.
Bản làm chậm rãi, thong thả và từ tốn. Ngón tay dài, đầu ngón tay tròn, thi thoảng sượt qua mặt tôi khi bạn hất mớ tóc. Chăm chú mà nhẩn nhơ, như thể bản chỉ đang chơi với mớ tóc nâu mềm. Bản cao và gầy. Mắt một mí chăm chăm nhìn mớ tóc, thi thoảng mới ngẩng nhìn vào gương coi tóc lên lọn chưa, đủ bám không, hai bên có đều không.
Bản sấy hết mười lăm phút. Cuộc đời tôi, chưa bao giờ tự dành từng ấy thời gian mà sấy tóc. Tôi biết phải sấy bám, phải cuốn lọn, phải cuộn giữ trong tay. Nhưng chẳng bao giờ tôi đủ kiên nhẫn mà nhẩn nha như bản. (Cũng chưa gặp ai sấy tóc khiến tôi ưng như thế.)
Bản sấy lại tóc mái một lần nữa với lược tròn. Để kết thúc, bản lấy dầu bóng cho ra tay rồi phủ đều lên tóc. Xong, bản nhìn vào gương bảo "được rồi chị".
Bản ở đây đã từ lâu lắm. 2011 tôi đến đây lần đầu, xoẹt đầu sư tử nham nhở, đã gặp bản. Mỗi lần quay lại (dù tôi ko thường quay lại cho lắm, 1 năm vài lần gì đó), những bản thợ phụ khác đã rơi rớt hết, luân phiên những khuôn mặt mới toe, chỉ có bản vẫn thế. Khi tôi uốn tóc và có hai thợ quấn hai bên, thì những lọn cuốn bên phía bạn sẽ đều tay và khi cắm vào "máy" thì bản cũng sẽ để dây thứ tự chứ không lộn tùng phèo một mớ. Khi tôi sấy tóc, như tôi nhớ, có lần mùa hè, bản sấy làm sao mà mồ hôi mồ kê bản tươm tả, tôi cứ kêu thôi được rồi dừng đi. Bản cười hiền khô.
Tuần trước tôi ghé, tiệm vắng bản. Chị chủ nói bản nghỉ vì nhà có việc. Bố bản mất. Ung thư gì đó.
Hôm nay tôi thấy bản đeo một mảnh băng đen trước ngực.
Thường, bản sẽ cười một cái hài lòng ra mặt, khi "công trình" sấy của bản xong xuôi. Lần này, nụ cười của bản đi vắng rồi.
But, do u care enough, to hear?
*
Bản sấy tóc cho tôi. Tóc phía sau chia sang hai bên. Tóc mái phía trước, bản hỏi, mái chị như thế nào. Tôi nói hất qua phải. Bản lấy mái, sấy hắt lên. Rồi rờ đến mớ tóc bên trái. Bản sấy hất về phía trước, cho bám vào tai. Cuộn, giữ một búi trong tay. Lại tãi ra, lại hất, bám, cuộn. Cứ thế, hết bên trái qua bên phải.
Bản làm chậm rãi, thong thả và từ tốn. Ngón tay dài, đầu ngón tay tròn, thi thoảng sượt qua mặt tôi khi bạn hất mớ tóc. Chăm chú mà nhẩn nhơ, như thể bản chỉ đang chơi với mớ tóc nâu mềm. Bản cao và gầy. Mắt một mí chăm chăm nhìn mớ tóc, thi thoảng mới ngẩng nhìn vào gương coi tóc lên lọn chưa, đủ bám không, hai bên có đều không.
Bản sấy hết mười lăm phút. Cuộc đời tôi, chưa bao giờ tự dành từng ấy thời gian mà sấy tóc. Tôi biết phải sấy bám, phải cuốn lọn, phải cuộn giữ trong tay. Nhưng chẳng bao giờ tôi đủ kiên nhẫn mà nhẩn nha như bản. (Cũng chưa gặp ai sấy tóc khiến tôi ưng như thế.)
Bản sấy lại tóc mái một lần nữa với lược tròn. Để kết thúc, bản lấy dầu bóng cho ra tay rồi phủ đều lên tóc. Xong, bản nhìn vào gương bảo "được rồi chị".
Bản ở đây đã từ lâu lắm. 2011 tôi đến đây lần đầu, xoẹt đầu sư tử nham nhở, đã gặp bản. Mỗi lần quay lại (dù tôi ko thường quay lại cho lắm, 1 năm vài lần gì đó), những bản thợ phụ khác đã rơi rớt hết, luân phiên những khuôn mặt mới toe, chỉ có bản vẫn thế. Khi tôi uốn tóc và có hai thợ quấn hai bên, thì những lọn cuốn bên phía bạn sẽ đều tay và khi cắm vào "máy" thì bản cũng sẽ để dây thứ tự chứ không lộn tùng phèo một mớ. Khi tôi sấy tóc, như tôi nhớ, có lần mùa hè, bản sấy làm sao mà mồ hôi mồ kê bản tươm tả, tôi cứ kêu thôi được rồi dừng đi. Bản cười hiền khô.
Tuần trước tôi ghé, tiệm vắng bản. Chị chủ nói bản nghỉ vì nhà có việc. Bố bản mất. Ung thư gì đó.
Hôm nay tôi thấy bản đeo một mảnh băng đen trước ngực.
Thường, bản sẽ cười một cái hài lòng ra mặt, khi "công trình" sấy của bản xong xuôi. Lần này, nụ cười của bản đi vắng rồi.
Subscribe to:
Posts (Atom)


