Thursday, April 28, 2016

Những dòng viết tay


Tôi hơi bị thích bố tôi. Bố vẫn còn viết những mẩu giấy dặn dò, thay cho tin nhắn điện thoại. Chữ bố xấu như chữ tôi. Tôi rất vui! (Chữ mẹ đẹp ko giống chữ tôi. Cũng được.)


Wednesday, April 20, 2016

Đôi giày xanh

Trong giấc mơ của shopaholic đầu tiên có đôi highheel order. Rồi chị gái nhận order với sự dịu dàng và cẩn trọng thừa thãi đã bưng thêm đôi nữa rộng hơn 1 size, và, màu khác. (Lại quả đúng y chang tâm sự của size chân lỡ cỡ ko biết phải lấy lên size hay xuống size). Và đôi giày tôi đã order có màu nâu tím classic gì đó. Còn đôi giày phương án dự phòng cho tôi, có màu xanh tươi biếc như mặt biển, như bầu trời trong, như búp mây nhẹ bẫng dưới chân.

Người ship giày cho tôi (đéo hiểu tại sao lại phải thế, logic vcđ): Áo xanh.

Vầy là tôi gặp Áo xanh. Lúc ấy chúng tôi in the middle cuộc nói chuyện gì đó, có cả anh Thỏ. Cuộc chuyện vô cùng... nhiều chuyện, lắm lời, hăng say và lảm nhảm như lúc chúng tôi đang học ôn thi, và nhắc đến những người khác như đúng rồi, như là, tộ xư, tại sao mơ lại giống như kiểu sự thật thế? Thật là thừa thãi ai mượn chứ???

Chắc là vì nó thừa thãi, nên tôi đâm ra tỉnh mie mất. 

Nhưng mà thực tế là cái kiểu giật mình và tỉnh dậy ấy, giống như gặp ác mộng hơn là một cơn mơ.

*
Tôi đã đi qua trường cũ, Tô mô e lớp 5 của tôi đã ko còn một dấu tích nào. Tôi nghĩ gọi là Tô mô e cũng phải thôi, đó có thể là tên gọi chung cho những ngôi trường biến mất.

Nếu mà như thế thì lớp học ở tầng 2 ngôi nhà có ban công xi măng nóng ram ráp dưới chân, cũng là một Tô mô e đã mất.

*
Tôi ko mong mơ lại giấc mơ giống-thật kia. Dù ngẩn ngơ mãi với đôi giày xanh biếc như mặt biển.







Tuesday, April 12, 2016

Về bọn hâm xung quanh

Một hôm Linh hâm giật tút bảo là có công ti nào giả lương cho tôi làm Lucky man hem, tôi sẽ là cái thằng mà rất chi ư là tưng tửng để cho nhân loại thấy ổ ôi làm cty nè sướng ghê hôn nè!!!

Đấy là một tút hết sức nghiêm túc và khơi dậy trong tôi ước mơ làm Lucky Man mãnh liệt điên cuồng! Tất nhiên tôi biết thân biết phận tôi, một thằng workaholic bỏ mợ. Nhưng tự nhiên lại có ẻm ngồi cạnh hâm mộ (đến mức xí tôi ngồi cạnh ẻm) và bẩu là ẻm thích ở đây để hạc hỏi thói tưng tửng của tôi, hi hi. Ẻm bẩu ẻm dễ bị nổi điên vì các thứ xung quanh nhưng ẻm cứ tích tụ vào trong và để ảnh hưởng đến bản thân khũng khíp. Còn tôi, ẻm thấy là tôi bị khùng dù xung quanh như rồ nhưng tôi vẫn cứ khùng i như thế ko hơn ko kém :)).

Thực ra là khi nào khùng quá tôi sẽ kêu ''vãiiiiii'' và lầm bầm chửi bậy đôi câu. Chắc đấy là cách xả (xoẹt xoẹt, giật bồn cầu). Tôi nghĩ vậy.

Nhưng với lại cả thực ra ngoài những chuyện điên rồ thì ở đây ko thiếu gì bọn hâm. Và các bạn biết đấy bọn hâm thì giải trí rất là vuiiiii.

.
Như hôm em asmin bất thần bảo: chịiiii, em vười gửi cho chị cái bể phốt!!!

Thì ra ẻm soạn hẳn chiếc email gửi bọn chủ nô bẩu là khách iem hỏi nhà cóa bể phốt ko bể phốt đặt đâu, vì rằng là chỗ đặt bể phốt trong nhà là phong thủy lắm đừng có mà đùa!

.
Như lúc sáng anh zai 79 gọi hỏi 1 cái điều trên zời, lại còn dõng dạc bẩu là asmin của anh đã gọi sang bên em mà asmin bên em chả biết gì cả!

Asmin bên ảnh, đc tôi phát hiện ra bị hâm lâu rồi, và sự việc hôm nay chứng tỏ nó hâm thật, vì cái điều nó hỏi đã kịp từ trên zời rơi xuống đất hòa vào nước sông ra biển lớn :))

Rồi tôi lại kiếm anh 79 hỏi anh đôi điều. Anh đá sang thằng em anh, bẩu: Em hỏi nó đi nó mới nhiều miu! Tôi bẩu: Thế anh làm anh nó làm gì!!! Anh đáp: Anh làm anh để dạy nó những điều hay lẽ phải =))

.
Như chúng tôi lại có 1 anh bí danh Cô nương. Cô nương chuyên gia gửi cho chúng tôi các thứ sai tóe lóe và các yêu cầu ơi hỡi đất zời. Một hôm tôi gửi danh sách sang cho cổ mà cổ chỉ check nửa cuối nửa đầu hẻm check, gửi thẳng lên sếp cổ và hỡi ơi sếp cổ bảo danh sách bị sai nè! Sáng hôm sau cổ gọi tôi giọng hết sức u sầu: Anh đã tin em, vậy mà em đã phụ lòng tin cũa anh...

Tôi cứ phải ra bộ nghiêm túc xin lỗi cổ trong lúc nhịn cười gần chết =)))))) Tôi lại cũng cố gắng hỏi cổ xem tôi sai đâu vì đã check kĩ với các sếp tôi trước khi gửi sang cho cổ. Nhưng cổ quá đau khỗ ko thể trả lời :)))))


.
Như chúng tôi có 1 thằng đối tác tên là Nhọ. Đáng ra chúng tôi phải trả tiền Nhọ từ trước Tết nhưng Nhọ chả buồn xuất hóa đơn. Nhọ đợi hếttt rằm tháng Giêng hếtttt hẳn tháng 2 dương mới bắt đầu rục rịch đòi lại... hợp đồng. Tôi gửi hợp đồng pdf cho Nhọ khỏi phải sửa ba lăng nhăng, thì i như rằng Nhọ copy ra word rồi sửa gì tôi ếu biết rồi gửi lại. Tôi điên lên ko thèm kí in pdf gửi lại cho Nhọ đi mà kí lại.

Rồi xong xuôi hợp đồng với hóa đơn, sếp tôi đi vắng triền miênnn. Nhọ chờ sếp tôi về như trời hạn trông mưa. Sáng mùng 1 Nhọ cũng gọi điện réo gào ko thương tiếc.

Khi chúng tôi đã chuyển khoản... tưởng thế là yên... Nhọ chờ 1 ngày ko thấy tiền nổi. Nhọ đòi chụp ủy nhiệm chi gửi sang, thì mẹ kế toán quên mie tờ UNC dưới ngân hàng :)) Chụp đc tờ UNC đúng choét ko sai gì, thì, xin lỗi Nhọ, số Nhọ quá đen: em giao dịch viên gõ nhầm tên Nhọ :)))))

Nhọ lại hốt hoảng gọi bảo ngân hàng bên em báo tiền về TK rồi nhưng lại đẩy đi vì sai tên chị làm nào lại giúp em cái!

Lúc ấy ẻm giao dịch viên ngân hàng bên tôi mới thủng thẳng: Ủa đâu như mình gõ lộn tên nó kà! Và đến chiều hôm ấy tiền mới đoàn tụ về với Nhọ.


.
Như lúc chiều tôi bẩu em asmin ngồi kiểm tra dùm tôi cái danh sách hôm qua với hôm nay khác gì nhao. Nếu tôi làm, tôi sẽ lặng thầm vlookup. Nhưng team asmin ẻm có 2 người nên ẻm vlookup bằng... mồm: 1 em đọc và 1 em check :))

.
Như khi em gái ngồi cạnh ư ử hát, tôi bẩu: Em đao bụng à? Thì em asmin bể phốt đã quay lại ngay bảo: Em, em có thuốc nè, uống không nè!!!

Em asmin còn lại biết ẻm bể phốt bị hâm, nên đã tiếp lời: Đâu đưa thuốc đây để tao đi lấy nước cho chị í uống!

.
Cho nên dù tiếp xúc với bọn điên rất nhiều, tôi vẫn ko sao điên được :))




Saturday, April 2, 2016

Người gạt nước




Lúc ấy là sau một cơn mưa nhem nhép mùa xuân. Và lần thứ một tỉ trong ngày, tôi lại chạy phăm phăm bay qua quảng trường gạch xám, loáng thoáng những vũng nước đọng. Tôi xẹt qua một anh mặc đồng phục nhân viên dọn vệ sinh, cầm theo một cái tạm gọi là bồ cào, nó có hình chữ T, với 1 đầu dài để ảnh cầm và đẩy, đầu kia có 1 thanh ngang. Việc của ảnh là đẩy cái thanh í đi dọc quảng trường, để những vũng nước đọng bị "dàn" ra và vì thế mau khô hơn. Tôi ko biết ảnh có khoái công việc đó không chứ tôi thì khoái tỉ độ chỉ muốn xin ảnh cho đẩy thay vài đường.

Tôi nhớ hồi ở Đom Đóm với những ô cửa kính caooo, rộnggg. Tôi ko fải là đứa cuồng lau kính. Nhưng dất khoát khi trời mưa thì sẽ xách đồ lề đi lau kính. Khách ngồi đấy sẽ bảo tôi điên. Quản lí chắc cũng bảo tôi điên, hẳn vậy (đéo gì trời mưa đi lau kính???). À thực ra thế này. Chỗ kính đó có một hàng hiên, nên mưa ko ướt kính. Có thể bắn tí, nhưng ko ướt. Và ngồi ngoài hàng hiên đấy, thì là view bể bơi. Đéo gì trời mưa tôi ko đc ngồi đấy uống latte đọc sách thì đành đi lau kính ngửi mùi mưa chứ gì nữa!!!

Nên thực ra lúc đó tôi vừa lau vừa gật gù kiểu, ờ đừng có nhìn 1 thằng làm gì đó mà bảo nó điên. Nó hoàn toàn có logic của nó, như mình vậy!!!

Lại nói, công ti có anh IT mới. Anh do tôi bưng về. Thực ra là công ti ko tuyển hẳn hoi mà chỉ cần 1 người làm freetime, giải quyết các vđề phát sinh (và giả công thấp thấp). Ảnh thì đang làm 1 chỗ khác nhưng việc nhàn nhàn nên có thể nhận thêm việc này. Và thực ra nữa cũng ko fải tôi bưng ảnh về mà do Wiki 'mai mối'. Theo lời Wiki, đây là bạn từ thuở cởi truồng tắm mưa của ổng (ý là bạn cấp 1, "cởi truồng tắm mưa" là do tôi phiên dịch).

Anh IT đáng iêu dễ sợ, đáng iêu tới nỗi tôi chưa nghĩ ra đc cái tên gì đáng iêu tương xứng cho ảnh. Công ti trả công anh thấp bomera (tôi chả hiểu sao ảnh nhận lời nữa!), mà ảnh vẫn làm việc nhiệt tình vcđ. Với, lúc đầu nói lương tầm này này, đến lúc nhân sự ép ảnh chỉ trả 80% của cái "này này", ảnh vẫn ưng thuận, vẫn nhiệt tình nguyên si. Tôi với Wiki biết chuyện thì đập bàn đập ghế. Wiki tức tốc gọi điện cho ảnh: "Cậu đang ở công ti hở? Đi ra ngoài đi, rồi gọi lại cho tớ."

Ảnh cúp máy. Rồi 1 lúc thấy ảnh lật đật... lấy máy công ti gọi lại =))

Wiki vò đầu bứt tai xong kể lể rằng bạn này từ hồi xưa đến nhà chơi bố mẹ ổng đã quí vô cùng rất muốn nhắm làm... con zể vì bản super hiền super đáng iêu super... gà. Thi thoảng bản gọi điện hỏi vay tiền, Wiki ổng sẽ hỏi vay tiền làm gì đó. Bản trình bày này nọ và Wiki sẽ kêu ối zồ ôi cậu ơi nó lừa cậu đấy, rồi giải thích abc cho bản và tóm lại là ko cho vay.

Nghìn lần như một, vài hôm sau bản sẽ gọi lại nói rằng: Ối cám ơn cậu nha, may cậu ko cho mình vay chứ đúng là đứa đó lừa đảo thật nó đã lừa bao người!!!

Tôi nghe xong chuyện thì sằng sặc cười. Còn Wiki thì ra điều ngâm ngợi. Ổng nói: chính ra bản đó si nghĩ mọi chuyện cực kì đơn giản, sống đơn giản, hạnh phúc đơn giản. Làm (tđn) mình đc như thế nhỉ?






Monday, March 28, 2016

Thuyền trưởng quần lót


Đương nhiên Captain ko biết tôi gọi hắn như thế. Và tôi cũng chưa từng gọi hắn như thế cho đến lúc này :)) đương nhiên Captain với quần xi líp không nhất thiết phải CÓ liên quan gì đến nhau. Nhưng cũng ko nhất thiết phải KO liên quan gì đến nhau.

Thuyền trưởng quần xi líp (hay quần lót cũng vậy) cua gái tôi liêu xiêu. Nghe kể thì nhiều, đến lần đầu gái tôi dắt hắn ra mắt tôi đâu như hôm Tết, bọn tôi ngồi ở Cốc rồi ố zồ ôi trái đất tròn thuyền trưởng quần xi líp lại là hạc sinh cô Fangxian cụa tôi. Rồi chúng tôi đi ăn rồi đi Polygon. Chả nhớ đi ăn cùng chính hôm đó hay hôm khác ở Tống Duy Tân ăn j quên mợ. Polygon thì tởn đến già vì âm thanh chán bomera. Đc cái thuyền trưởng quần xi líp chụp cho tôi mấy bức để đời.

Thuyền trưởng quần xi líp cua gái tôi ko biết khốn khộ thế nào. Nghĩ lại thấy cũng thương thương, vì gái tôi thì dễ thương rồi nhưng tự diên gặp phải tôi, xin lỗi số nhọ :)) Tôi chả nhớ đến khi nào tôi mới hết gầm gừ soi xét và "ờm thôi được thằng này cũng được". Có thể là lúc thuyền trưởng quần xi líp kiếm chúng tôi hẹn hò bí mật sinh nhựt cho gái tôi. Có thể là khi thuyền trưởng quần xi líp ngoẹo ngọ ngủ trong lúc chúng tôi đàn đóm hát hò buôn chuyện các thứ.

Thuyền trưởng quần xi líp đương nhiên ko pư phẹc. Sau này có chuyện tôi lại suýt lên cơn đấm hắn. (Quả tình từ hồi đi hạc được ít boxing tôi ủ miu dọa đấm bất cứ thằng nào mỗi tội chưa đấm đc cái fát nào ra hồn cả.)

Nhưng thuyền trưởng quần xi líp, rốt cục vẫn khiến tôi cảm kích. Hoặc là hắn quá quí tôi hoặc quá sợ tôi hoặc cả hai hoặc gì đó. Hoặc tại tôi giống một bà già lẩn thẩn tội nghiệp - vào cái ngày cưới của thuyền trưởng quần xi líp với gái tôi. Tôi cứ đứng nhìn và oimeoi muốn khóc. Thuyền trưởng quần xi líp, dù cận lòi, nhưng không quên tôi giữa đám đông. Hắn gọi tôi vào chụp ảnh, thậm chí còn tử tế đến mức lùi ra để tôi chụp với gái của tôi.

Tôi có thơm gái của tôi một phát.

*
Vào ngày sinh nhựt của gái tôi, tôi nghĩ: Dù gì cũng cảm tạ đất trời vì Thuyền trưởng quần xi líp và gái tôi, cúng cuồi cũng tìm thấy nhau, cúng cuồi cũng happy ending. Tôi mong bọn nó bận rộn hạnh phúc đến nỗi vì thế mà quên mịe tôi cũng được.

Trong trường hợp hắn dám làm gái tôi phiền lòng à. Ê hê, tôi vẫn còn đôi găng đấm bốc đây.

Mừng sinh nhật, gái tôi.




Saturday, March 26, 2016

Trôi miẹ mất



Xô quăng cho anh chiếc fin tên là Trôi miẹ mất. Đương nhiên tên fin ko mất dạy thế. Đương nhiên qua filter anh nó thành như thế.

Anh vừa xem vừa rủa hắn tộ xư sao cho anh xem mấy cái fin mất tích làm gì, anh đã sợ máu me sợ đau ko thích bạo lực ko thích đau tim, ví dụ, anh mới nói hắn hãy xem chiếcn fin tên là Một triệu cách chết ở miền Tây, nội dung nhảm i như tên fin mà anh vười (vười = vừa mới) coi trên HờBo (aka HBO) và thấy rất hỉ hả, kiểu cắm bông hoa vào mông thằng sát thủ, thật là cool (trong mắt anh).

Tộ xư, fin Trôi mịe mất nó ko như thế. Ngoài đống máy bay rơi trôi dạt ăn lông ở lỗ các kiểu trên hoang đảo i như mọi fin mất tích trôi dạt đều thế, thì đến đoạn Robinson trên hoang đảo quay về mới dã man buồn bomera. I love you, you're the love of my life. BUT.

.

Anh từng coi 1 chiếc fin nào đó có ông ở tù ra (ông diễn viên da đen í, vẻ nổi tiếng í, mặt rất phổ cập mà hẻm nhớ tên ổng) rồi định hòa nhập với thế giới rồi bất ổn thế nào ấy. À hoặc như cái fin The Reader chụy kia đc ra khỏi tù cũng tự tử luông. Thì đại khái cái sự trở về của 1 ông từ cõi chết cũng thế. Hoặc tệ hơn. Vì các người đi tù thì người ở nhà biết là đến cái lúc nào đó thằng ở tù sẽ ra. Còn cái người từ cõi chết trở về thì ko ai expect anh ta quay về cả. Yea, anh ta trôi mịe mất trong cuộc đời họ.

Trong khi đó, khi anh Robinson (tạm gọi như thế cho tất cả các anh trên đảo hoang) nhờ có hình-bóng người ở nhà mà sinh tồn được. Cái kiểu đấy: vì nhau mà sống, nhờ có hình-bóng nhau mà sống được, cứ khiến anh nhớ đến gã phát ngôn câu này.

"con người chỉ quan trọng trong quan hệ với những người khác, trong sự hữu dụng của họ, trong những lợi ích mà họ mang lại cho người khác"

và anh tự cười ruồi rằng buồn cười nhỉ sao các thằng người không tự iêu lấy nó ko tự thấy nó là cái-gì-đó quan trọng đáng giá, và tại sao hẻm chọn sống vì mình mà phải vì x vì y vì z mới có động lực, có sức mạnh để mà sống? hay vì đời sống tự thân nó quá ư đáng buồn?

và buồn cười là các thằng người, trong lúc bản thân còn loay hoay đi tìm lẽ sống cho mình, lại trở thành lẽ sống cho người khác, thực buồn cười chết đi được ko thể hiểu ủa mình (có cái ếu gì) mà lại quan trọng với ai đó vậy ư?

.
How do I live without you?

Thôi miễn đi. Và cũng xin đừng thề non hẹn bể làm gì. Không có nhau, các người vẫn sống tốt. Vẫn hít thở đều đều. Và move-on. Như thế này này.

Hãy quên anh đi em như quên một bài hát buồn
Anh đã từng viết tặng em

.
P.S: còn gã phát ngôn câu kia ư. thằng chả bộ tịch nhất mọi thời đại :)) từ góc độ một cái cây, anh cho rằng chả việc gì phải để tâm đến í nghĩa việc ra lá hay trổ hoa gì cả.



Thursday, March 24, 2016

Trong những trang viết cũ

Lâu lâu muốn viết cái gì ngoan ngoan, hiền hiền, đằm đằm, chầm chậm như này.

--

Những con đường ngoại ô nắng cháy 

Tôi có thể viết, về những con đường rợp bóng cây. Thành phố xanh của tôi, tôi vẫn tự hào rằng ở đây nhiều cây hơn hẳn Sài Gòn, Đà Nẵng - với những con phố trắng xóa mùa hoa sưa, đoạn phố thơm nao lòng hoa sữa, hay góc phố rực vàng “cô đơn sấu rụng ngoài ngõ vắng”…

Tôi có thể kể ra một danh sách dài bất tận những nơi chốn lê la. Café ở đâu thì ngon, trà chanh ở đâu thì vui, bánh giò, nộm bò khô .v.v. nhất định phải ăn ở đâu mới chuẩn.

Tất cả những chốn nơi đó, đều ở nội thành, đều loanh quanh khu phố cổ, đều cách hồ Gươm không quá năm cây số!

*

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có lúc nào có cảm tình đủ để viết về những con đường ngoại ô. Những con đường cửa ngõ vào thành phố mang tên buồn tẻ: vành đai 2, vành đai 3. Những con đường nắng, bụi, đông đúc điên cuồng mỗi sáng đi làm, mỗi giờ tan tầm và tắc đường thì chết dí không biết đâm vào đâu, và mỗi lúc đi chơi lại hẹn hò “lên phố”!

*

Nhưng bất chợt, tôi muốn viết về ngoại ô, về những con đường cửa ngõ.

Khi, một sớm nhàn tản chạy sang Gia Lâm qua cầu Chương Dương, quay về bằng Long Biên và trú mưa ở một quán nước đầu cầu. Xe cộ vẫn cáu kỉnh chạy qua mà ngồi đây nhìn ra, tôi chỉ thấy một nỗi an nhiên thanh thản.

Khi, một hôm chạy xe thật chậm, nhìn thấy một tán xà cừ xanh rì vươn ra che mát cho nửa con đường. Chợt nhận ra, suốt dọc phía bên này của dải đường thẳng tắp vẫn đầy cây xanh! Chỉ có phía bên kia, vì nằm cạnh đường ray tàu hỏa nên chẳng thể trồng cây um tùm.

Thì ra, những con đường bụi bặm xấu mù vẫn ráng sức đẹp, với tất cả những gì nó có. Là mùi dâu da tinh khiết lúc ban mai khi chưa bị khói xe nhấn chìm. Là lộc nõn cây bàng tháng Ba bền bỉ xanh tươi rói trên những bó dây điện đen sì như mạng nhện. Là bằng lăng tím bạt ngàn đến sững sờ khi từ cầu vượt ngã tư Vọng lao xuống đường Giải Phóng. Là những tán điệp bên trong bến xe Giáp Bát đông đúc lộn xộn, vẫn rực lên như nắng khi tháng Sáu.

Ngay cả phía bên kia đường không một bóng cây vì vướng đường ray tàu hỏa, cũng ráng sức chiều người, bằng tất cả những gì nó có. Là khi tối đến, nó rực rỡ và ồn ào: quần áo đủ màu, giày dép đủ kiểu, túi xách đủ kích cỡ. Chăn ga gối đệm cũng có. Thú bông, đồ chơi cũng có. Hoa cũng có và sách cũng có luôn! Giữa Rồi giữa đống sắc màu sặc sỡ ấy, lại cũng lọt thỏm một vài quán nước, đồ ăn vặt, một vài xe hàng rong. Rồi theo mùa, còn gặp cả những xe tải đầy ắp quả mà các bác nông dân chở thẳng từ vườn lên đây bán.

Tôi chẳng bao giờ mua hàng ở những vạt hàng ấy. Đôi khi, cũng khó chịu vì người mua hàng làm vướng đường. Nhưng vẫn thấy lòng chùng xuống mỗi khi bắt gặp cảnh dân phòng hay công an phường “mở chiến dịch”, “ra quân” đi thu hết những vạt hàng tạm bợ.

Ai đó, vẫn bươn chải sống bằng những vạt hàng ấy. Ai đó, vẫn nhờ những vạt hàng ấy để sắm sanh được với những khoản tiền còm.

*

Những con phố nội thành vẫn đẹp bình yên rợp bóng cây xanh. Những con đường ngoại ô, trong mắt tôi, rồi cũng trở nên đẹp. Vẻ đẹp của sự bao dung và từng trải, nhẫn nại ôm vào lòng đủ mọi bụi bặm, xấu xí, ồn ào.

[Tháng 12, 2012]