Saturday, August 27, 2016

Đàn



Anh ít khi đưa tên thật của các bạn lên đây, 1 là vì chỗ nhảm nhí này các bạn phát hiện ra sẽ oánh anh bẹp mỏ, 2 là vì khi gọi tên riêng anh dành cho các bạn, thấy các bạn là của-anh hơn của thiên hạ. Yẹp, anh có ý thức chủ quyền lắm chứ!

Nhưng bạn Đàn thì tên thật là như thế, ko phải tên anh nghĩ ra. Và bạn Đàn sẽ ko thèm ngó chỗ nhảm nhí này đâu hoặc nếu có thì Đàn cũng ko oánh anh bẹp mỏ đâu mà. Đàn rất hiền.

Thực ra anh chưa gặp Đàn bao giờ, chỉ toàn nghe chuyện kể từ bạn cùng phòng anh.

Bạn Đàn ở Thạch Hải. Hồi xưa đi nghĩa vụ quân sự với bạn cùng phòng anh, thành ra quen thân. Bộ ba hồi đó còn một bạn nữa (anh cũng rất quý, để dành kể sau). Sau khi đi nghĩa vụ về, bạn Đàn làm ngư dân đánh cá.

Hồi bọn anh còn chưa ở cùng phòng, mới phong thanh quen biết, bạn Đàn có lần đi đâu đó ra Hà Nội xách theo can mắm. Bạn cùng phòng anh chạy nửa vòng thành phố ra bến xe Mỹ Đình lấy mắm Đàn tặng, dặn đem về tặng bạn cùng phòng (tương lai). Mắm Đàn tự làm, nguyên chất, nặng mùi và mặn đắng, theo bạn cùng phòng cưỡi Rebel tung tăng nửa vòng thành phố về với anh.

Thi thoảng nhớ ra anh lại hỏi Đàn sao rồi. Bạn cùng phòng kể Đàn mới vay ngân hàng, đóng đc tàu to hơn này nọ. Bạn cùng phòng về Hà Tịnh, kiểu gì cũng tấp tểnh xuống Thạch Hải chơi với Đàn, câu mực nướng cá gì đó, anh chưa bao giờ (kịp) đi theo.

Đến khi biển miền Trung ngộ độc. Anh hỏi Đàn có sao không. Bạn cùng phòng bảo ảnh hưởng từ Kỳ Anh trở vào thôi mà, ngoài Đàn không sao đâu.

Tuần rồi bạn cùng phòng lại về Hà Tịnh. Anh lại hỏi Đàn sao rồi, đánh cá đc ko, mà đánh rồi có bán đc cho ai ko. Bạn cùng phòng bảo, chả lo chuyện đó. Đàn sắp đi xuất khẩu lao động rồi.

Có lần anh nói với Xô về một chuyện khác. Xô bảo nhà của mình sao phải đi đâu? Anh nói anh là chúa trùm mền và thấy đám đông là bỏ chạy. Anh dạt hết Tạ Hiện Lương Ngọc Quyến, dạt hết quán xá này nọ chỉ vì đông đúc xô bồ. Nên "nhà", nếu như cũng trở nên như thế, anh dễ dạt lắm.

Nhưng mà, bạn Đàn có phải đứa như anh đâu?

Đéo gì. 

Sao Đàn lại (phải) đi?


Wednesday, August 17, 2016

Anh thợ sửa giày


Lâu lắm chả bưng gì qua chỗ ảnh sửa, danh sách giày cần sửa chất chồng:

- 1 đôi cần đóng lại gót
- 1 đôi rụng đế :)) thật, Hà Nội nóng đến nỗi cái đế nó rời ra thì biết làm sao :))
- 1 đôi sandal hở mõm nhưng vì rất thích nên dất khoát sẽ đưa anh dán mõm nó lại

Hôm nay lôi 5th Avenue đế tím ra đi. Đôi này đã đi lót gót ở 1 hàng rồi xong đi vẫn tụt chân như thường. Mang về chỗ anh thợ kia, cùng với 1 đôi Tamaris nữa, bảo em ko biết phải lót gót hay là lót mũi, đang dùng cái miếng lót tạm này này.

Anh bảo bỏ cái miếng lót tạm ở đôi Tamaris ra lót vào đôi Avenue rồi cứ thế mà đi thôi. Còn Tamaris để đây, lót gót.

Bỏ miếng lót vào Avenue thấy đi vừa như in, thốt lên uôi anh siêu thế.

Anh nhìn khinh bỉ kiểu con nguuuu, tao siêu sẵn không có gì cần cảm thán.

Tuesday, August 16, 2016

Đang cà chua

Một hôm Lu đang bận điện thoại anh sếp Đuôi Dế xông vào. Lu bèn đạp anh ta ra để iêm Lu điện thoại (giỡn thôi đạp thì thua, anh ta chân dài hơn oà oà). Lát sau xong điện thoại Lu mới thủng thẳng hỏi ảnh vấn an em có chuyện gì. Anh nhăn nhó méc bọn nó cứ vào phòng anh anh đang bận cũng cứ vào xong lại còn ko chịu ra huhuhu. Em làm cho anh tấm biển KHÔNG LÀM PHIỀN anh treo lên cửa!!!

Xồi tưởng thế nào :)) bọn vô duyên Lu ngứa mắt đã lâu chả qua nể anh bông hậu thân thiện nên Lu chưa ra tay. Bây giờ thì anh để đấyyy cho em!!!

Lu mô tả cái biển open/close ở các shop/bank etc rồi bảo thằng bé đì zai nơ hãy làm cái biển như thế cho anh Đuôi Dế nha. Nó gu gồ nè rồi đi nghiên kíu thị trường nè rồi về vẽ cho ba tấm biển ghi rõ DO NOT DISTURB chấm than, và với tình iêu cuồng nhiệt nó ko quên chèn logo của công ti Cái Cây và cũng nhằm để mix & match với logo của công ti Cái Cây, ba tấm biển lần lượt là nền trắng chữ đỏ nền đỏ chữ trắng và nền da cam chữ trắng đỏ. Nó chưa nói gì Lu nói làm ơn dẹp hết đi anh tôi là bông hậu thân thiện cái biển này thì khác gì "coi chừng thú dữ"? Nó nói biển cảnh báo nên cần nổi bật oimeoi :)))) Lu nói thêm dùm tôi dòng tiếng Việt ko phải ai cũng biết tiếng Anh nha. Nó lạnh lùng ghi "không làm phiền", Lu bảo thêm chữ "vui lòng" cho nó đúng phong cách bông hậu thân thiện.

Trong lúc chờ đi zai nơ đi lại, Lu kiếm chuyện làm quà với đối tác Cào Cào Châu Chấu (aka một em gái mong manh như cào cào mà khi thằng đi zai nơ mét bảy có hơn bê có 30 quyển A4 em xông ra bảo: có cần NGƯỜI TA đỡ hộ ko???). Lu kể xong em Người ta cười như địa chủ đc mùa và đòi xem. 

Hôm nay em Người ta lại hỏi làm xong biển chưa chụp cái coi, trên biển ghi gì ta Do not disturb (ĐANG CÀ CHUA) à?

Đến lượt Lu mặt ngu hỏi ơ ơ đang cà chua là gì. Bị ẻm bảo ko quan tâm đến anh Đuôi Dế ko hiểu j về phong cách làm việc của anh. Ẻm cười sập bàn sập ghế xong bảo hãy đi hỏi anh điii.

Lu ngu ngơ, mà nhất là rất cú vì ko hiểu nó cười cái gì, bèn đi hỏi anh thật. 

Anh Đuôi Dế, quả là bông hậu thân thiện, gặp Lu hỏi ngu anh vẫn kiên nhẫn chả lời. Đấy là phương pháp làm việc của anh, anh cần tập trung khoảng 25' ko ai đụng vào thì anh mới giải quyết công việc đc rồi sau đấy anh mới tiếp chuyện đc. Nó tên là phương pháp cà chua!!!  

Lu với lòng nghi ngờ bẩm sinh hỏi lại: tên như thế thật á???

Anh Đuôi Dế với bản chất bông hậu thánh thiện kiên nhẫn khẳng định: em gu gồ mà xemmm!!!

Lu đã gu gồ và quyết định mai sẽ bảo thằng bé đi zai nơ sửa nội dung ghi trên biển:

Do not disturb (đang cà chua).

Thursday, August 11, 2016

Lời ca anh nhỏ


Hôm nay anh buồn.

Nhẽ lâu lâu rồi anh ko buồn. 

Vì bận nên ko có tgian mà buồn. Vì sóng sau xô sóng trước đứng còn chả vững nữa là nọ kia. Có lẽ.

Nay có việc gì đâu ngoài cơn mưa rất chi ư là bình thường của tháng Ngâu? Mà anh còn chả rảnh để mà ngắm mưa nhìn mưa ngửi hơi mưa hay thấy mưa rơi lướt thướt. Công ti kín bưng bốn bề. Anh chỉ có thể check nắng mưa qua khe hở nhỏ xíu giấy dán kính ko khít.

Mà lúc anh nheo mắt nhòm ra thì cũng chỉ thấy đường ướt và người rất nhiều người. Ko nhìn thấy mưa.

Vậy là nhẽ gì? Anh ko biết nữa.

Chừng độ 2 tuần trc anh bị tát cú. Tất nhiên cái loại tiếp chuyện dân anh chị rồi thì cũng ko ngán gì nếu bị tát thật. Và bọn bên ngoài tát anh rồi sớm muộn cũng bị tát lại thôi. Nhưng tát nội bộ thì hơi nhục. 

Hôm nay nhẽ cũng xem như bị tát cú nữa. Kiểu người mình ko nghĩ là tát mình thì thi thoảng ngứa tay cũng vả cho mình nhát. Nhẽ mặt anh gọi đòn? Có lẽ.

Sầu thôi xuống đầy
Làm sao em nhớ...

Anh lảm nhảm ở công ti xong thì đương nhiên về nhà phải ôm đàn tỉ tê. Trong lúc tỉ tê thì có chút nhớ đồng bọn cũ. Tự nhiên nhớ theo kiểu, từ hồi ko có anh làm thùng rác, ko biết có kiếm đc cái nào khác ko? Hay chỉ biết tự ấp ôm gặm nhấm hết đống rác đấy cho rữa cả người?

Rồi có lẽ để an ủi bản thân, anh tự nhủ. Mình chả phải thứ ko-thể-thay-thế đc. Thực ra thì ko thứ gì thay thế đc. Cái thùng rác mới thay thế thùng rác cũ thì vẫn là hai cái thùng rác khác nhau, ko mang tính chất thay thế cho nhau. Dù thằng người vẫn cứ ném rác vào thùng thôi nhưng thùng rác bằng thùng sơn sắt cũ vẫn khác thùng rác bằng xô nhựa. Chả hạn.

Nhưng cũng như những các đôi giày của anh. Anh đều rất vô cùng iêu quí bọn nó tuy nhiên khi bọn nó xước tả tơi cũ mòn nổ da nếp gấp... thì anh vẫn phải tạm biệt chúng nó như thường. 

Nhẽ so người với giày thì hơi mất dạy nhưng để lấp liếm tội lỗi của một thằng thùng rác ko chịu làm thùng rác nữa, thì cũng được mà.

Sầu thôi xuống đầy
Làm sao em nhớ
Mưa ngoài song bay
Lời ca anh nhỏ
Nỗi lòng anh đây...

Kinh nhỉ lời ca nhỏ ra đc nỗi lòng. Vại cũng tốt khỏi cần lảm nhảm thêm.






Thursday, July 28, 2016

Những hàng hoa


Ngày xửa ngày xưa ở chợ nhà anh có một cô bán hoa khá là dễ thưng. Hồi Tết anh từng mua hoa dơn màu mười giờ của cổ, cắm vào lọ gốm thật là hết sảy. Rồi bỗng dưng cổ đi đâu chả biết. Khi anh dọn về ở Tổ cúc cu thì ơ hay cổ bán hoa ở chợ cóc dưới nhà. Nhưng mà hình như đợt ở Cúc cu chả khi nào anh mua hoa của cổ. Nhưng bù lại thì có hàng rau quen, của "chị Hoa". Quen đến nỗi biết buổi sáng chị ngồi đâu buổi chiều chị dịch đi đâu, phải tìm cho được.


À quên đang nói chuyện hoa. Nói chung anh chả có hàng hoa quen nào cả đến buồn.

Mãi đến khi ngày nào cũng đi dọc Kim Giang mỗi sáng, và một hôm mùa hoa loa kèn anh dừng bước trước một cái hàng hoa, nằm trong dãy mấy hàng liền nhau, và ông bán hoa tóc xoăn bảo là: ba nghìn một BÔNG, cành này có bốn bông tức là MƯỜI HAI NGHÌN, ô kê.

Tội nghiệp ổng ko biết là ổng đang dính phải 1 thằng buôn hoa và thằng đấy thấy ổng quá lố nên ko buồn nói nữa ngoảy đít đi luôn. Dừng ở hàng thứ hai quote giá không có gì khá khẩm hơn anh bực mình đi tít, đến đoạn gần chợ Kim Giang có cô kia đứng một cái xe đạp con con một mình. Anh hỏi cổ hoa nhiêu, cổ nói 35 nè, nếu là hoa đơn thì là 10 cành còn hoa kép thì là 2 chục bông tức thị là 5, 7 cành gì đó. anh nói 50k anh lấy 2 bó hoa kép nha ko đơn điếc gì đâu. Cổ nói khônggg bớt cho 5k thôi, 2 bó 60. Thôi đc vì hoa tươi quá nên anh lấy vậy. Nhưng túi anh chỉ còn 50k và 500k. Cổ nói thôi đc cho nợ 10k đó.

Một, hai tuần sau anh đi qua và dừng lại mua loa kèn (lần thứ 2). Lần này giữa mùa rồi nên chỉ 50k 2 bó, nhưng anh giả cả 60k vì còn 10k nợ từ lần trước :)) . Anh hỏi ủa chị ko sợ quỵt nợ à. Chỉ cười, rất duyên, bảo ờ ai nhớ thì giả ko nhớ thì thôi. Có mỗi dừng xe mua hoa tí ti mà chỉ còn kịp khoe là hoa này nhà bà chị gái trồng ở đâu đó đằng Mai Dịch (đại khái) vưởi cắt sáng nay mà!

Kể từ thủa ấy anh luôn mua hoa của chỉ. Mặc dù xe đạp hoa chả chở đc nhiều, thường c í chỉ có dăm ba loại hoa chứ ko ngồn ngộn đầy đặn như các hàng hoa dọc Kim Giang mỗi sáng, nhưng anh thà mua hoa của chỉ, hoặc là ko. Dất khoát ko sà chân vào mấy cái dãy hàng super siêu lố.

Đợt chỉ nghỉ mãi, mãi. Anh suýt nữa đã viết entry khóc lóc "chị hàng hoa đi đâu mất rồi", thì bỗng dưng lại thấy chỉ với một xe vàng anh vàng ruộm. Anh suýt reo lên, cả vì vàng anh, và vì chỉ đã ko biến mất. Rồi anh định mua một bó thôi, nhưng nghe chỉ dụ dỗ lại mua hai bó, hết hẳn những 20k, về giở ra mỗi bó lại gồm 2 bó con gộp lại mà chỉ cắm 1 bó con đã đầy mẹ nó bình rồi!

Vẫn chỉ một tí ti dừng xe mua hoa, anh kịp hỏi chỉ đi đâu bao ngày chả thấy. Chỉ nói đợt vừa rồi nhà chỉ các cụ ốm, rồi mất, mấy đám tang liên miên chẳng đi bán hàng đc.

Anh mừng mừng tủi tủi nghĩ thôi may quá sẽ lại thấy chỉ đứng đây mỗi ngày. Nhưng hôm sau, chỉ lại biến mất tiêu, và biến mất mãi đến bây giờ.

Bây giờ là mùa hoa cúc bách nhật. Anh đi qua những bó cúc tim tím ở những hàng hoa kia, và ngóng chỉ mãi.

Anh vẫn chờ để mua của chỉ mấy nắm cúc bách nhật tím biếc, gói trong lá dong xoe tròn.


Đây là 5 nghìn vàng anh




Tuesday, July 26, 2016

Say trăng


Một hôm anh nhớ ra lâu rồi ko chơi guitar và thấy thật là thèm vật vã.

Lúc ấy buổi tối. Bạn cùng phòng đang coi tivi. Anh nói anh chơi đàn nha hắn nói không. Hắn ko hỏi xin anh về việc mở tivi oang oang nên anh nghĩ cũng chả việc gì phải hỏi xin hắn về việc đem đàn ra ban công chơi.

Tình cờ hôm ấy là mười sáu. Trăng tròn tỏa sáng êm êm dịu dàng. Ban công ngút ngàn gió. Tóc anh mới gội, gió thổi lòa xòa. Anh ôm đàn chơi những bài cũ và rất cũ và chả có gì mới cả.Với gió, trăng, và tóc không ngừng bay vào mặt. Được một lúc thì bay và say ngất ngư dù anh chỉ chơi suông, đến nước còn chẳng uống. Nhưng chắc là nhạc + trăng + gió làm thành một hỗn hợp nguy hiểm hơn bất cứ thứ chất kích thích riệu cồn caffeine cocaine gì đấy.

Bảo sao các bạn nghệ sĩ bị điên :))


Thursday, July 7, 2016

Coffee guru


Quen biết Aqua đã lâu, bữa nay mới gặp đc mấy đồng bọn thú vị. Người thứ nhứt, chính là lão nhân gia đã bỏ đồng bằng lên núi tìm farm cà phê rồi cua được con gái nhà kia, thành ra vừa có farm lại vừa có vợ (lợi cả trăm bề). Trên mu bàn tay hắn có hình xăm cấu trúc phân tử caffeine còn dọc cẳng tay là hình những chùm quả cà phê (có cả lá). Người thứ 2, một thằng 9x với x = 5, da trắng hồng ko tì vết đẹp vcđ đến nỗi anh nảy sinh lòng nghi ngờ liệu nó có uống cà phê tí nào không mà giữ được da như vậy???

3 gã buộc 3 chỏm tóc đuôi gà, bữa nay làm barista cho một cái hội thảo cà phê. Lúc anh đến, mấy gã đang diễn so deep giữa filter, pour over, aero press và 2 cái máy pha cà phê Ý. Gã Tattoo cà phê, trong lúc đổ các loại hình vẽ latte, chê 'sữa này ko đủ béo cho nên khi đánh sữa đến cái điểm ngọt thì sẽ bị như này như nọ. Còn cái máy pha thì hơi lởm, vì chỉ cần nhìn dòng chảy là biết'! Trong khi đó thằng bé 9x5 chậm rãi làm press với pour over cho anh nếm, ko nhiều lời.

(À. Rất tự hào, chủ hội thảo giới thiệu có món bánh làm từ cà phê. Gateaux cà phê và choux cà phê. Anh hăm hở thử. Thì gateaux quá ngọt và nồng mùi quế ko còn tí nào hương hay vị cà phê, còn lớp kem choux (vốn làm từ cà phê) thì dở òm :)) )

Lúc xong việc và đi ăn cùng, thì anh phải nói là anh khoái tỉ cái bọn dở hơi đó. Bọn nó dở hơi quá thể, đến nỗi anh ko hề có tí nào thắc mắc vì sao bọn nó lại cùng team với ông Aqua. Những gã như thế, đương nhiên tìm thấy nhau. Cũng như cái thằng "life is about the journey" như anh sẽ tìm được đồng bọn mà tư duy theo kiểu: "ờ thì system maintenance nhàn nhã hơn system setup, nhưng tui ko thích nó bằng system setup, nên phải trả lương cho tui cao hơn thì tui mới buồn làm".

.
Lúc, anh hỏi Aqua là cà phê Việt xuất khẩu có nhiều hơn cà phê Peru không, Aqua nói, hơn chứ.

Anh hỏi, 'nhưng cà phê Peru chất lượng hơn, ngon hơn à'. Aqua bảo: 'như này nha 1 ha cà phê của mình làm ra 6 tấn (thường là robusta), còn 1ha của Peru làm ra 0.6 tấn organic coffee'.

Anh bảo, 'vậy chuyện xuất khẩu cà phê chắc tương tự như xuất khẩu gạo: Mình ăn đứt về số lượng, nhưng nhắc đến chất lượng thì thua gạo Thái xa'. Ảnh nói, 'đúng rồi của mình phần lớn là robusta, tụi nó chiết xuất lấy caffeine thôi. Mà chiết xuất lấy caffeine, thì ko cần quan tâm chất lượng cà phê thế nào'.

Anh kể, 'hồi xưa em có 1 thời gian làm nghề nhặt hạt cà phê nha. Hạt đẹp để xuất khẩu hạt xấu mốc vân vân bọn nó thu lại để làm cà phê hòa tan'. Aqua bảo, 'ờ đã nói tụi nó chỉ chiết xuất lấy caffeine mà thôi, quan trọng gì đâu!'

Lúc Aqua và đồng bọn biểu diễn với cà phê Peru, anh thấy chạnh lòng. Nghĩ ko biết rồi ai sẽ làm gì cho cà phê Việt, hay phải đợi một (vài) người nước ngoài nào đó, kể câu chuyện cho cà phê Việt, như người ta đã làm cho cacao Việt với Marou chocolat? Xuất cà phê làm gì khi cả nước uống bắp rang đậu rang hương liệu tẩm cà phê mốc? "Đi cà phê" làm gì khi uống toàn thứ cà phê dở ẹc từ hạt ko ra gì, rang xay ko ra gì đến pha chế ko ra gì nốt?

Anh hy vọng Aqua và đồng bọn, với sự điên rồ của bọn bỏn, thêm với lòng kiên trì, và may mắn, sẽ là người kể chuyện cà phê Việt. Chuyện về những hạt cà phê sạch từ nông trại tới khi thành ly cà phê nâu óng trên tay; những hạt cà phê hoàn toàn mộc, lên vị thật êm và hương quyến rũ.