Wednesday, June 22, 2016

Xoài đu đủ



Chúng tôi đi khỏi suối Đá Bàn, một tí xíu, thì trời mưa. Mưa như trút nước, chỉ kịp lao vào một mái hiên trú nhờ. Mưa to, đến độ mái hiên cũng không che chắn nổi chúng tôi bị mưa hắt tứ tung. Lâu rất lâu, thì mưa ngớt và trời hửng lên chút. Sâu nói đi thôi chứ ngồi chờ tạnh mưa tới bao giờ?

Chúng tôi mua được của chủ nhà (may quá, lại là tiệm tạp hóa) hai chiếc áo mưa giấy màu hòng, rồi cảm ơn và lao đi trong mưa rả rích. Chúng tôi lạnh run vì mưa, nhưng phổi sạch tinh và môi rất mềm, vì hơi ẩm.

Qua khỏi khu gọi là đông dân, chúng tôi đi đến con đường thênh thang, xuyên từ Tây sang Đông đảo. Nhà thưa thớt hơn, cây nhiều hơn. Hầu như nhà đều xây tụt vào trong, cách mặt đường rất xa, ngập lút trong vườn tiêu và cây cối xanh rì. Vụt qua một nhà, có mấy mẹt xoài bày sát đường. Tôi kêu tôi muốn ăn xoài. Và Sâu quay xe lại.

Đó là một mái lều nhỏ xíu hai người đứng là chật, bày một bên là những trái xoài to vàng ươm, một bên là những trái xoài bé bằng nắm tay, xanh ương ương. Gọi lúc mới thấy bác chủ chạy ra. Bác nói đây là xoài đu đủ nè người ta mua nhiều lắm con, gọt ăn thử đi nè. Trái xoài tròn căng, tươi rói, mùi hăng hăng, ruột vàng nhạt, giòn và ngọt rôn rốt, và thơm. Xoài Thái Lan thường giòn, nhưng nhạt tèo vô vị, và chả thơm, và trông trắng ởn. Chúng tôi hỏi xoài đâu đây bác, bác nói vừa trẩy sau vườn kìa! Chúng tôi hỏi mua, bác nói chết mọe chả nhớ giá nhiêu đâu như nó bán hăm lăm thôi lấy đại vậy. Chúng tôi đòi mua nốt cả dao vì chúng tôi đang đi tới chỗ middle of nowhere. Bác cười bảo trời ơi dao bán sao giờ, lấy đại mười ngàn? Mà thôi đi lên đoạn có tạp hóa mà!

Vừa lúc đó thì có xe máy phóng qua chúng tôi rẽ vào nhà, bác nói ờ nó về rồi đó, ra bán hàng nè!

Chị gái, có lẽ là chị vợ, ra nhặt xoài tính tiền cho chúng tôi. Trong lúc người vừa nãy đèo chị, có lẽ là chồng, vẫn khoác nguyên áo mưa, đi lom khom dòm những tán cây, và lấy cái que chọc chọc. Mãi tôi mới hiểu là ảnh trêu mấy con khỉ trên cây.

Bác gái la ầm ỹ: Thằng kia, tao nói mày bao lần rồi! Nó ác nó mới là con thú, mày là con người mà mày nghịch ác thế à!

Chúng tôi chào bác, rồi tiếp tục lao vun vút qua con đường xuyên rừng nguyên sinh, cây cối hai bên xanh mướt, những lùm sim um tùm tim tím hoa.

.
Chúng tôi đến Bãi Thơm, đi dọc suốt con đường sình lầy như chocolate nấu chảy của Bãi Thơm sau mưa, rẽ vào những ngõ bất kỳ với hy vọng lần ra một bãi biển nào đó, trong những địa danh tù mù gọi bằng cụ do một "thổ dân" chỉ cho. Những ngõ vắng, loang loáng nước và mướt xanh cây lá sau mưa, cuối ngõ có biển, nhưng không có bãi, mà chỉ có nhà.

Chúng tôi quay lại Hòn Một, nơi có cây cầu bắc bằng thân đước, gọi réo chị chủ nhà kêu đói. Chị mua ghẹ, mua mực hấp cho, lại bưng cho một tô cơm vì thấy em kêu đói. Nhưng chúng tôi ăn hết ghẹ, mực thì chẳng còn bụng dạ nào, lại bưng trả chị tô cơm còn nguyên. Chỉ tính tiền rẻ rề, nhắc chúng tôi khéo quên đồ đạc. Rồi dắt díu chồng con đủng đỉnh đi ăn tối. Chúng tôi phóng xe đi khỏi, cả nhà đang ngồi mâm cơm giữa trời.

.
Những trái xoài đu đủ, qua hôm sau chúng tôi không ăn kịp, thành ra chín ngọt mềm. Vẫn ngon, nhưng không còn 'thần thánh' nữa. Tôi ngẩn ra, rồi tự gật gù. Hèn chi gọi xoài đu đủ: chỉ có một khoảnh khắc "đủ" nhất, để nó là xoài đu đủ. Trước và sau đó, đều không.



Thursday, June 16, 2016

Bác sĩ Cá Ngão



Buổi tối, anh ngoan ngoãn 9h bò lên chuồng định ngủ luôn 1 mạch. Thì 9 rưỡi anh đao bụng quằn quại. Bạn cùng phòng hỏi đau đâu, anh bảo đau từ trên xuống dưới. Bạn cùng phòng ko nghĩ ra đc là đau gì, nên bảo đi viện nhé. Anh hỏi đi viện nào. Bạn bảo đi viện Làng. Anh bảo ko đi đâuuu. Bạn bảo cứ ra đấy đi rồi có j lên 103. Anh lại bảo ko đi đâu iêm đi đau quáaa. Bạn bảo, thôi đi đi.

Anh bò từ chuồng xuống đất, ngất phát. Bò tiếp từ tầng 2 xuống tầng 1, ngất phát nữa. Bạn anh lấy xe lăn của bà, tống anh lên, ủn anh ra đầu ngõ rồi tống qua taxi.

Rồi anh ra đến viện Làng vào thẳng phòng cấp cíu. Một gái mặc jeans trắng đi giày Nikes khám cho anh đo huyết áp hỏi đau đâu và các thứ. Xong bác sĩ chính thân chinh ra khám cho anh. Đầu tiên bác bảo: "Xao lị mặc váy! Bây giờ khám thế nào!" bảo: "Cháu đau lắm ko thay đồ đc. Cô cứ tốc hết lên đi." Trong bụng thì thầm nghĩ: Đệt. Đau bomera còn nghĩ đc chuyện phải thay quần!!!

Cô sờ bụng bảo chỗ nào đau thì kêu nha. Anh kêu đau ở tất cả các chỗ cô sờ vào. Cô chán quá bèn bỏ đi :)) Cô tròn tròn, tết 1 cái đuôi sam, mặt phị phị một đống mặt, và miệng cô nhô ra (sau khi đã nằm rất lâu quan sát thì anh thấy) trông như con cá ngão :)).

Lát sau 1 anh béo ú dép tổ ong loẹt quẹt ra chích máu anh. Lúc ảnh đâm kim vào thì đúng là chỉ như kiến cắn thôi, nhưng lúc ảnh rút kim ra thì tộ xư, nhức vcc.

Tiếp theo các bạn tống cho anh nửa lít nước để có sức mà siêu âm. Rồi các bạn cho anh nằm iêm nằm mãi đến mức anh đau 10 phần giờ tự dưng chỉ còn 5 phần. Anh hơi có tí thất vọng vì tưởng đi cấp cíu nó phải hối hả thế nào chứ lị? Dù sao, trong lúc nằm với quạt trần xối xả trên đầu, 6 giường khác xung quanh và nô nức người vào ra, anh có thể ngắm nghía và nghe ngóng. Giường bên cạnh, một cô vào sau anh, ôm bụng rên hừ hừ. Vừa nằm cho bác sĩ khám cái, lại bật dậy: iem xin đi WC em buồn quá...

Anh đi siêu âm. Lại đến bác sĩ siêu âm hỏi đau đâu anh bảo đau tất. Thế là bác sĩ siêu âm bôi gel lên bụng anh choe choét, siêu xiếc rất lâu mà chả ra đc cái mẹ gì, sau đó đưa cho nửa cưn giấy để lau :)) Anh tích kiệm nên chỉ lau hết 3 tờ rồi giả lại.

Rồi anh về lại phòng cấp cíu, lại nằm mãi mãi mãi mãi mới thấy cô kia đi WC... quay lại. Điều dưỡng dép tổ ong béo ra cắm cho cổ 1 chai đạm, trong lúc cổ nhăn nhó: cô buồn đi WC! Tổ ong béo bảo: cô chỉ cảm giác thế thôi! Cô bảo: khônggg cô buồn lắm tức hết cả bụng. Tổ ong béo bảo: -.- please, đi siêu âm bàng quang cô làm gì có tí nước tiểu nào. Rồi loẹt quẹt bỏ đi. Cổ vừa nằm lại bật dậy gọi chồng: ra mượn cái bô nhà kia cho tôi!!! Thế là suốt từ lúc đó cổ cứ nhấp nhổm leo lên giường rồi lại leo xuống ngồi bô rồi lại leo lên rồi lại leo xuống...


Cô "đi bô" nằm giường bên phải anh. Lát sau thì có 1 cô khác vào giường bên trái. Bác sĩ chưa kịp  hỏi han gì thì ọeeeee roẹt roẹt roẹt... Cổ nôn như vòi rồng. Yea. Nằm 1 bên là cô đi bô (mãi ko ra đc cái gì) và 1 bên là cô phun như vòi rồng. Anh thấy ô nhiễm quá nên ra hành lang ngồi. Ngồi hành lang chán, và muỗi, thì đi loanh quanh. À lúc này bụng anh 10 phần đau thì đã hết 9 phần. À. Và trên đường đi loanh quanh anh nhòm phòng trực các bác sĩ thì có 1 bác cắm mặt vào máy tính vẻ như chăm chỉ nghiên kíu. Ko may cho bác, sau lưng bác là cái tủ kính và toàn bộ màn hình máy tính bác ịn lên đó: bác đang chơi line :))

Cùng team 'hộ tống' anh ra viện, ngoài bạn cùng phòng thì còn 1 thằng ku nữa. Anh nói bạn cùng phòng bảo nó về trước đi mà ngủ, mai còn đi làm. Nó bảo: ủa, về làm gì? Lúc ấy nó đang ngồi quán nước ngay ngoài sân bệnh viện, cách phòng cấp cíu 3 bước chân. Ở đó có tivi và đang phát EURO (và tiếng tivi vang vọng oang oang hẳn vào tới trong phòng cấp cíu). Thằng ku bảo: ngồi đây mát nè (đúng là đêm ấy có gió thật), có tivi coi bóng nè, về nhà lại mắc công bật điều hòa mở tivi tốn điện quá đi!

Và thỏa ước mong, thằng ku đc xem hết trận. Gần 1h sáng, bác sĩ Cá Ngão mới thả anh về, sau khi nghĩ mãi chả nghĩ ra bệnh gì :))


Wednesday, June 1, 2016

Nhưng chúng tôi không thế


Buổi sáng trên đường chạy đi làm chói chang nắng. Anh đã nghĩ sẽ viết một entry dài hầm hố khủng bố rất kinh, đại khái sẽ là yes chúng tôi là sen trong bùn. Chúng tôi lớn lên, chúng tôi trưởng thành lên, nhờ bùn. Nhưng chúng tôi ko là bùn và sẽ ko trở nên như-bùn.

*Và tiện thể sẽ đá thêm vài câu những đứa đã chọi đá bể đầu cái câu 'gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn' rằng đấy là phát ngôn của một đứa nào đó vô ơn bạc bẽo này nọ. Mịe có mỗi nói là gần bùn mà ko tanh như bùn mà cũng bị ném đá à. Vậy ném đá luôn cái câu 'đói cho sạch rách cho thơm' đi, rằng á à mày mặc định tao đói thì bửn và rách thì hôi à! Thôi. Max rảnh. 


Rồi buổi chiều tối tối lúc quá mệt chỉ ngồi im như con cá ngáp. Anh thèm cảm giác ngồi... thở, cùng đồng bọn, mắt nhìn xa xăm chả quan tâm gì chả nói nhau câu gì chả check điện thoại làm gì. Chỉ muốn thế. Và thấy như thế là đủ đổ ào ra, trút toẹt hết các thứ. Nhưng đồng bọn lúc ấy ko ở đó, đương nhiên. Lọ mọ giở entry ra gõ, anh lên cơn rất muốn chửi bậy tùm lum.

Sau đấy ko thấy cáu ko muốn chửi bậy, anh lại thấy rầu rầu nản nản. Nhưng giờ thì anh quyết định là việc quái gì phải rầu hay phải nản?

Quay lại tuyên ngôn lúc sáng anh muốn nói, cơ bản, vẫn là chuyện hoa sen trong bùn.

Yes. Xung quanh chạy điểm rồi chạy việc chiu chiu. Xung quanh chạy cả. Nhưng anh ko chạy. Anh vẫn sống nhăn (dù lên voi xuống chó tí), bù lại là ko thấy ăn năn với các cụ nhà (vì đốt tiền chạy điểm/chạy việc của các cụ thì éo biết bao giờ mới giả đủ?).

Yes. Tờ báo lá cải. Nhưng anh ko lá cải. Những gì anh làm, ko cải. Anh đã luôn luôn nghĩ thế khi viết cho tờ báo của anh, khi làm chuyên mục của anh.

Yes. Anh rơi vào cái chỗ xô bồ nhất, tạp nham nhất và phù phiếm nhất. Nhưng anh ko thế. Team anh ko thế. Team Quả Ổi ko thế. Núi từng bị dọa đánh. Anh từng 'đỡ' khách dân anh chị đến đòi nợ. Chả sao cả. Bọn anh sẽ ko hóa thành bọn chơi bẩn lươn lẹo mặt dày. Bọn anh sống giữa đám đó, lớn khôn nhờ đám đó. Nhưng sẽ ko trở thành cái loại mà bọn anh ghéc cay ghéc đắng đó.

Yes. Anh chơi với Aqua, Wiki, hay vân vân các bạn. Vì bọn anh mãi mãi vẫn ở đám thiểu số kiểu đéo gì cũng ko bơi được với đám đông. Wiki ko thể bơi nổi vào đám coi 'chăn rau' như một... thú vui lành mạnh. Aqua ko thể bơi nổi vào đám pha trộn ngâm tẩm cà phê. Bọn bạn anh kiểu éo gì vẫn hâm hâm thấy đám đông là né. Và luôn luôn quá giỏi self-entertain. Cho nên.

Yes. Anh đang quá đau đầu, ko fải vì bọn khách củ hành hay bọn chủ nô củ tỏi. Mà vì cái bọn đéo chịu xây cứ bàn lùi phá ngang. Thái độ của chúng nó chả khác gì bọn giám ngục Azkaban len lỏi, chỉ khiến xung quanh u ám uể oải trễ nải theo. Công ti Cái Cây, bọn anh. Cần người tưới nước, đéo cần người châm lửa.

Yes. Bọn anh cần người tưới nước. Nhưng ko có nghĩa là sẽ chết khô khi ko có bọn bỏn. Nhưng cũng đéo có nghĩa là bọn bỏn lấy thời gian đáng ra để tưới nước, nhưng ê a, rồi chả làm đc gì và cắp đít đi để lại Cái Cây anh khô quắt. Bọn anh ko có thời gian để khô quắt.

.
Tthực ra điều làm anh buồn, sau bao nhiêu năm lên voi xuống chó, và sau suốt đống vừa bực vừa buồn vừa cáu bẳn vừa sì trét kia. Nằm gọn trong cái câu này: Đi với bụt mặc áo cà sa đi với ma mặc áo giấy.

Câu ấy vẽ ra 2 khả năng bi kịch, đó là:

(1) Rằng mình chỉ muốn ngơ ngác mặc áo cà sa. Nhưng lại gặp phải Ma.

(2) Rằng mình là Bụt team. Nhưng lại gặp loại phủ kín người toàn áo giấy.

.
Bởi vì, a zai tóc đỏ của mợ Ayn Rand bảo: "ko thể để mặc thế giới cho bọn ko ra gì". Tuy anh ko khoái mợ Rand cho lắm. Nhưng với Cái Cây, ở đây, anh cũng sẽ lầm bầm bảo "éo thể để mặc Cái Cây cho bọn ko ra gì".




Tuesday, May 24, 2016

Đường xanh hoa muối bay rì rào




Buổi sáng sau cơn mưa đêm. Mình đi dọc đường Kim Giang vốn dĩ xấu mù, nhưng vì trời xám vì hơi ẩm và vì dọc hai bên đường bằng lăng nở tím ngắt, mà nên thơ hơn bao nhiêu. Gió thổi hiu hiu. Những cánh hoa bằng lăng bay nghiêng nghiêng, trước khi nhẹ bẫng đáp xuống đường. Mình nghĩ cảm giác Đường xanh hoa muối bay rì rào chắc cũng đến thế! Thế là mình hát vống suốt phần đường còn lại. Thấy nhẹ nhàng chứ ko vật vã, như có lần vừa phóng xe vừa hát vừa khóc nhè chè thiu.

Lúc mình ngồi ngó mấy chiếc hình cũ trên insta. Có cái hình ko đâu, nhưng đính caption: Bỏ mặc tay buồn ko bàn tay. Lại đc trời xám ngắt mưa rả rích cả ngày, đâm ra vơ vẩn.

.
Quả bom mới chưa nổ. Đi fix mấy quả bom cũ chán quá. Mình nghịch Visio cả chiều nhức hết mắt. Rủ Núi đi cà phê để... mắt nhìn xa xăm cho khỏi mỏi! Sau khi hết hơi hò réo nó, thì mình lại bị họp để giải quyết đống bom xịt. Trong khi Núi đã lết xác tới quán cà phê, lầm bầm chửi mình lại bỏ bom nó :)).

.
Chờ được mình bò ra tới nơi, hot chocolate của Núi đã thành nguội ngắt. Và nó ngồi trong cái xó tù mù. Mình bảo ko đc mình cần nhìn xa xăm cho khỏi mỏi mắt! Nên hai đứa bưng đồ lề ra ngồi ngoài hàng hiên.

Mưa đều đều như mưa cuối thu. Ko to, ko nhỏ, ko sấm, ko chớp, ko rào rào cũng ko lắc rắc. Lúc lâu, thì cũng ngớt. Quảng trường loang nước và những vệt ánh sáng. Bọn mình rơi vào cơn uể oải vớ vẩn gì đấy. Nói những chuyện ba lăng nhăng về bồ cũ về over correction. Nó bảo nó mới gặp ex mới cưới rồi cả một đám đi ăn tùm lum. Mình bảo mình đek gặp ex. Nó bảo sao người Việt có thói xấu nhỉ ko iêu nhao là coi nhao như kẻ thù. Mình bảo mình chả coi ai như kẻ thù cả nhưng mà mình ko thích gặp sao mình fải gặp? Bạn bè mình đã đủ. Xã giao mình cóc cần.

Rồi Núi có một cuộc điện thoại dài. Xong mình hỏi, tưởng là, qua loa thôi. Trước có nói chuyện xã giao biết em zai nó thì đi học ở bển. Nãy thấy loáng thoáng mẹ đang ở cùng với thằng em zai, tưởng cụ qua đó thăm con. Thì Núi bảo, mẹ em đi từ năm 2000, định cư ở bển luôn rồi. Em em sắp định cư nốt. Nói thêm một lúc, thì "ở với bố khổ lắm. em ở cùng ông bà ngoại từ nhỏ". Thêm lúc nữa, thì, "bố mẹ em ly hôn". Nó nói cà chớn bông lơn về chuyện đó, rằng thế này thế nọ và thế kia. Mình thì lau mắt thật nhanh, và, nhìn xa xăm, để nó ko thấy mình khóc nhè chè thiu ngay khi nghe thấy vậy.

.
Mưa lại rả rích rả rích. Bọn mình nói chuyện chậm rề rề như kiểu nhìn thời gian nhỏ giọt. Mình bảo lạ ghê mưa này đâu phải mưa hè. Núi bảo đây là mưa thu này, mấy hôm trước chả gió mùa đông bắc đấy thây? Mình gật gù. Nó tiếp: tại vì mấy hôm trước các ông taxi vặt hết cả hoa phượng cài vào đít xe, ấy thế là chở mùa hè đi đâu mất!

.
Mười năm chân bước trên đường đời
gặp nhau không nói không nụ cười
chút tình dường như hiu hắt bay

Mười năm khi phố khi vùng đồi
nhìn nhau ôi cũng như mọi người...

Lúc chạy xe về, trong mưa vẫn rỉ rích. Mình lại lầm bầm ca và nghĩ. Rằng mình quên bảo với Núi là có một lý do rất to để mình ko muốn gặp ex, hay, rất nhiều người cũ. Như những dòng sông đã qua đời: họ đã biến-thành một version khác, ko fải là họ ở version mà mình từng đắm đuối say mê. Riêng điều đó, và chỉ riêng điều đó thôi, đã thừa đủ. Để mình hoặc quá dửng dưng ko buồn gặp. Hoặc quá đau lòng, để có thể gặp.







Thursday, May 19, 2016

I wish I could carry your smile in my heart

... for time when my life seems so low...

Hôm qua lúc mình tung tẩy đi shopping với bạn Giáo (vâng các bạn giờ tên tuổi thành ra như thế :)) ). Bạn Giáo thì ngó nghiêng cái này cái nọ mình thì là một đứa đi cùng shopping tung tăng hết sức. Mình chơi game chả hạn, mình xúi mua các thứ điên rồ chả hạn. Nhưng nói chung là mình mà đi shopping với bạn Giáo thì lúc nào bạn í cũng mua nhiều hơn mình, hoặc mình chả mua gì bạn í vẫn quẹt thẻ khét lẹt, ấy là chuyện hết sức bình thường.

Rồi thì nhạc trong bách hóa nổi lên, All out of love. Cả mình lẫn bạn Giáo đều nghêu ngao.

I'm lying alone with my head on the phone
thinkin' of you 'till it hurt...

Mình ko nhớ mình từng nghe All out of love khi nào trong quá khứ, nhưng trong ký ức nhớ được, thì khi đầu tiên nghe là nghe version Lam - Nhung. Và chỉ thích mỗi version này mà thôi. Có lẽ vì tuổi trẻ: Nhung thì hồn nhiên, và Lam thì phóng khoáng. Bài hát vì thế, không quằn quại. Nỗi buồn kiểu rầu rầu tươi trẻ thoắt vui thoắt buồn (vì trẻ quá, tươi quá nên không buồn quá được!), không mang chiều sâu bất tận như những nỗi buồn già-nua.
.

Đến lúc bọn mình chia tay ai về nhà nấy, thì mình vẫn "I wish I could carry your smile in my heart" suốt dọc đường. Rồi, bỗng dưng mình nhớ tới bạn ấy và tự hỏi nụ cười của bạn ấy trong ký ức mình thế nào nhỉ. Mình luôn nhớ mắt đen của bạn ấy nhưng hình như mình quên mất nụ cười thì phải?

Mình nhớ ra chút chút. Và rồi mình nghĩ những gì đó gì đó - nó quá nhanh như kiểu một đoàn tàu hỏa rầm rập rầm rập lao qua, xong trả mình lại với thực tại. Mình tự bảo mình là ủa tại sao lại cứ nghĩ đến bạn đó và cứ buồn nhỉ. Sao không thấy những chuyện đã qua ấy thực sự là những điều rất đẹp, nói theo ngôn ngữ bậy bạ của mình, là đẹp vãi, cho những tháng ngày thanh xuân? Mình không sống trong các tiểu thuyết ngôn tình hay gì đấy, để tất cả các thứ đều phải có hồi kết phải dẫn đến hoặc bi hoặc hài hoặc happy hoặc quằn quại ending. Mình biết ơn những chuyện cũ, những tháng ngày xưa, vì chúng làm ra mình bây giờ. Cả bạn ấy nữa. Bạn ấy chắc hẳn đã gieo rắc gì đó vào tiềm thức mình, nên giờ mình có làm gì thế nào, có không nói gì không đụng chạm gì xa cách ba nghìn thước biển mấy chục vòng trái đất...: thì bất cứ gì mình làm, đều có ảnh hưởng từ bạn ấy, theo cách này hay cách kia.


Lần đầu tiên, sau rất rất lâu lặn xuống ba nghìn thước biển, mình nghĩ đến bạn ấy mà không bị cảm giác nặng trĩu. Tất nhiên, điều đó cũng chẳng có gì đảm bảo rằng mình sẽ ngoi lên khỏi ba nghìn thước biển mà tìm gặp. Nhưng ít ra, mình thấy nhẹ lòng. Chuyện từ đầu đến cuối, đều là mình, và cảm giác của mình cả.
.

Mình không ước và cũng không nghĩ. Mà là mình biết. Rằng mình vẫn mang theo tất cả: Mắt đen, và nụ cười, và mọi ký ức của những tháng ngày thanh xuân ấy. Với bạn ấy.





Wednesday, May 18, 2016

Chộn rộn ban sớm


Sáng nay mình thức sớm. Thừa thời gian để nhắn tin cho X, check insta, chơi chục ván game, thấy nắng hé qua rèm, trét đủ 4 lớp kem (makeup), xức chà bông, thay qua và ngắm nghía chán 2 bộ đồ, ăn sáng xong rồi còn kịp xúc hết 1 quả bơ to bằng nắm tay và cảm thấy thật là hạnh phúc những muốn úp mặt vào quả bơ :))

Xong mình phởn phơ chạy xe và nhớ đến team Quả Ổi. Team ko nhất thiết phải trồng ổi nhưng hôm mình qua văn phòng chơi đc mời ăn nguyên 1 mâm ổi nên gọi vậy cho nhớ. Hôm đang họp a sếp mình bảo có bọn kia vười bị toét còi. Mình chat với Núi, chỉ bảo "ê dậy đi". Thế là nó tu tu khóc lóc kể lể ối zồ ôi chị ơi vười sáng ra sếp chị gọi em bla blô em vẫn còn chưa tỉnh giấc em vẫn feeling choáng váng... ủa sao chị biết? Mình bảo đâu có biết gì đâu đến khi thấy có đứa khóc lóc như này này :)) Rồi cũng buổi chiều hôm đó mình gọi cho anh khác bên team Quả Ổi nhưng rồi chợt nghĩ ra nên thôi dập máy ko gọi nữa. Ảnh bảo gọi gì đó. Mình nói ko em nghĩ ra rồi nên em khỏi hỏi. Ảnh bảo gọi hỏi chuyện thằng Núi hả hahaha sáng nay nó bị điệp viên sờ gáy... và bô lô ba la kể tiếp phần 2 vụ Núi bị toét còi. Tội nghiệp Núi scandal của nó bị đem ra làm quà :)) Trong khi mình định hỏi anh kia chuyện hoàn toàn khác :))


Mình đã đi làm trước hẳn 1 tiếng xong dính trúng 2 ổ tắc đường thành ra chả đến sớm đc phút nào. Được cái là mình đi rất đủng đỉnh và tuyệt nhiên ko văng bất cứ câu bậy bạ nào với xung quanh chen lấn chèn ép (ko lầm bầm, cũng ko cả văng trong si nghĩ). Thậm chí thấy tội nghiệp nhân dân ai bẩu đi muộn nên mới phải vội vàng cho khổ! Thậm chí đứng chết dí cạnh dòng sông bốc mùi, còn kịp thấy bên kia sông có cái nhà có mai hoàng yến đẹp quá! Và đứng cạnh có con gọi điện thoại vô duyên quá dẫn đến mình thật khó chịu vì giọng nó sau đó khó chịu hơn vì giày nó bẩn. Ngụy biện là giày vải mắc công giặt phơi lâu la đã đành. Đây là 1 đôi búp bê, giả da. Lau qua phát là sạch. Tóm lại là lười. Vười vô duyên vừa lười. Mình khinh.

Cũng nhân lúc chôn chân trong đám tắc đường, mình nghĩ ra slogan rất kinh. Bạn ko cần phải xông vào can ngăn đám đánh nhau, giơ mặt ra cho nó tát hoặc rượt đuổi theo bọn cướp để trở thành anh hùng. Anh hùng là đi đúng làn đường!!!

Khi ko nề hà gian khổ kinh qua đám tắc đường thứ nhất, mình đã đầu hàng đám tắc đường thứ 2. Mình theo "nhân dân" quay xe, và vẫn theo nhân dân, lao đầu vào 1 cái ngõ middle of no where. Cái ngõ có những khúc cua nhỏ hẹp mà xe chiều này phải đứng im chờ xe chiều kia đi qua. Và, thật là diệu kỳ: Cái ngõ ngoắt ngoéo oéo biết dẫn đi đâu, phi tuốt ra đường Nguyễn Trãi phía gần Khuất Duy Tiến!!! (May lúc í ko lao tiếp theo nhân dân quẹo vào một cái ngõ khác, ko có khi xuống tới Thanh Trì!!!)

Thu Lu, dẫu chuyên gia mò mẫm tất cả các thể loại ngóc ngách đường, cũng xin ngả mũ cúi rạp đầu, sát đất trước nhân dân vĩ đại.


Thursday, May 12, 2016

though it's the hardest thing to say





In the years to come
will you think about these moments that we shared?

In the years to come
are you gonna think it over?

and how we lived each day with no regrets?

Nothing lasts forever though we want it to
The road ahead holds different dreams for me and you

Sometimes goodbye though it hurts in your heart
is the only way for destiny
Sometimes goodbye
though it hurts
is the only way now for you and me

Though it's the hardest thing to say
I'll miss your love in every way


So say goodbye
But don't you cry
'cos true love never dies

.
In a year from now
Maybe there'll be thing we'll wish we'd never said

In a year from now
Maybe we'll see each other
Standing on the same street corner though it rains


Each and every end is always written in the stars
If only I could stop the world
I'd make this last

Sometimes goodbye though it hurts in your heart: is the only way for destiny
Sometimes goodbye, though it hurts: is the only way now for you and me

Though it's the hardest thing to say
I'll miss your love in every way
So say goodbye (so say goodbye)
But don't you cry
'cos true love never dies

And when you need my arms to run into
I'll comfort you
Nothing will ever change the way I feel

Sometimes goodbye, though it hurts in your heart,
is the only way for destiny
Sometimes goodbye, though it hurts,
is the only way now for you and me

Though it's the hardest thing to say
I'll miss your love in every day
So say goodbye
But don't you cry
Because a true love never dies