Tuesday, June 30, 2015

Found.



lúc ấy là giữa ván game thứ một nghìn chín trăm hai mươi sáu gì đó (nói bậy thôi ko đếm xuể đâu). anh bỗng nghĩ. ắt hẳn phải có lí do gì chứ? dất khoát phải có lí do gì - để con Ngủ đối xử với anh như vậy chứ? bình thường nó vẫn là con sâu đục khoét tâm hồn anh sao giờ nó lại ngoảy mông đi ko nói câu gì như thế coi sao được?

thực ra anh đã băn khoăn tự hỏi vì sao - từ lâu rồi. nhưng vẫn chưa tìm ra đáp án.

anh chắc chắn lí do không nằm trong sự-chuẩn-bị. ai cũng hỏi anh đã xửa xoạn xong chưa và đều mắt tròn mắt dẹt khi anh tuyên bố ráo hoảnh là anh chuẩn-bị-xong-mẹ-hết-rồi. anh, thiên thần Excel, làm quả file bự tổ chảng rồi cứ vừa làm vừa tick, tick. To-do list giờ done hết cả rồi còn đâu mà lo với lắng?

thế rồi thốt nhiên một tia sáng nào đó lóe rạng soi rọi đầu óc u mê vì game của anh.

anh thấy đáp án rồi.

ko mới mẻ gì. nhưng. đến lúc ấy. anh mới nhận ra.

đó hẳn là nỗi sợ lớn nhất đời anh.

*
anh thảy đá vào cốc, rót một ít JB Black và gọi nó.

'Ngủ ơi...'

tiếng đá nứt trong cốc, nghe rắc. rắc.


Sunday, June 28, 2015

ba nghìn thước biển


.
hôm, nghĩ ngợi gì đó, anh định thốt lên với J một câu. rằng thực ra xét trên khía cạnh bạn bè thì hắn thực sự đã rất tử tế với anh. có thể gọi là ngay thẳng. anh thừa nhận. và tôn trọng điều đó. (gọi là đánh giá cao cũng được)

chỉ là, anh hồi đó, sau những gì hắn đã khơi mào, thì ko muốn làm bạn hắn.


.
hôm, anh đọc bốn mùa. theo cái kiểu giở bừa phứa trang nào đoạn nào đọc cũng được. đủ ngắn để ko bị ngại (thậm chí còn bị lừa kiểu chưa kịp ngại đã đọc xong rồi!). nhưng đủ sâu, nhấn, để 'chết cmm chưa'. sẽ, thật là tội ác nếu ôm cuốn đó đọc một lèo từ đầu chí cuối. nó giống như là ăn hổ lốn các thứ trong 1 bữa buffet. tội nghiệp. anh ko nghĩ bún riêu với lại hàu với lại sushi nên đc nhét chung vào một bữa ăn, chả hạn.

nên anh cứ nhẩn nha đọc khơi khơi. có khi vớ được đoạn đắc chí quá, bỗng đâu thấy bùi ngùi. vì cơ duyên ấy, anh đọc Kun, rồi đọc Marai - mớ sách đau đầu mà đáng ra anh của sách-thiếu-nhi sẽ ko bao giờ sờ đến.

thực sự khi đó anh chỉ muốn trồi lên từ ba ngàn mét dưới đáy biển để thốt một lời cảm ơn. chỉ thế thôi. rồi, thôi.

.
anh ở yên dưới ba ngàn thước biển. ko nhắn J, cũng chẳng thốt gì với cơ duyên nào cả. vì dường như hẳn là có lẽ, anh ko nhìn thấy có gì đáng để vượt qua ba ngàn thước biển sâu.


.
như, mới rồi, 13, có lặn xuống tìm anh dưới đáy.

để rồi dường như hẳn là có lẽ, 13 cũng thấy hoài công.

chúng anh có một cuộc thoại vô nghĩa nhất đời, vô nghĩa hơn cả 2 bước sóng ko cùng tần số cùng biên độ (chính ra anh chả nhớ mấy đâu phệt bừa thôi). đến nỗi anh đã nghĩ có rút hết muối ở đại dương này cũng ko làm cuộc thoại ấy mặn hơn được mảy may.

những lấp lánh cuối cùng nào đó, giữa anh nào đó và 13 nào đó, vì hội ngộ kia đã hóa tro tàn.

.
ắt hẳn là dường như có lẽ, ba nghìn thước biển giúp giữ cho chút lấp lánh sót lại trong nhau. đừng làm tắt hắt sáng đó bằng cách lao tới, dù chỉ là nửa li.



Wednesday, June 24, 2015

Dội bom


Cơn giông ấy đã qua hơn một tuần rồi. Vậy mà những dấu vết hoang tàn nó để lai cho thành phố này vẫn chưa hết. Tôi vẫn chưa thôi ố á mỗi khi nhìn thấy thêm một thân cây bật gốc thêm một tán lá rũ xuống thêm những vết cưa bén ngọt thêm một bảng hiệu tả tơi.

Như thể thành phố vừa qua một trận bom chứ ko fải là một cơn giông.

Sunday, June 21, 2015

Nguyên tắc khăng khăng

Những ngày này, tôi mất ngủ triền miên. Con Ngủ lêu hêu đi đâu tôi gọi hết hơi ko chịu về. Vùng vằng, 2-3h sáng nó mới ghé, rồi 6h là ngoảy đít bỏ đi. Để lại tôi lờ đờ vật vờ cả ngày.

Những ngày này, lười text, toàn audio message với Lạc, với Xô, với bất cứ đứa nào xài imes. Tôi thích nó hơn text. Như kiểu là, 2 đứa đang cứ làm 2 cái việc gì đó, rồi nhớ ra và quay sang bảo nhau một câu. Tôi thích cảm giác đó. Thấy đứa kia ở gần gần ngay bên.

Thật tôi mệt không muốn gõ. Nhưng hôm nay gặp cái cô này ko thể chịu nổi dất khoát phải khoe cổ.

*

Cửa tiệm áo dài bé tí, bình thường và nhạt nhòa như một ki ốt bán vải ngoài chợ, với một cô bán hàng ăn mặc xuề xòa và một cái quạt quay phè phè, trên con phố toàn những cửa hiệu to đoành sang chảnh gương kính bóng lộn nhân viên đồng phục đồng phiếc lượn vè vè điều hòa mát rười rượi lịm tim.

Cô bán hàng là một cô trung niên mặt có vẻ trái xoan, tóc búi ngược ra sau, cao, nhưng bụng đã phèo như thùng nước lèo. Tôi ghé, lựa một mảnh áo trắng thêu hoa tím. Cô bán hàng đo cực kỳ cẩn thận tỉ mẩn, miêu tả kỹ lưỡng sẽ may cổ thế này thế kia, và rằng tay lửng chỉ nên dài đúng tới 1/3 cẳng tay, theo công thức chuẩn chỉnh kĩ lưỡng gì đó của nhà cô. Rồi, hẹn 2 tuần ra lấy. Đc 5 ngày, tôi ton ton ra bảo cháu có việc khẩn cấp gấp cực kỳ, năn nỉ xin lấy sớm. Cô bảo thôi rồi 2 hôm nữa ra đây.

Đúng hẹn, tôi ra. Cô đang quay nước mía ngoài cửa, bảo ngồi đây uống nước mía đã cháu ơi và rồi cười cười bảo thực sự cô xin lỗi đông khách quá thợ làm ko xuể, hứa với cháu đúng 8h sáng mai ko sai một li.

Thôi rồi ko kề cà nữa. Tôi đã lấy áo và lúc đó em Hương chợ Mơ đi cùng tôi, đã bị dụ may thêm 1 cái và nhìn giá tôi tí ngất vì rẻ quá :)). Tôi có may thêm 1 quần màu đen chỉ có 100k thôi trong khi các hàng khác hét 200k.

Tôi cực kỳ thích cô bán hàng vì cổ khó tính y như tôi nguyên tắc chuẩn mực y như tôi. Tôi nói sao áo lại lót như này sao ko lót dài hơn đi cô thành 2 tà luông. Cổ nói, công thức của cổ như vại rồi, tôi giả thêm 10 chệu cổ cũng dất khoát ko thèm làm cho tôi vì nếu cổ làm vại, và rồi khi ai hỏi may ở đâu đây tôi nói may ở nhà cổ, thì điều đó quả là sự xúc phạm sủy nhục cho danh tiếng cổ và tiệm hàng của cổ sẽ đi đời, thiệt hại khi đó phải là cả tỉ bạc chứ ko fải mười chệu của tôi.

Ngoài chuyện đó, thì áo may vừa khít như in ko fải sửa dù chỉ là một đường chỉ. Cổ còn cẩn thận dặn tôi mặc áo chui ra chui vào thế nào, treo áo ra làm sao để giữ form. Và khi cô gấp áo cho vào túi thì cũng gấp cẩn thận dặn về giở ra như thế treo lên như thế...


Rồi, khi lựa vải may áo cho em Hương, cổ tư vấn cực kỳ tử tế. Mảnh này thế này mảnh kia thế kia. Cháu thích cái này thì cũng ok thôi nhưng mà nó hong có điểm nhấn gì chơn. Còn cái mảnh đó hả, cháu mà đòi may thì cô cũng cản.

Trong khi, cùng trên dãy phố đó, tôi may một áo khác ở một nhà khác. Hôm đi thử phải sửa ra sửa vào sửa xuống sửa lên đường may nối khớp vai một bên vẫn không phẳng, anh thợ nói giọng miền Nam, bảo tại cái vải này rất khó xử lý nè. Và ẻm nhân viên vò cái áo tôi cho vào túi, tôi còn phải hét lên ủa gấp áo thế à??? Và lại còn đắt!

*
Ở hàng này, vải của nhà cổ ko fải tấm nào cũng đẹp, theo gu của tôi. Áo của tôi, may cực kỳ đẹp mặc vừa in ko fải sửa gì chơn, dù, cũng theo gu của tôi, đoạn lót tôi ko khoái lắm.

Nhưng tôi cực kỳ thích sự tỉ mẩn cẩn thận của cổ, cách cổ tư vấn đâu ra đấy, cách cổ giữ các nguyên tắc. Nó nói lên cổ rất trân trọng nghề. Tôi gặp đc cổ, thấy như đc gặp những người thợ-nghề của ngày xưa, những người đặt nghề lên trên tiền.

Và cổ ko thất bại. Cửa hàng của cổ đông khách kinh khủng khiếp dù cổ đek thèm nghe các í kiến điên rồ của khách dất khoát khăng khăng với công thức của cổ - công thức đảm bảo áo lên đẹp dù khách béo gầy ra sao dáng chuẩn hay lệch chuẩn thế nào.


Những người sống chết với nghề, vẫn sống được với nghề. Điều đó an ủi kinh khủng, cho những đứa muốn sống chết với nghề, theo những nguyên tắc khăng khăng của riêng chúng.



Wednesday, June 17, 2015

Hi

Chúng tôi không nói gì nữa, im lặng ăn khoai tây. Thi thoảng nhìn nhau một giây rồi lại nhìn ra cửa sổ. Nắng của buổi sáng và âm thanh thành phố, ấm áp và rộn ràng, tràn ngập căn phòng nhỏ.

Chín giờ sáng, Hi uống hết cốc sữa, nghiêng đầu hôn nhẹ lên môi tôi.

Rồi bạn ấy đi.

[Ăn nhờ ở đậu, Hi Trần]

---
Tôi đọc lại, một chùm truyện của Hi, khóc và cười và những cơn nổi da gà.

Bạn đọc cái blog này của tôi, chắc chắn phải đọc Hi. Tôi ko bao giờ nói bạn chắc chắn phải đọc Kun fải đọc Mack phải đọc Bốn mùa trời và đất phải Kim Dung phải Harry Bọt bèo...

Nhưng chắc chắn phải đọc Hi.

Sách chưa có đâu, chờ đấy :))


Monday, June 15, 2015

Thứ Hai à


1. 
Anh đang uống nước-rêu và gõ những dòng này. Nước-rêu, là trà Thái, ko sữa ko đường gì hết. Nó xanh như rêu và vị chát cộng với 1 tí như kiểu là nhớt như rêu.

Uống nước-rêu rất mát, khi nghĩ đến một dòng suối nước trong leo lẻo chảy róc rách qua những tảng đá phủ rêu. Ấy đấy hãy cho là thứ rêu đấy đc chưng cất thành nước-rêu cho anh uống đi.

2.
Con Ngủ hôm qua lại troll anh tới 1h và sáng nay thì vần vò anh từ 5h tới tận 8h sáng. Anh mở mắt nhắn tin xin đến muộn, xog thì cũng chả quan tâm đến muộn là bao lâu và còn cái quái gì đang chờ đợi. Ngay cả, sau khi đã lề rề đủng đỉnh ăn sáng lướt net bôi trát này nọ kia... xong, anh cũng oặt ẹo mãi mới buồn nhấc mông đi-làm.

Một gã nào đó bảo rằng í thì là, không tao không muốn sống cái cuộc đời mà chán ghét từ thứ 2 tới thứ 6 chỉ iêu từ thứ 7 đến chủ nhật, ko, tao muốn ngày nào tao cũng iêu cái cuộc đời này cơ.

Ok, gã nói đúng. Cũng như cái gã bảo rằng thì í là, hãy làm cái ziệc mình iêu và thế là ko ngày nào trong đời mìh có cảm giác mìh đang PHẢI làm ziệc cả. Ok, gã đó cũng đúng luôn.

2 gã có thể bắt tay bắt chân ôm hôn nhao thắm thiết, anh tạm thời nhường sân khấu này cho bọn gã.

3.
Mấy hôm, anh bị sa đà vào một vài chuyện la-liếm mà anh ngạc nhiên là sao anh lại buồn quan tâm, phí thời gian và electron thông minh của anh vào đấy. Mà ngạc nhiên hơn cả là tại sao anh lại thấy chuyện đấy bình thường ko thấy táng tận lương tâm giận dỗi bản thân?

Thôi thì, hãy đổ tại đây là một giai đoạn khủng hoảng gì đó.

4.
Hôm qua, anh với bạn anh chat về một người nọ. Mà xong rồi anh lại cũng thấy buồn.

Anh ko nghĩ mình có thể nói về người đó bằng giọng thản nhiên đến thế, như thể đấy đơn giản chỉ là một người mà anh và bạn anh cùng biết, vậy thôi.

Nhưng nào phải vậy?

Anh phải đổ tại cái gì đây không biết?

5.
Bình thường, cây mọc hướng sáng. Nghĩa là nó sẽ nghiêng theo phía ánh sáng chiếu nhiều.

Dạ hương trước cửa của anh, có lẽ vì hay bị anh nhấm nhẳng càu nhàu, nên thay vì bò về phía ánh sáng, em mọc nghiêng về phía cánh cửa, những mầm chồi lá non thò qua chấn song cánh cửa màu vàng kem bơ, như rón rén thò ngón tay bé bỏng vẫy chào anh.

Thương em gì đâu.


Friday, June 12, 2015

Buổi sáng sao mà xanh quá xanh

Tối qua, con Ngủ quần què trờ qua trờ lại. 'Mệttt. Ba cái chuyện xíu xiu cũng đem đi kể, mệttt.'

Nó cứ nhơn nhơn lờ vờ trên đầu. Chừng hơn một giờ, em phải lôi Mĩm ra dụ. Rốt cục con Ngủ cũng sà xuống. Mĩm quả lợi hại nghìn lần (sáng nay phải cho Mĩm ra đường cf ngay, bù đắp sau bao ngày thiêm thiếp ở nhà :D).

Buổi sáng, con Ngủ bắt đầu dặt dẹo oặt ẹo lúc chừng bốn rưỡi. Đến sáu giờ, nó nhổ bẹt bẹt hai bãi nước bọt vào mặt em rồi phủi đít đi. 'Này thì tỉnh dậy hớn hở'.

Nước bọt quả là thần thánh: em thức và hớn hở ngay được!

*
Em đem cơm nguội với canh chua ra vườn ăn sáng. (Quê em ăn thế thấy rất vui, chỉ đến lúc đi qua hàng xôi xéo mới nghĩ quên mất đáng ra mát zời thế này phải ăn xôiiiii.) Trời lác đác mưa và vườn xanh mướt xanh. Ô hay. Có cần chào đón ngày em dậy-sớm phởn-phơ như thế không?

Quyết định rằng chẳng mấy khi, dất khoát phải phi ra đường cà phê sáng. Bèn ôm Mĩm theo, sau khi chạy ra chạy vào thay đồ quẹt son, rồi quay lại again vì quên xức chà bông. (Trong một buổi sáng như này dất khoát phải xức Chà-neo mắm tép.)

Mưa lại lác đác khi em đi trong sân vắng tênh (sớm quá mưa quá chưa có các bu ngồi quây quần ghế đá). Em bò ra đến bãi xe thì mưa dứt.

Trời mát ơi là mát. Nước lấp loáng mặt đường. Em đi ngoằn ngoèo Đại Cồ Việt - Hoa Lư - Thể Giao - Tô Hiến Thành - Bùi Thị Xuân - Trần Nhân Tông - Triệu Việt Vương - Nguyễn Du - Phố Huế. (Bùi Thị Xuân rất đáng yêu ở khúc giữa, ko xô bồ như ở 2 đầu, nên chỉ hết khúc giữa đó thì phải quẹo ngay đi cho khỏi bị điêng).

Phố bao nhiêu là xe hoa và mùa này thì toàn sen. Lúc rẽ từ Nguyễn Du qua Phố Huế, đi sát sạt một xe sen thơm ngan ngát. Nói gì thì nói, Hà Nội cũng vẫn cứ PHẢI đáng yêu. Sen ở đây dứt khoát phải xếp rời, để nhìn rõ từng bông trong đám cành măng phơn phớt cùng với một búp lá chưa xòe. Đi bất cứ đâu khác, mà cũng chưa cần đi đâu chỉ cần ra đến ngoại thành, thì sen chỉ được bó chụm từng mười bông bọc một hai tàu lá to bự bên ngoài, chả có cành măng non xinh xinh.

Giỏi lắm thì đến cuối buổi sáng, em sẽ hết ắc quy và lờ đờ vì thiếu ngủ. Nhưng ít ra cho đến lúc này, hai bãi nước bọt của con Ngủ quả là có giá trị thật. Hoặc cũng có thể là vì những cơn mưa. Là vì Hà Nội mát. Là vì trộm vía hình như Viết cũng đang gõ cửa đòi vào sau rất lâu Viết bỏ em đi tung tăng không thấy mặt mũi đâu. 

Giá lúc nào cũng thế này có phải là tươi tỉnh phởn phơ không?