Tuesday, December 16, 2014

Nhà


Mic đã trở lại, nhà chị.

Nghĩa là mỗi khi chị về, sẽ có tiết mục dắt Mic đi giải quyết nỗi buồn mỗi khi em sủa rối rít (khác với kiểu sủa 'chửi nhau' với bọn chó bên hàng rào). Nghĩa là khi cho Mic ra ngoài mà thấy xe chị ở đó, Mic sẽ cuống cuồng trèo lên kiểu 'đi thôi đi thôi em sẵn sàng rồi điiiii mauuuu'. Nghĩa là, mỗi khi kèn báo giờ làm giờ nghỉ (vâng, là KÈN chứ không phải kẻng hay chuông hay còi) bên đơn vị vang lên, Mic sẽ tru từng hồi dàiii như chó sói :)).

*
Kể từ khi được điều chuyển về nhà ông, Mic chỉ nhăm nhe ý đồ lẻn ra ngoài. Lẻn ra ngoài lần thứ nhất, ông chú bắt về. Lần thứ hai, Mic lẻn ra lúc 11h đêm. Ông chú lúc ấy mở cổng để... đu xà, ko cầm theo điện thoại cũng ko kịp chuẩn bị tinh thần rượt đuổi. Nên, chỉ biết cắm cúi chạy theo Mic. Mà, làm sao chạy kịp Mic! Ổng mất hút dấu vết và lang thang lang thang tìm hoàiii.

Sớm ngày ra, mẹ gọi Tek ầm ầm bảo đi tìm chó thôi hôm qua ông chú thất thểu tìm nó đến ba giờ sáng kìa! Cả nhà bắt đầu phong tỏa các ngả. Mẹ gọi ngay mấy người họ hàng ở gần khu vực có "lò mổ" chó. Tek đi tìm đồng bọn, bảo "lên ủy ban xã gọi loa tìm chó cho em". Đồng bọn cun cút đi ngay, rồi tất tưởi gọi lại báo cáo: "Không được đâu chú ơi, bọn xã nó chỉ gọi loa tìm trâu bò thôi chó nó không tìm đâu." Tek bảo: "Ô hay chó của em đắt bằng con trâu đấy đùa à!". Bên kia "ờ ờ thôi được". Lát, lại gọi lại mếu máo: "Vẫn ko được chú ạ, bọn nó bảo giờ gọi loa cho chú thì ngày mai cả làng nó lên đòi gọi loa tìm chó. Ko được."

Giữa trưa, khi Mẹ đang tất bật cùng với một đệ tử đi tìm ở mấy chặng đường đồng, thì nhận đc điện thoại từ một "đầu mối", cấp báo đã thấy một chú chó như-mô-tả, xuất hiện ở lò-mổ. Mẹ ra, thấy Mic bẩn thỉu bê bết bùn đất gầy sọp giơ xương. Mic thấy Mẹ nhảy tớn lên rối rít. Mic được "giải cứu": coi như Mẹ mua lại từ lò mổ, 100k/cân hơi. Mic gần ba chục ký, thì đấy trả từng đấy tiền. Nghe kể, Mic bị vồ ở giữa cánh đồng, trên đường từ nhà ông sang nhà chị. À, ra là em chỉ muốn chạy về-nhà mà thôi.

Về, Mic đc tắm rửa sạch sẽ, ăn tùm tụp gấp ba lần bình thường. Rồi nằm im bơ phờ thở. Bố về, bảo: "Suýt chết chưa con. Hãy ngẫm nghĩ về hành vi của mình đi!!!".

*
Chẳng ai biết Mic từ đâu đến. Bữa đó, Mic chạy vào nhà cô Hương (làm cùng phòng Bố). Cô đem Mic ra đường hai lần nhưng em vẫn quay lại. Mà nhà cô Hương chật quá chẳng nuôi nổi. Cô đến cơ quan kể chuyện. Thế là, Bố rước Mic về ngay.

Dù sao, Mic đến từ đâu, cũng ko quan trọng nữa. Em coi đây là Nhà, vậy là ổn rồi.

Cứ việc sủa (và bị mắng), tru từng hồi dài (để chị khùng khục cười bảo đồ dở hơi), chơi với con mèo (cũng) dở hơi (suốt ngày chỉ nhăm nhe giúp nhau cắn đứt xích đi chơi). Em phiền toái, nhưng nhà không có em thì cũng trống trải lắm.











Friday, December 12, 2014

Bay


Ở tiệm cà phê Ấm đun. Tiệm cà phê Chim sẻ. Tiệm cà phê Ngõ (tự dưng) vắng giữa tứ bề phố đông như quân Nguyên.

Bản nói, ờ ha muốn trốn thì chui vào đây. Chả thể ai mà tìm thấy được.

Ờ ha. Zời tìm. Tôi nghĩ.

*
Bản nói:

- Các bạn đó ra đi, mìh cho là rất thành công.

- Yea. I wonder what's wrong w me. - Tôi lầm bầm.
...

- CV của bạn...

- Ko hẳn. Em thường sẽ rụng ở vòng phỏng vấn. First impression ko tốt.

- Hmm... ừ. Hồi xưa lúc phỏng vấn bạn mìh ko ấn tượng. Mìh chọn vì...

- Vì có CFA, em biết rồi.

- Hồi đó CFA còn hiếm đến mức mình còn fải Google coi nó là cái gì cơ mà. B tự học mà pass, quả là trâu chó.

Cười.
...
- Thực ra mấy cái job đó cũng ko hợp với bạn thế nào ấy. Bạn có vẻ... bay bay quá.
...
- Nếu em quyết định là thôi em không bay nữa, em sẽ cố gắng chạm đất. Vậy đc ko?
...
- Nếu thế bạn sẽ sống và, rất đau khổ.


Tôi nhìn bản, cười. Như một phần của câu nói, không hàm ý vui buồn.

- Anh thì sao? Không bay, nhưng cũng ko hẳn là chạm đất. La đà?

- Mình là, cố gắng trả cho xong Nợ Đời.

Bản cười. Như một phần của lời đáp. Không hàm ý buồn vui.









Tuesday, December 9, 2014

Everyone has their own stories

I mean, everyone. Not someone or anyone. E.v.e.r.y.o.n.e.

But, do u care enough, to hear?



*
Bản sấy tóc cho tôi. Tóc phía sau chia sang hai bên. Tóc mái phía trước, bản hỏi, mái chị như thế nào. Tôi nói hất qua phải. Bản lấy mái, sấy hắt lên. Rồi rờ đến mớ tóc bên trái. Bản sấy hất về phía trước, cho bám vào tai. Cuộn, giữ một búi trong tay. Lại tãi ra, lại hất, bám, cuộn. Cứ thế, hết bên trái qua bên phải.

Bản làm chậm rãi, thong thả và từ tốn. Ngón tay dài, đầu ngón tay tròn, thi thoảng sượt qua mặt tôi khi bạn hất mớ tóc. Chăm chú mà nhẩn nhơ, như thể bản chỉ đang chơi với mớ tóc nâu mềm. Bản cao và gầy. Mắt một mí chăm chăm nhìn mớ tóc, thi thoảng mới ngẩng nhìn vào gương coi tóc lên lọn chưa, đủ bám không, hai bên có đều không.

Bản sấy hết mười lăm phút. Cuộc đời tôi, chưa bao giờ tự dành từng ấy thời gian mà sấy tóc. Tôi biết phải sấy bám, phải cuốn lọn, phải cuộn giữ trong tay. Nhưng chẳng bao giờ tôi đủ kiên nhẫn mà nhẩn nha như bản. (Cũng chưa gặp ai sấy tóc khiến tôi ưng như thế.)

Bản sấy lại tóc mái một lần nữa với lược tròn. Để kết thúc, bản lấy dầu bóng cho ra tay rồi phủ đều lên tóc. Xong, bản nhìn vào gương bảo "được rồi chị".

Bản ở đây đã từ lâu lắm. 2011 tôi đến đây lần đầu, xoẹt đầu sư tử nham nhở, đã gặp bản. Mỗi lần quay lại (dù tôi ko thường quay lại cho lắm, 1 năm vài lần gì đó), những bản thợ phụ khác đã rơi rớt hết, luân phiên những khuôn mặt mới toe, chỉ có bản vẫn thế. Khi tôi uốn tóc và có hai thợ quấn hai bên, thì những lọn cuốn bên phía bạn sẽ đều tay và khi cắm vào "máy" thì bản cũng sẽ để dây thứ tự chứ không lộn tùng phèo một mớ. Khi tôi sấy tóc, như tôi nhớ, có lần mùa hè, bản sấy làm sao mà mồ hôi mồ kê bản tươm tả, tôi cứ kêu thôi được rồi dừng đi. Bản cười hiền khô.

Tuần trước tôi ghé, tiệm vắng bản. Chị chủ nói bản nghỉ vì nhà có việc. Bố bản mất. Ung thư gì đó.

Hôm nay tôi thấy bản đeo một mảnh băng đen trước ngực.

Thường, bản sẽ cười một cái hài lòng ra mặt, khi "công trình" sấy của bản xong xuôi. Lần này, nụ cười của bản đi vắng rồi.



Sunday, December 7, 2014

Vil




chôm từ imgfav


Hôm nay, em ngồi Lò Gạch. Nhắn cho Vìu.

Ngày hôm nay em đã nhớ Vìu bao nhiêu, khi đi trên đường, khi nhìn bảng tên cây-sếu, khi ngồi Lò Gạch, nhìn ra tán bàng xanh bên kia đường.

Dù em chưa chơi với Vìu đc mấy, có lẽ cũng chưa đến cái level thân-thiết gì đấy. Nói nhớ nhung nghe thật kịch cọt drama buồn cười.

Nhưng điều đó thật. Thật như em nhớ em của giờ này năm ngoái. Những ngày với Z9 với Hiker với The White Eagle. Những đêm với nến với phin cà phê với đèn vàng trong bếp. Những vui, buồn, đau.

Thật, như cảm giác chao nghiêng bây giờ là thật. Nhưng chỉ thế thôi thế thôi. Như em vẫn còn yêu Tự.do của em hơn bất cứ gì và nếu bất cứ gì có mùi xâm phạm tự.do.của.em. Thì em sẽ bỏ chạy, ngay lập tức.

Em chỉ sợ một lúc nào đó, em vẫn muốn chạy mà nhiều ràng xích quá không chạy nổi.

Nên phải viết lại ở đây, để nhắc mình.

Cứ chạy. Khi em muốn. Không ai chạy thay em. Nên, không ai có thể giữ xích em.


Friday, December 5, 2014

Bàn tay


Gia tài em chỉ có bàn tay
Em trao tặng cho anh từ ngày ấy
Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy
Quá khứ dài, là mái tóc em đen...


[Xuân Quỳnh]

Cô giáo ghé Tổ cúc cu, chiều thứ Bảy trước. Khi vẫn còn nắng rất ngọt, và gió rất lành. Em lau nhà lau cửa lau ghế lau ban công... buổi sáng. Qua trưa, sang chiều: đã kịp bụi một lớp.

Cô giáo ghé, ngồi ban công ăn bánh uống trà. Kể bao nhiêu chuyện từ bao nhiêu ngày ko gặp nhau. Rồi chúng mình vào phòng ngó giá sách. Cô hỏi có quyển nào hay không. Em cho cô xem Complete Nonsense, quyển sách vô tình em gặp mà cực cực kỳ thích. Kiểu lảm nhảm điên khùng, y như cái tên Complete Nonsense (hoàn.toàn.vô.nghĩa).

Rồi thế nào đó, một lúc sau, em đã nằm lăn xuống sàn. Rồi cô cũng nằm lăn xuống sàn. Kiểu, nằm nhìn trần nhà mà nói chuyện.

*
Làm thế nào mà có các bà mẹ kiểu nghiên kiú các phương pháp giáo dục rồi thì đi học các thứ để về dạy con, về học cùng con nhỉ. Cô đi làm về ăn uống giặt giũ dọn dẹp nhà cửa cho con đi ngủ... là đã hết ngày. Có khi cho con đi ngủ mà mình còn ngủ trước nó. 

Cô đi học đàn để sang năm cho con đi học. Nhưng chả đc mấy bữa. Đủ thứ chen ngang.

Cô kể chuyện chồng.

Em nói chuyện bạn này bạn kia. Nói về Những chiếc cầu ở quận Madison. Cô bảo em khó tính quáaaa. Cô bảo không đến nỗi thế đâuuu.

*
Rồi bọn mình dắt nhau đi ăn vặt. Em ko ăn vặt, chả biết khu nhà mình có gì. Thử ăn bừa một hàng. Mà ăn xong thấy cái gì cũng ngon, may quá.

Rồi bọn mình về, gặp một xe thồ chở đầy cà chua và cà rốt. Em đã mua một rổ cà chua lúc chợ sáng, nên giờ thôi. Cô mua đống cà chua xong thấy cà rốt ngon lại mua nữa. 'Hôm nay rảnh, tí về cô đi gội đầu, tối làm cam cà rốt uống chơi, thật lành mạnh quá!'.

*
Cô giáo vẫn thế, như Cô giáo từ ngày xửa ngày xưa, xưa xưa xưa em biết và em quý. Nhưng có những điều khác, em không nói ra, mà thấy xót.

Như khi chúng mình ngồi uống trà, em nhìn tay cô. Tay cô lúc trước, ko fải quá đẹp, nhưng là một bàn tay được chăm chút. Nhìn thấy mềm, dịu dàng và còn gì đó như là phơi phới, như là sáng lên.

Bây giờ, đó là bàn tay thô và chai sạn. Những móng tay tù, cắt ngắn. Bàn tay trông cứng cáp nhưng buồn. Và tắt sáng.




Monday, December 1, 2014

Beginning's end



Buổi trưa. Ông sếp gào thét (suốt từ cuối sáng) trong văn phòng. Wiki ôm đầu bảo 'rát hết cả mặt', rủ xuống đường lết bộ. Tôi hơi ngạc nhiên xíu. Những tưởng ảnh fải quen với những la hét của ổng rồi.

Và tôi cũng từ chối lết bộ. Sáng nay tôi đã lết hơn 6 cây số, từ lúc hơn năm giờ tới gần bảy giờ. Cũng có mấy chuyện hay hay. Như là tôi nhìn thấy cái xe loại chở container dài thoòng, mà trong cabin treo tòng teng một ẻm Hello Kitty váy đỏ. Dễ thưng gì đâu.

'Nhưng thôi xuống đường cũng đc, mua cà phê cho em là đc.'

Và chúng tôi mua bánh mì cho ảnh rồi qua quán của tôi. (Lại) một quán của tôi. Ờ. Một quán mà sau Lam, tôi chuyên trị uống espresso ở đây. Nó gần nữa. Tôi lười nhác một đôi lần còn gọi điện để mấy ẻm nhân viên xách cà phê lên tận văn phòng.

Rồi, chúng tôi đứng chưng hửng ở cửa. Các em nhân viên đứng ngồi túm tụm ngoài vỉa hè. Nhà tùm lum đồ.

- Uây. Nhà mình sửa gì thế em ơi?

- Kia kìa.

Wiki chỉ.

Lúc này tôi mới nhìn. Bên phải cửa. Dính tấm biển đóng-cửa-hàng. Kể từ Hôm Nay.

Mặt tôi lúc đó chắc kỳ cục lắm. Mấy em nhân viên cứ cười. Bảo, vẫn làm đồ được. Chị muốn uống gì không. Có điều là... uhm, chị có thể ngồi cái bàn ngoài này này. Hoặc, mang đi.

Tôi lưỡng lự nhìn Wiki. Ảnh bảo, tùy cô.

Tôi nói ừ vậy làm double espresso cho chị mang đi. Wiki uống gì không? Ảnh gật gật, order món gì đó như ảnh vẫn uống, đầy bọt kem.

Rốt cục, chúng tôi lại đi một vòng như vẫn đi. Nói chuyện này và nọ như vẫn nói.

Về tới Zoo, Wiki quăng ly giấy của anh vào thùng rác. Tôi khư khư cầm theo cốc giấy của mình, về cất.

*
Vẫn rất rất vô cùng biết rằng every beginning comes from some other beginning's end.

Vậy mà vẫn chẳng biết làm gì, chỉ biết, ngửa đầu cười.



Friday, November 28, 2014

Những ngày mùa đông kỳ lạ

Hôm qua. Giữa trưa.

Xe từ Đông Anh về lại Hà Nội. Nắng gắt. Trời xanh cao vời vợi và mây bạt ngàn mây bay la đà. Con đường mới gì đó to rộng kinh khủng, chạy giữa đồng không mông quạnh, xung quanh toàn cây ko bóng cửa nhà ko nhà ống nhà chọc trời gì hết. Thấy hệt như ngày tháng Sáu, lúc đi giữa đường-rừng, ở Đồng Nai.

*

Hôm nay. 2h sáng.

Trùm hoodie ngồi ngoài ban công. Đâu đó, có lẽ là tít từ bãi gửi xe, mở đài oang oang.

"Ai đi xa mô đó biết có nhớ lấy đường về
đường Đồng Lộc
đường Khe Giao 
rồi đường Hồng Lam, đèo Ngang, Linh Cảm..."

Pate đã chui vào cái váy rộng thùng thình, kêu thích quá cậu ơi kiếm cho tớ một cái. Rồi, cuộn chăn ngủ quèo, bảo 'tớ thích lăn lộn cho tớ nằm dưới sàn'.

Nhớ con bé dở hơi hôm nào, cũng lấy đồ ngủ cho nó. Nó cũng ngủ cong queo trên sàn. Nhưng ko mặc đồ ngủ cũng ko chăn. Và mình mới là người đã ngủ còng queo khi nó còn thức.

Và nhớ con bé dở hơi khác, hẹn lần lữa mà rồi nó chưa qua đây ngủ cùng hôm nào.

*
Hôm nay. 6h sáng. 

Pate hỏi cậu ơi mấy giờ cậu phải dậy. Cậu thì sao? Tớ dậy ngồi ban công lúc rồi tớ đi. Thì dậy luôn đi!

Pate quấn nguyên cái chăn, ra ngồi ban công Pate bảo giá giờ uống trà thì thích nhỉ. (Cậu điên à uống thì uống luôn giá diếc cái gì!)

Đun nước, pha trà bạc hà. Giở ra một gói bánh cracker cho nó nhẩn nha ăn.

Cậu định chờ mặt trời mọc hả, nó hay bị vướng sau cái nhà chợ Mơ.

Cậu điên à, tớ chờ mặt trời ở đây mặt trời ở cơ quan nó không chờ tớ.

A đấy. Mai hoàng yến nở kia kìa.

Rồi rồi, tớ đã thấy.

Mai hoàng yến đã trổ đợt hai. Hồng đã kịp nở và tàn năm nụ. Những nụ bé tin hin xòe được một lớp cánh mỏng riu. Giờ, lại đâm một hai nụ mới. Mười giờ đang vào đợt "nghỉ", chẳng có nụ hoa nào. (Đúng ra mười giờ đã được đổi tên thành thích.giờ.nào.thì.nở, vì hứng lên ẻm nở sáng trưa chiều tối đêm có cần giờ giấc gì đâu.)

Mặt trời lên. Ngồi xoay lưng ngược phía mặt trời cho khỏi chói. Rồi ngoái nhìn tigon - đã um tùm lá xanh và to như lá khoai nước.

Thấy ba nhánh hoa bé xíu xiu, lấm tấm rực hồng.

*
Chào buổi trưa, Củ Lạc.

Chào buổi đêm, Xô.