Sunday, May 27, 2012

Lumos!




Đêm. Mưa chỉ còn là những tiếng lộp độp thưa thớt rớt trên mái tôn. Không khí lạnh ẩm, ngoài tiếng mưa thì chỉ có nguyên vẹn sự lặng yên tuyệt đối. Nghe Cyndi Lauper chậm rãi nhả từng câu chữ, giọng trong trẻo và khàn đặc. Ngây thơ và mãnh liệt. Dịu dàng và quả quyết. 
And I'll see your true colors
Shining through
I see your true colors:
And that's why I love you
So don't be afraid to let them show
Your true colors
True colors are beautiful,
Like a rainbow...
Thời điểm hoàn hảo để nghe bài này. Ngay cả tiếng trống đệm cũng nhịp với tiếng mưa.

Nhưng thôi, ngủ thôi.




p.s: 
what's ur color? 
what's mine?

Thursday, May 24, 2012

Em xin lỗi

Gửi chị gái 30-N2 xx99,

Sáng nay em đã cáu với chị ở cây xăng, khi vừa đậu xe thì chị phi vào đậu "chèn" lên trước. Em bực mình nói đôi ba câu gì đấy, đại thể là "không biết xếp hàng à". Chị cũng bực mình (mới sáng ngày ra đã có đứa lèm bèm!), quay ra giải thích: vì hết chỗ đỗ xe ở phía sau nên đỗ tạm ở đấy, chứ chả định giành giựt ai cả. 

Em xấu hổ quá. 

Thực tình thì em đã có thể nói với chị nhẹ nhàng hơn, nếu như đây ko fải là lần thứ n em bị chen ngang ở cây xăng; nếu như ko fải sáng nay, đi cái đường bé xíu chỉ đủ cho 2 xe ngược chiều tránh nhau, mà có đứa vẫn hăm hở hùng hục vượt em, thậm chí ở ngay chỗ khúc quanh...

Nhưng rõ ràng cái bọn vô ý thức ấy ko fải là chị và chị ko có lý do gì fải hứng chịu cái sự khó chịu mà chúng nó đã gây ra cho em.

Em đã muốn xin lỗi chị, nhưng chị phóng đi nhanh quá em ko theo kịp.

Em xin lỗi. Rất rất xin lỗi. 

Wednesday, May 23, 2012

Ngày này năm ngoái mưa to

Taken by Tek

Trời đã xầm xì từ sáng hôm qua. Tan sở, lội ra lấy xe trong mưa lướt thướt. Mưa rả rích suốt 1/3 chặng đường về. Tới nhà, đất trời vẫn khô roong. Cơm nước xong, xắn tay rửa bát, mới thấy mưa rào rào.

Rồi loanh quanh một hồi cho đến khi mắt rũ xuống. "Tác dụng" của thuốc dị ứng cộng với việc tối hôm kia định ngất từ 10 P.M, dưng rồi thức 1 lèo đến 4 A.M. Vậy là ngủm, nghe mưa rơi lộp độp. Không hay Hà Nội mưa lụt và dân tình update Facebook loạn lên, gần bằng hồi 2008.

Giữa cơn lơ mơ, thấy lốm đốm những vệt vàng sáng trong bóng tối. Màu nắng ngun ngút như nung của buổi chiều. Màu áo vàng gắt. Màu đèn vàng trong cơn mưa đêm tầm tã. Xe chạy nghiêng ngả vì gió tạt. Mưa quất rát mặt cho tỉnh thức. Mưa theo về tận nhà, vào tận phòng.

Tự hỏi...


Có fải chúng ta quá dư dả thời gian?
Nên cắt xén chúng ra cho những nỗi buồn vô nghĩa...
Như quay quắt hỏi-vì-sao cho những điều không-lý-giải
Hoặc 
Tiếc thương một mối tình chết ngay lúc vừa yêu...

[Tự hỏi - thơ của chị Ngố Chảnh]