Saturday, September 24, 2016

Cảm


Anh rơi vào một cơn cảm rất nặng và sâu sắc.

Đầu tiên là cảm "có chuyến đi dài hơn đất trời mà không thể đến nơi". Cảm đến nỗi chơi mòn cả đàn. 

Rồi tiếp, cảm "đến khi lòng tan thành gió". Rấtttt vô cùng thích đoạn bridge và chorus, đàn sầm sập:


[Am] Không ai khóc mùa xuân chim én bay lạc rơi xuống [E7] thiên thu không ngừng
[Am] Không ai hát lời ca chưa biết yêu, [Dm] hát đến quên mình [Am] đi.
Không ai tiếc tình yêu chưa thắm duyên sâu, chưa nắng lên [E7] màu an bình
[Am] Không ai thoát niềm đau thương thế nhân, [Dm] thoát bóng đêm triền [Am] miên.

Bây giờ đang cảm đến Miền không tên
Thời niên thiếu như là nước trên nguồn
ngập buồn vui
thật hoang sơ

Lời em nói bay vào cánh đồng
miền không tên
thuở yêu thương...
Huhu. Bao giờ mới qua cơn này huhu.

--


chơi 4/4, capo 5

C Em A
Sao Hôm ơi có nghe không này dưới đây gọi bạn thế
A Em
Sao mai ơi có tên khi nào
D Em
Một vì sao sáng ngời

C Em A
Trên cây đa chú chim đang nhìn bóng cha ngồi ngoài sân
A Em
Thương em tôi tiếng khóc sao vơi
D
Ai lấy đi ông trời của em

C E
Thời niên thiếu như là nước trên nguồn
C/D
Ngập buồn vui
G
Thật hoang sơ

Lời em nói bay vào cánh đồng
Miền không tên
Thuở yêu thương
 




1 comment:

  1. anh làm tôi nghiện Miền không tên theo rồi T_T

    ReplyDelete